Sunday, 28 February 2016

1 THỜI ĐIỂM CHỈ CÓ 1 TÂM


Từ trong phần kết luận của bài "TÂM VÀ Ý THỨC" có đoạn: "ý thức có bốn sự tư duy suy nghĩ chứ không phải là có bốn ý thức" chúng ta rút ra được 1 điều :

Tại bất kỳ 1 thời điểm A nào đó, chỉ tồn tại duy nhất 1 ý thức, hoặc cái này, hoặc cái kia của 4 dạng tư duy suy nghĩ, chứ không thể có sự tồn tại 4 dạng tư duy suy nghĩ cùng một lúc.

Ví dụ: - Khi có tâm tham ăn, ta biết có tư duy thuộc về ác, cái biết này gọi là tâm tham ăn.
- Khi ý thức tư duy suy nghĩ ăn là dục , ta biết có tư duy thuộc về thiện, cái biết này gọi là tâm thiện. Lúc này ý thức tư duy về dục ăn không còn nữa, tức tâm tham ăn không còn nữa, nhường chổ cho tâm thiện ly tham ăn.
- Khi ý thức tư duy cần phải tác ý đuổi tâm tham ăn này, ta biết có sự tư duy về truyền lệnh tác ý. Lúc này ý thức tư duy về ly dục không còn nữa, tức tâm ly dục tham ăn không còn nữa, nhường chổ cho tâm tác ý.
- Khi ý thức không có tư duy suy nghĩ về điều ác, thiện hoặc không ác không thiện, hoặc tác ý thì ta biết tâm đang bất động, thanh thản, an lạc và vô sự.

Nghĩa là tại bất kỳ 1 thời điểm nào đó chỉ tồn tại duy nhất 1 cái tâm, 1 cái biết mà thôi.

Từ đó suy ra muốn có tâm bất động thanh thản an lạc và vô sự thì chúng ta đừng nghĩ rằng phải đi tìm nó, phải giữ nó, phải nhìn tâm bất động. Bởi vì khi ta muốn đi tìm tâm bất động thì tâm đang làm việc, đang bận, không thể có chổ cho một cái tâm khác xen vào được, nghĩa là tâm bất động thanh thản an lạc và vô sự sẽ không bao giờ có. Tương tự nếu ta có ý muốn giữ gìn, muốn nhìn tâm bất động thì sẽ không bao giờ tâm bất động thanh thản an lạc và vô sự xuất hiện.

Do vậy, đừng có ngồi thiền nhiếp tâm, an trú tâm, tìm tâm bất động, giữ tâm bất động, nhìn tâm bất động,hoặc ham thích các trạng thái khinh an hỷ lạc. Tâm đang bận rộn như vậy thì làm sao có được tâm bất động thanh thản an lạc và vô sự.

Chính vì sự kết luận này mà chúng ta biết rằng: những ai đến tu viện ngồi thiền, nhắm mắt, lim dim đều đang tu sai. Chỉ những ai biết ngồi chơi, ý thức biết rõ mọi vật xung quanh nhưng không dính mắc, tâm ly dục ly ác pháp, người đó đang tu đúng, tâm họ đang bất động thanh thản an lạc và vô sự.

Không biết sự tư duy trên có đúng không, kính mong các vị đồng tu chỉ dạy thêm. Cám ơn.

Friday, 26 February 2016

TÂM VÀ Ý THỨC

Câu hỏi 1: Kích bạch thầy!
Con không biết cái ý thức và cái tâm có phải là một không thưa thầy ? Thí dụ tâm con đang nghĩ ngợi lăng xăng, thì con bào cái tâm không được nghĩ ngợi mà phải thanh thản. Rồi nó thanh thản, và có cái tâm thanh thản. Vậy con có một cái tâm hay là hai cái biết. Khi cái tâm thanh thản thì cái ý thức ở đâu ?

Câu hỏi 2: Dạo này con cảm giác như là cái tâm và cái ý thức là hai. Cái tâm nghĩ ngợi lăng xăng thì con ra lệnh nhắc thì thấy nó bắt đâu nghe lời, cho nên con có cảm giác là có 2 cái biết hay là 2 cái tâm. Hồi trước con cho cái tâm là con, cho nên nó nghĩ gì thì con cho là con nghĩ. Bây giờ nó phân ranh giới, cái tâm là cái tâm, cái ý thức là cái ý thức. Con không hiểu rõ lắm, xin thầy giải thích dùm cho con được hiểu rõ hơn.


 ĐÁP: "...Cái TÂM tên gọi chung cho sáu cái biết. Sáu cái biết là: 

1/ Nhãn thức (biết màu sắc, hình dạng các loại)
2/ Nhĩ thức (biết âm thanh các loại)
3/ Tỷ thức (biết mùi các loại)
4/ Thiệt thức (biết vị mặn, ngọt, chua, cay, ... các loại)
5/ Thân thức (biết cảm giác xúc chạm các loại)
6/ Ý thức (biết suy nghĩ, tư tưởng)


Mỗi cái biết có công việc hay phận sự biết trong lãnh vực riêng của nó. Ví dụ cái biết của con mắt về màu sắc thì chỉ phân biệt màu sắc xanh, vàng, đỏ, tím, v.v.. Cái biết của ý thì tư duy suy nghĩ.
Trong tư duy suy nghĩ của cái biết ý thức thì có tư duy suy nghĩ thiện hay tư duy suy nghĩ ác. Như trong câu hỏi của con: Con cảm thấy như có hai cái biết: cái biết suy nghĩ về điều ác và cái biết bảo tâm dừng, không suy nghĩ nữa, tâm phải thanh thản. Trong hai cái biết này chỉ là một cái biết trong hai dạng, đó là ý thức tư duy thiện ra lệnh bảo ý thức tư duy ác dừng.

Trong ý thức phân biệt thực hiện hằng ngày của một con người có bốn dạng tư duy suy luận:
1- Tư duy suy luận thuộc về thiện
2- Tư duy suy luận thuộc về ác.
3- Tư duy suy luận không thiện không ác.
4- Tư duy suy luận truyền lệnh tác ý.


Tóm lại, tâm là tên gọi chung cho sáu thức và trong đó ý thức có bốn sự tư duy suy nghĩ chứ không phải là có bốn ý thức. Bây giờ con đã hiểu rồi phải không?"

Thích Thông Lạc
(Sưu tầm từ trang thuvienthaythonglac.net )

Monday, 22 February 2016

CẬN TỬ NGHIỆP NIẾT BÀN


"Kính gửi: Liễu Thông!

Sinh ra làm người không ai tránh khỏi cái chết.
Thế mà sợ chết sao hỡi con!
Lúc sắp chết hãy tác ý: “Tâm bất động, thanh thản”. Khi tác ý xong thì giữ tâm yên lặng chừng 1 phút thì lại tác ý nữa. Cứ tác ý như vậy cho đến khi chết.
Do không sợ và tác ý như vậy, khi chết sẽ vào Niết bàn không còn tái sanh luân hồi."
...
TB: Nhớ kỹ lời dạy này"


Trưởng Lão Thích Thông Lạc

(Trích từ thuvienthaythonglac.net)

Friday, 19 February 2016

NHÂN QUẢ SỐNG HIỀN LÀNH NHƯNG BỊ CON CÁI BẠC ĐÃI


Hỏi: Bạch Thầy! Nói về nhân quả thì gieo nhân lành sẽ gặp quả lành, gieo nhân ác sẽ gặp quả ác. Con thấy người đó hiền lành, hiếu thảo vô cùng nhưng sau này thấy con cái bạc đãi quá, con thấy làm lạ vì người đó quá hiền mà con cái thì không hiếu thảo gì hết!

Đáp: "Nhân quả không phải trong một đời, đời nay chúng ta thấy mình ở hiền lành rất tốt, bởi vì cái nhân đời trước chúng ta có gieo được quả lành, cho nên đời nay được sanh vào gia đình hiền, có đạo đức, nhưng vẫn gặp những người con không hiếu thảo bởi vì quả đời trước chúng ta trả chưa hết.

Cho nên, những đứa con bu theo chúng ta sau này là chúng ta phải trả quả. Ta thấy người cha sao hiền lành mà sao con bất hiếu, đứa như vầy đứa khác thì không ngờ là người cha này còn nợ một số người khác chưa trả. 

Nhờ vào đời trước ông đã sống, tạo được những thiện pháp cho nên ông mới sanh vào trong  một gia đình thiện lành. Ông đã tạo cái nhân thiện đó, cho nên cuộc sống hiện tại của ông sống rất hiền lành, bởi vì đó là cái thói quen của ông, “một cái cây nó ngã hướng nào thì bóng của nó ngã theo hướng đó”. 

Nhưng trong cái thiện của ông ta vẫn còn nợ nhiều người khác từ kiếp trước, "có vay nợ", cho nên những đứa con của ông ta mới xuất hiện để đòi nợ ông ta, luật nhân quả của ông không thể nào tránh khỏi cái nợ, "vì vậy mà nó đến nó phá, nó bất hiếu, ông nói gì nó cũng không nghe.", ...

"Thí dụ như con có con cái bất hiếu, con đừng có buồn. Nếu con buồn tức là con sẽ tạo nhân quả xấu. Ở trong môi trường, nhân quả đời trước sẽ tạo thành môi trường cho hiện tại này, cho nên con mới có những đứa con này. 


Gặp được những đứa con bất hiếu này, là do nhân quả đời trước sanh ra chúng. Nếu vì những nghịch cảnh này mà con sống bất an thì con đã tạo thêm những ác pháp trong hiện tại, hạt giống của con gieo sẽ không tốt đâu. Còn trái lại, con biết sống an vui, con hiểu được nhân quả, con an vui trong hoàn cảnh nghặt nghèo, hoàn cảnh bất hiếu của con mình, con thấy con không có buồn giận những đứa con, con biết con đang trả nhân quả, cho nên con an vui. Từ những an vui đó con đã chuyển nhân quả của mình rồi. 

Cho nên, nhân quả trong môi trường hiện tại không tốt này đã trở thành nhân quả tốt cho môi trường sau và nó cứ tiếp tục mãi mãi như vậy. 

Chỉ cần mình biết sống trên nhân quả, không làm khổ mình, khổ người thì ngay đó là nó không còn tái sanh luân hồi trong thế gian thiện ác lẫn lộn này nữa, nó sẽ đưa con vào cảnh giới toàn thiện, cảnh giới toàn thiện tức là Niết Bàn. 

Cho nên, các con đâu có cần gì ngồi thiền, chỉ cần ngăn ác diệt ác là các con vào Niết Bàn rồi, suốt ngày tâm hồn các con thanh thản, an lạc và vô sự, không có một đối tượng, một ác pháp nào làm cho tâm con chướng ngại thì khi con bỏ thân này, con cũng ở trong trạng thái đó. Nó là trạng thái vĩnh viễn không tham, sân, si chứ đâu phải cần tu cái gì đâu!

(Sưu tầm từ thuvienthaythonglac.net )