Sunday, 31 January 2016

HÔN TRẦM THÙY MIÊN



Xin chào quý đạo hữu

Hôm nay tôi xin phép chia sẻ kinh nghiệm học được từ thầy Minh Thiện hướng dẫn tại khu tiếp nhận nam Tu viện Chơn Như 2.

Cách đây 4 tháng tôi xin vào tu viện tu tập gặp được thầy Minh Thiện là thầy hướng dẫn tu tập.

Một tháng rưỡi đầu tôi tu tập theo ý mình, đi 15 phút rồi ngồi nghỉ, có hôn trần thùy miên (HTTM) thì đứng dậy đi tiếp.

Sau đó tôi tư duy thầy Minh Thiện phải có cái gì đó đặc biệt thì cô Trang mới cho ra đây hướng dẫn. Tôi lên gặp thầy và được nghe câu chuyện thầy phá HTTM như thế nào.

Thầy nói do lúc xưa thầy tu nhiều pháp môn khác nên phá HTTM rất cực, rất lâu, không nhẹ nhàng như người khác, phải 3 năm ròng rã thầy mới phá xong. Lúc đầu không phá được và quá mệt mõi, thầy nguyện nếu ai chỉ cho thầy cách phá được HTTM thì thầy tôn làm sư phụ. Cô Trang xuất hiện và đã dạy cho thầy cách phá.

Đó là trong 4 thời 3 tiếng tu tập phải đi kinh hành liên tục.

Qua cuộc đối thoại ngắn đó, tôi về thất tư duy và lên kế hoặch. Tôi tăng thơì gian đi kinh hành từ 15' lên 30', 1 tiếng, 1 tiếng 30',2 tiếng, 2 tiếng rưỡi, 3 tiếng trong vòng vài tuần đến 1 tháng sau đó.

HTTM bị phát điên lên khi tôi đi như vậy, cho nên chúng trổ hết khả năng để làm giảm ý chí của tôi như đau nhức chổ này chổ nọ, mệt mõi, nặng chân, phòng chân, gục tới gục lui, đi loạng choạng, mắt mờ, đơn độc 1 mình đi như thằng điên không biết ngồi nghỉ là gì... Nhưng do tôi tư duy kỹ nên tôi đã hiểu rõ những cảm thọ đó là do tâm si tạo ra cho nên tôi không sợ, đi tiếp và vượt qua dễ dàng.

Khi đi được 3 tiếng x 4 thời = 12 tiếng trong vòng 5 ngày thì thân thể bắt đầu quen và không còn sợ mệt nữa, Sau một thời gian nữa thì đi dễ dàng và không còn sợ, không khát nước, không muốn nghỉ, bước chân nhẹ nhàng đều đặn. Có cảm giác thân khỏe như thanh niên 18-20. Giống như có 1 nội lực như chánh tinh tấn.

Khi đi đựợc 12 tiếng liên tục mỗi ngày, HTTM từ từ lòi mặt ra mỗi thời tu tập, và bị sự đi kinh hành của chúng ta cán nát, chúng có thể tăng dần, rồi cũng sẽ giảm cho đến khi hết, rồi hiện ra những thứ khác, tùy theo đặc tướng và sự tu tập trong quá khứ của mỗi người (có người tu sai lọt tưởng, ngồi thiền nhiều, thích lim dim, thích các trạng thái khinh an hỷ lạc, hành tưởng, sắc tưởng,...)

Đến nay đã được 4 tháng, dó hôm qua có gia đình gọi về cho nên tôi phải về, bỏ dỡ phần cuối của việc phá HTTM (chỉ mới phá được 2/3) cho nên không thể nói được gì hơn cho các bạn. Nhưng theo tôi nghỉ các bạn đã đoán được kết quả sẽ ra sau.

Đó là cách mà tôi học được trong thời gian tu tập trong 4 tháng và tôi đã rút ra được một bài học "Hôn trầm thùy miên không đáng sợ, đáng sợ nhất là tâm lười biếng. Có sự siêng năng thì hôn trầm thùy miên sẽ hết, còn không có sự siêng năng, chỉ có sự lười biếng thì ác pháp sẽ đến thăm. Đạo Phật là đạo dành cho người siêng năng, tinh tấn, không dành cho người lười biếng"

Sau vài tháng về nhà, tư duy lại và nhận ra rằng tu tập muốn giải thoát thì tu tập phải tự nhiên, thoải mái, không nên quá đặt nặng vấn đề diệt cho sạch HTTM và quan trọng nhất là luôn phải giữ tỉnh thức. Khi bị lờ m, đầu óc không sáng suốt, HTTM thì nên đi kinh hành, đi kinh hành để làm cho thân tâm tỉnh táo chứ không phải cố gắng đi kinh hành để diệt phá sạch HTTM. Khi nào nó hết thì nó hết không cần lo, hiện tại có HTTM thì tôi đứng dậy đi như người đi chơi, tỉnh thì ngồi lại, không cần cố gắng đi nhiều diệt HTTM làm chi. Chỉ cần có tư duy đơn giản như vậy, tôi nghĩ việc tu sẽ nhẹ nhàng giải thoát hơn. 

Hơn nữa khi phá HTTM, không nên quá cố chấp vào bất kỳ phương pháp đi kinh hành nào là phá HTTM, càng tự nhiên càng tốt, càng không tự nhiên mà cố gắng tu tập quá sức sẽ bị rơi vào tưởng, nhất là tưởng hành.

Không biết quý đạo hữu thấy thế nào, xin mời đóng góp ý kiến. Cám ơn.

ĐỨC NHẪN NHỤC, TÙY THUẬN VÀ BẰNG LÒNG



ĐỨC NHẪN NHỤC

1- Người ta chửi mình, mình không nên chửi lại. Đó là hạnh nhẫn nhục.
2- Người ta đánh mình, mình không nên đánh lại. Đó là hạnh nhẫn nhục.
3- Người ta nói dối không thật nhưng mình không nên chỉnh sửa sai những điều đó, vì chỉnh sửa sai những điều đó người ta sẽ xấu hổ sinh thù oán.
4- Người ta nói nặng lời với mình, những lời nói thô lỗ mình không nên nặng lời và dùng những lời nói thô lỗ với họ. Vì dùng những lời nói qua lại như vậy chẳng khác nào như chửi mắng nhau. Đó không phải là đức hạnh nhẫn nhục.
5- Người ta nói xấu mình nhưng mình không nói xấu lại. Đó là dức hạnh nhẫn nhục.
6- Người ta hay tranh luận hơn thua với mình thì mình nên tránh không nên tranh luận hơn thua với họ, vì tranh luận hơn thua như vậy là thiếu đức nhẫn nhục.
7- Người nói đúng nói sai mình chỉ biết làm thinh không nói đúng sai, nói phải, nói trái mặc dù chúng ta biết rất rõ đúng sai phải trái nhưng không phê phán ai cả. Đó là hạnh nhẫn nhục.
8- Người ta cho mình ăn cái gì thì mình ăn cái nấy không chê dỡ hay khen ngon. Đó là hạnh nhẫn nhục.

LY DỤC

Nếu một người dùng hình thức bề ngoài để ly dục, mà trong tâm không ly dục, vội tu đức nhẫn nhục, cũng chẳng tu nhẫn nhục được gì. Trái lại tâm hồn còn thêm đau khổ. Giống như quý phật tử đã từng nói sự tu hành xả tâm phải Bằng máu và nước mắt”.  Đó là sự tu sai, do nén tâm chịu đựng nên mới thấy sự khổ đau như vậy, chứ tu đúng thì tâm bất động, dù bất cứ pháp ác nào cũng không làm nó động tâm được.

Nên nhớ, ly dục là lìa xa cái tâm ham muốn, chớ không phải ly vật dụng, vật chất.

1.     Một người sống ở rừng núi không có vật dụng gì, như loài khỉ, vượn, người này ly vật dụng, chớ không ly tâm dục. Loài động vật cũng vậy, ly vật dụng, chứ không phải ly tâm dục của nó. 
2.     Người nghèo không có vật tùy thân, không phải là người ly dục. Người có đầy đủ vật chất trên thế gian mà không dính mắc vào những vật chất ấy, người ấy ly dục! 
3.     Người ăn thực phẩm dở mà không đòi thực phẩm ngon, không thích ngon, không chê dở, đó là người ly dục.  
4.     Người ăn thực phẩm ngon mà không đòi ăn thực phẩm dở, đó là người ly dục.
5.     Người ăn thực phẩm dở mà đòi ăn thực phẩm ngon là người không ly dục.  Ngược lại cũng vậy.
6.     Người không thèm ăn thực phẩm này, thực phẩm khác là người ly dục.
7.     Người còn thèm ăn thực phẩm này, thực phẩm khác là người chưa ly dục.
8.     Ở cảnh động mà không đòi ở cảnh tịnh, là người ly dục.
9.     Ở cảnh động mà đòi ở cảnh tịnh là người chưa ly dục.
10.                        Người mặc áo đạo, xuất gia tu hành mà tâm còn ham muốn cảnh thế gian là người chưa ly dục.

Người xuất gia tu hành mà tâm còn làm những chuyện cầu danh ở thế gian là người chưa ly dục.

1.     Ở cảnh động, cảnh chướng tai gai mắt mà không bị động, không thấy chướng tai gai mắt là người ly dục.
2.     Người nào luôn giữ tâm thanh thản là người ly dục.
3.     Người nào luôn giữ tâm vô sự là người ly dục.
4.     Người nào tâm không phóng dật là người ly dục.
5.     Người nào tâm chưa vô sự là người chưa ly dục.
6.     Người nào không giữ tâm thanh thản, tâm hay sanh chuyện này, chuyện kia, là người chưa ly dục.
7.     Người thấy người khác có áo mới mà đòi hỏi áo mới là người chưa ly dục.
8.     Người thấy người khác có áo mới mà không đòi áo mới là người sống an phận thủ thường, chưa phải là người ly dục.
9.     Người thấy người khác có áo mới, mình cũng có áo mới mà không ham thích, là người ly dục.
10.                        Người đứng núi này trông núi nọ là người chưa ly dục.
11.                        Người sống trong cảnh tu hành này mà đòi hỏi cảnh tu hành khác là người chưa ly dục.
12.                        Sống trong hoàn cảnh này mà vui với hoàn cảnh này là người ly dục.
13.                        Người sống trong hoàn cảnh này mà đòi hoàn cảnh khác là người chưa ly dục.
14.                        Cùng một công việc có nhiều người làm, nhưng hôm nay không ai làm chỉ có một mình làm nên tâm sanh ra chướng ngại, đó là tâm chưa ly dục. 

TU TRONG BA NGHIỆP

Bây giờ Thầy dạy các con tu tập pháp ý tứ, ly ác pháp, lập đức nhẫn nhục.

1/ Bắt đầu các con nên tu tập ý tứ, ý hành niệm.  Khi tâm khởi lên một niệm, các con phải quan sát niệm đó, phân tích, tìm ra nguyên nhân và mục đích của nó, nó đến với các con là có sự việc gì trong tâm.  Khi thấu rõ đó là pháp ác thì nó liền tan biến.  Đây gọi là tu tập ý tứ, ý hành niệm, ly ác pháp, lập đức nhẫn nhục.
2/ Khi các con muốn nói ra một lời nào đó, các con phải khởi ra một ý niệm trước. Khi ý niệm khởi xong, các con quan sát ý niệm đó, tìm nguyên nhân, mục đích của nó. Khi thấu rõ ý niệm đó các con mới nói ra lời.  Đây là tu tập ý tứ khẩu hành niệm để ly bất thiện pháp lập đức nhẫn nhục.
3/ Khi tâm các con muốn làm một điều gì các con phải khởi ra ý niệm của việc làm đó, rồi cũng tìm ra nguyên nhân, mục đích của nó.  Khi đã tìm xong, biết nó là thiện pháp thì thân mới bắt đầu hành động. Đó là tu tập ý tứ thân hành niệm để ly các ác pháp, để lập đức nhẫn nhục.
 
Khi thân làm việc gì, phải ý tứ cẩn thận, kỹ lưỡng trong việc làm đó, không làm bừa bãi, không làm dối trá. Đây là tu tập cẩn thận ý tứ kỹ lưỡng thân hành niệm để ly bất thiện pháp, thực hiện đức nhẫn nhục.

Khi tu tập ý tứ ý hành niệm, khẩu hành niệm, và thân hành niệm thì dùng tư tuệ quán sát ý niệm, lời nói, việc làm, biết rõ đúng sai, thiện ác, có lỗi không lỗi, phạm giới không phạm giới, diệt hay nuôi ngã, xả tâm hay dính mắc v.v …Đây là tu tập triển khai tư  tuệ trong ý hành niệm, khẩu hành niệm, thân hành niệm để ly dục, ly ác pháp, để tu luyện tập đức nhẫn nhục.   

Tóm lại:
·        Đức nhẫn nhục giúp cho các con trở thành người hiền hòa, bình tĩnh và sáng suốt, ôn tồn, nhã nhặn và từ ái. Nó giúp cho con người từ phàm phu trở thành Thánh Nhân.
·        Đức nhẫn nhục giúp các con xa lìa các ác pháp trong và ngoài tâm, diệt sạch bản ngã, tiêu trừ tánh hung ác, nham hiểm, tỵ hiềm, ganh ghét.
·        Đức nhẫn nhục còn mang đến cho các con niềm an vui, an lạc hạnh phúc đời đời, không còn biết sợ hãi, oán thù ai cả.
·        Đức nhẫn nhục còn mang đến cho các con những lời nói hiền hòa, những hành động nhẹ nhàng, êm ái; những ánh mắt dịu hiền, đầy lòng thương yêu đối với mọi người.
·        Đức nhẫn nhục đi đến đâu thì chuyện lớn thành chuyện nhỏ, chuyện nhỏ mất tiêu, và thường mang đến nguồn an vui ở đó. Đức nhẫn nhục đi đến đâu thì an lạc đi đến đó cho mọi người. …


ĐỨC TÙY THUẬN

Điều quan trọng trong sự tu tập là luôn luôn tỏ lòng tôn kính ý kiến và việc làm của người khác. Đó là ý  kiến và việc làm đúng, còn ý kiến và việc làm sai của người thì ta tùy thuận để ly ác pháp, nhưng không để lôi cuốn. Bởi vậy tu tập đức tùy thuận là một việc làm khó khăn vô cùng, không phải dễ làm. Chỉ có sống ly dục, tránh các duyên, và bảo vệ tâm, giữ gìn sáu căn thì mới có thể ly dục, ly ác pháp dễ dàng mà thôi.

Tùy thuận có hai chiều, tùy thuận người và tùy thuận mình.
- Tùy thuận người là tôn kính mọi lời nói, việc làm của người khác.
- Tùy thuận mình mà tôn kính mình thì không khéo mình chạy theo dục và nuôi ác pháp, nuôi ngã của mình.  Nên nhớ, tùy thuận mình là tùy theo khả năng của mình mà làm, tránh trường hợp nuôi dục, nuôi bản ngã. Tùy thuận là để ly dục, ly ác pháp và diệt ngã. Mục đích của nó không phải ở ý kiến và việc làm của mình, mà chính là để được tâm hồn giải thoát, an vui, thanh thản. Đó cũng là bước đầu ngăn chặn và chấm dứt các duyên nhân quả, không cho tiếp diễn theo nghiệp lực của nó.

1- Kinh sách Đại Thừa dạy cúng bái cầu siêu, cầu an. Vậy mình cũng nên TÙY THUẬN tụng niệm cầu siêu, cần an để quý thầy Đại Thừa khỏi nghi ngờ, nhưng mình sẽ dùng pháp ly dục ly bất thiện pháp tu tập thì có ai biết đâu.
2- Mình TÙY THUẬN ngồi thiền như các thầy bên Thiền Đông Độ, nhưng mình cứ tu theo pháp môn của Phật dạy ly dục ly ác pháp thì có ai biết đâu.
3- TÙY THUẬN nhưng không bị lôi vào ác pháp. Có một người bạn mời chúng ta đến ăn giỗ, chúng ta sẵn sàng đến. Trong bữa ăn dọn lên toàn là thực phẩm thịt cá, mọi người đều cầm đũa ăn ngon lành, chúng ta cũng vậy nhưng lại toàn ăn rau cải chớ không hề ăn một miếng thịt nào cả. Đó là trong khi chúng ta TÙY THUẬN với bạn bè nhưng họ không, còn mình là người giữ gìn đức HIẾU SINH.
4- Người sống với đức hạnh TÙY THUẬN là người biết sống hòa hợp với mọi người mà không làm khổ mình khổ người.
5- Đức hạnh TÙY THUẬN là một hành động sống đạo đức trong muôn ngàn hành động sống đạo đức khác không làm khổ mình khổ người và khổ chúng sinh.
6- Ai sống biết TÙY THUẬN là biết đem lại sự an vui cho mình cho người trong cuộc sống.
7- Người biết sống trong gia đình cũng như ngoài xã hội đều phải lấy đức TÙY THUẬN mà sống thì gia đình trong ấm ngoài êm, còn xã hội thì có trật tự an ninh.
8- Trong xã hội mọi người ai cũng biết sống TÙY THUẬN thì xã hội ấy là thiên đàng.
9- Người biết sống TÙY THUẬN là người luôn luôn có nụ cười trên môi, tâm hồn họ lúc nào thanh thản, an lạc và thường hoan hỷ với mọi người.
10- Người biết sống TÙY THUẬN là người ít bệnh tật tai nạn, cuộc sống thường được an vui hạnh phúc.
11- Bởi vậy đức TÙY THUẬN là một đức hạnh cao thượng đối với mình với người không bao giờ làm khổ ai.

TU TRONG 3 NGHIỆP

Đức tùy thuận là một phương tiện ly bất thiện pháp, xả ngã rốt ráo. Nếu một người còn chấp một chút ác ngã cũng không tu tập đức tùy thuận đúng cách được. Ở đời, ai cũng muốn làm thầy thiên hạ, chỉ huy thiên hạ, luôn luôn thấy mình hay, giỏi hơn thiên hạ, ít ai tùy thuận ai được. Bởi tùy thuận là một đức hạnh cao quý để xây dựng, rèn luyện con người trở thành người khiêm hạ, luôn luôn biết làm cho người khác vui lòng. Nó cũng xây dựng, rèn luyện cho con người thành người ý tứ trong công việc làm, không để cho thất bại. Nó cũng xây dựng, rèn luyện con người thành người biết tôn trọng ý kiến người khác. Nó cũng xây dựng, rèn luyện con người trở thành người học hỏi cái hay và biết cái dở của người khác. Nó cũng
xây dựng, rèn luyện con người trở thành người sáng suốt và bình tĩnh trước mọi ý kiến của người khác.

Điều quan trọng nhất trong sự tu tập đức tùy thuận là xây dựng rèn luyện con người thành người đầy đủ nghị-lực, gan dạ, chấp nhận mọi ý kiến người khác để trở thành người nhỏ nhất, mà cũng là người lớn nhất.  Vậy, đức tùy thuận là gì?

Tùy là dựa theo, làm theo. Thuận là hòa thuận, không chống trái nhau. Tùy thuận là dựa theo, làm hòa hợp ý kiến, việc làm của người khác, mà không chống trái nhau. Ở đời, vì thiếu đức tùy thuận lẫn nhau, ai cũng cố chấp ngã, chấp kiến nên mới sanh ra biết bao sự chống trái lẫn nhau, tạo nên cảnh nghịch ý trái lòng. Do đó gây ra biết bao ác pháp, khiến cho mình khổ, người khổ. Vì thế, chúng ta là tu sĩ của đạo Phật, phải cố gắng tu tập và rèn luyện đức tùy thuận. Muốn tu tập và rèn luyện đức tùy thuận để ly ác pháp và diệt bản ngã ác thì các con phải luôn luôn thực hiện:

1. Luôn luôn làm theo ý kiến người khác, bất cứ người nào, dù ở giới nào, giai cấp nào, già hay trẻ, bé hay lớn, nam hay nữ, sang hay hèn, hay vua quan trong xã hội. Đó là tu tập đức tùy thuận, ly ác pháp, xả ngã diệt ác pháp.
2. Không làm theo ý kiến của mình, dù ý kiến của mình có đúng một trăm phần trăm. Đó là tu tập đức tùy thuận, ly ác pháp, diệt ngã xả tâm.
3. Làm theo ý muốn của thiện hữu tri thức mà không làm theo ý muốn mọi người, đó không phải là tùy thuận, ly ác pháp.  Đó là tâm sợ hãi (làm theo lệnh chỉ huy).  Làm theo ý muốn của thiện tri thức, và cũng làm theo ý muốn mọi người mới là tu tập đức tùy thuận, ly ác pháp, xả ngã.
4. Trước khi muốn làm một việc gì thì phải hỏi ý kiến của thiện hữu tri thức và của mọi người. Nếu tùy tiện làm theo ý của mình là hành động theo bản ngã, nuôi dưỡng bản ngã và các ác pháp. Như  thế thì không thể nào tu tập đức tùy thuận, ly ác pháp, xả ngã ác.
5. Khi thưa hỏi xong, phải làm đúng theo ý kiến mọi người. Đó là tu tập đức tùy thuận, ly ác pháp, diệt ngã ác.
6. Khi thi hành có sơ sót, bị la rầy, liền tức khắc chuyển sự tu tập thùy thuận sang tu tập nhẫn nhục để ly ác pháp. Có như vậy mới gọi là tu tập đức tùy thuận trong đức nhẫn nhục.
7. Luôn luôn phải tôn kính ý kiến của mọi người, vì có tôn kính ý kiến của người khác ta mới tùy thuận được ý kiến người khác mà không làm theo ý kiến của mình. Đó là ly dục, ly bất thiện pháp.
8. Luôn luôn phải hạ mình kính trọng mọi người, vì có kính trọng mọi người thì mới có tùy thuận được người.
9. Muốn ly ác pháp và diệt ngã thì phải tu tập nhận thấy mình là nhỏ nhất, là kém
nhất.
10. Muốn trở thành bậc Thánh hiền thì phải tu tập thấy mình nhỏ nhất, kém nhất.

Tùy thuận, nhưng không bị lôi cuốn vào ác pháp, các con nên lưu ý, có nhiều khi chúng ta tùy thuận mà thiếu trí phán xét những ý kiến ác của kẻ khác để biến chúng ta thành kẻ tòng phạm.

Khi tu hạnh đức tùy thuận, đối với ác pháp ta nên tránh né và tránh xa những kẻ ác, ý kiến ác thì tùy thuận mà không bị lôi cuốn. Nhớ kỹ: TÙY THUẬN MÀ KHÔNG BỊ LÔI CUỐN TRONG ÁC PHÁP, như vậy mới thật là tùy thuận. Muốn tùy thuận được như vậy thì phải triển khai tri kiến nhân quả cho thông suốt, nhờ có triển khai như vậy mới có tùy thuận vững vàng trước các ác pháp.


ĐỨC BẰNG LÒNG

BẰNG LÒNG là một đức hạnh xả tâm cao nhất trong Phật giáo, vì có BẰNG LÒNG tâm mới có an vui. Bằng lòng tức là vui lòng chứ không phải bằng mặt nghĩa là vui lòng trước mặt mà sau lưng thì không vui. BẰNG LÒNG ở đây là vui lòng chấp nhận mọi ý kiến và việc làm của người khác không có chút gì còn chướng ngại trong lòng. Bằng lòng tức là chấp nhận và vui vẻ.

Một người luôn luôn giữ gìn được tâm BẰNG LÒNG thì người ấy sống không còn chút gì đau khổ trong lòng. Cho nên cuộc sống chung đụng với mọi người mà người biết sống với đức hạnh BẰNG LÒNG thì người ấy không còn bị những ác pháp làm đau khổ, không còn bị các chướng ngại pháp làm khổ đau.

Đức bằng lòng tu tập rất khó. Nếu tu được đức tùy thuận, đức nhẫn nhục mà tâm chưa bao giờ bằng lòng thì tâm chẳng được an ổn, yên vui. 

   (1) Tâm chưa an ổn yên vui thì tâm còn trong ác pháp, trong tâm dục. Muốn tu tập đức bằng lòng thì phải lập hạnh tôn kính, kính trọng mọi người.  Xưa, Ngài Thường Bất Khinh Bồ Tát lập hạnh kính trọng mọi người, mỗi khi gặp ai dù già hay trẻ, giàu hay nghèo, vua hay quan, Ngài cũng đều cúi đầu đảnh lễ tôn kính như Phật. Nhờ tu hạnh tôn kính nên tâm hồn Ngài lúc nào cũng thanh thản, an vui, bằng lòng trước mọi cảnh, mọi việc, xa lìa các ác pháp, được giải thoát thành Phật. 

   (2) Muốn tu tập đức bằng lòng thì phải có chánh kiến. Muốn có chánh kiến thì tâm phải ly dục, ly ác pháp. Nhưng bây giờ tâm quý phật tử chưa ly dục, ly bất thiện pháp, còn đang tu tập đức bằng lòng để ly ác pháp thì làm sao đây? Không có chánh kiến thì làm sao phán xét mọi người, mọi việc đúng sai? Không có chánh kiến thì làm sao hiểu người, hiểu mình bằng chánh kiến được? Do đó, muốn được chánh kiến thì ta phải can đảm, dũng mãnh nhìn nhận tất cả ý tưởng, lời nói, việc làm của người khác là đúng, là tốt, là thiện.  Nhờ đó ta thực hiện đức bằng lòng dễ dàng. Dù là người hung ác, ngu khờ, đê hèn nhất trong xã hội, Thường Bất Khinh Bồ Tát vẫn kính trọng như tôn kính đức Phật. Đó là hạnh bằng lòng, để thực hiện sự giải thoát trong tâm của mình. Khi thực hiện hạnh bằng lòng là quý phật tử ly được ác pháp trong và ngoài tâm. Ly được ác pháp trong và ngoài tâm, quý vị mới có chánh kiến. Nên nhớ: chỉ có tâm ly dục, ly bất thiện pháp ta mới hiểu được mình và người bằng chánh kiến.

Tóm lại, phải tu tập ba đức (nhẫn nhục, tuỳ thuận, bằng lòng), và ba hạnh (ăn, ngủ,độc cư)  để ly dục, ly bất thiện pháp. Điều cần thiết và quan trọng nhất là phải triển khai trí tuệ vô sư, ly dục, ly bất thiện pháp.

Trong xã hội loài người mà mọi người, ai ai cũng đều biết sống đối xử với nhau bằng những hành động thân, miệng, ý luôn luôn thể hiện đức hạnh: NHẪN NHỤC, TÙY THUẬN và BẰNG LÒNG thì thế gian này yên vui và hạnh phúc biết bao!!!

Thấy biết rõ ba đức hạnh NHẪN NHỤC, TÙY THUẬN va BẰNG LÒNG này sẽ đem lại sự lợi ích rất lớn cho loài người. Cho nên chúng tôi thường ước nguyện sao cho mọi người, thấu hiểu sự sống của mọi người rất quý báu vô cùng, ước mong mọi người hãy vì sự sống chung nhau trên hành tinh này mà diệt trừ lòng ích kỷ nhỏ hẹp của mình để sống vì mọi người, sống vì mọi người không phải là lời nói suông mà bằng cả hành động.

Sống vì mọi người là sống vì sự sống của mình và của những người khác để cùng nhau xây dựng một xã hội bình an, yên ổn bằng tình thương cho nhau chân thật. Ba đức hạnh này là ba đức hạnh của người tại gia, xin quý vị cố ghi khắc trong tim, vì những lời dạy này là để cho những người tại gia có một lối sống cao thượng, sống vì yêu thương mình và mọi người.


HẾT