Sunday, 13 March 2016

THẤY LỖI MÌNH

Luôn thấy lỗi mình là một nghệ thuật sống. Tại sao gọi đó là một nghệ thuật sống, bởi vì chính nguyên nhân luôn thấy lỗi người làm cho con người ngày nay sống trong áp lực, tự ái, bị stress, trở nên tự kỷ dẫn đến có những suy nghĩ, lời nói và hành động thiếu sáng suốt.

Trong mỗi con người đều tồn tại một cái bản ngã to lớn, luôn cho mình đúng, không thích nghe người khác nói mình sai, không thích bị la mắng, bị nói oan ức, … Chính vì cái ngã đó mà khi có ai chạm đến đều cảm thấy người khác sai, không đúng, người khác đang giận, ghét, hại mình. Từ những nghi ngờ đó dẫn đến có những tư tưởng tiêu cực về người khác, về mọi người xung quanh, rồi tự mình tách khỏi mọi người, trở nên tự kỷ, cô lập bản thân, lâu ngày những tư tưởng này bị dồn nén ngày qua ngày, hết người này đến người khác, cuối cùng như cảm thấy xung quanh mình không còn ai tin mình, không còn ai tốt cả.

Do vậy, để tránh những việc không hay xảy ra, tránh những áp lực trong cuộc sống, từ mọi người xung quanh, chúng ta phải biết nhìn thấy lỗi mình, không thấy lỗi người, luôn biết suy nghĩ tích cực.

Làm sao để không thấy lỗi người đây? 

1/ Chỉ cần nghĩ ngược lại, thấy mọi người là người tốt, người muốn giúp mình, thấy mọi người đang yêu thương mình, muốn dạy cho mình điều gì đó, họ đang thử thách mình, giúp mình trưởng thành hơn, tự tin hơn, gan dạ và dũng cảm hơn,…


2/ Ngoài ra, cái quan trọng nhất là phải biết dẹp bỏ cái tôi đi, nghĩa là phải thấy mình sai, mình nhỏ, mình còn phải học hỏi nhiều, học đến chết, dù là có lớn tuổi bao nhiêu cũng có lúc sai, kiến thức là vô bờ, tuổi trẻ luôn cập nhật những kiến thức mới, cho nên chúng ta vẫn phải học nhiều điều từ những người trẻ, từ mọi người xung quanh…

Ví dụ: Thấy mình sai nghĩa là khi chúng ta làm việc gì hay nói lời nói gì mà thấy mọi người không hài lòng, trở nên giận dữ, lo lắng thì phải biết nói tiếng xin lỗi ngay. Dù rằng có khi việc làm và lời nói của mình đúng, tốt cho họ và mọi người. Nhưng khi thấy ai không hài lòng, thì phải biết xin lỗi ngay.

3/ Dẹp bỏ cái ngã, cái tôi là phải biết sống nhẫn nhục, tùy thuận và bằng lòng thì cái ngã đó mới không còn, không còn ngã thì chúng ta chỉ biết sống vì người khác, sống trên niềm vui của người, lấy niềm vui của người làm niềm vui cho mình.

Ví dụ: Vợ muốn cái gì thì mình làm theo cái đó, dù cho mình biết điều đó quá đáng mình cũng tùy thuận theo vợ để vợ vui, vợ vui là cả nhà vui. Kể cả vợ muốn làm chủ trong gia đình, quyết định mọi thứ mình cũng chiều theo hết.

Nghệ thuật sống không nằm ở chổ ai đúng, ai sai, ai phải, ai trái, tốt hay xấu, thiện hay ác, mà nó nằm ở chổ những suy nghĩ, việc làm và lời nói của mình không làm khổ mình, khổ người và khổ các loài sinh vật khác.
Người có trí tuệ, là người biết phân biệt rõ thiện ác, tốt xấu, đúng sai, phải trái. Người sống có đạo đức (người sống có nghệ thuật) là người có trí tuệ biết rõ thiện ác, tốt xấu, đúng sai phải trái, nhưng không chấp vào những chuyện thiện ác, tốt xấu, đúng sai, phải trái, ngược lại biết dẹp bỏ cái ngã, cái tôi xuống để sống không làm khổ mình, khổ người và khổ các loài vật.

- Ví dụ: Mình nói lời nói thiện, lời nói đúng, khuyên mọi người làm việc thiện, việc tốt mà mọi người không nghe thì thôi, chớ không nên vì điều đó mà nói xấu họ, nói họ sai, nói họ dốt. Biết họ không thích nghe những điều đó thì không bao giờ nói ra, biết họ không thích thì mình không làm.

Chúng ta thử suy ngẫm và xét lại đi, nhất là trong môi trường làm việc hằng ngày tại công ty, trong trường học và trong gia đình. Những áp lực, stress trong công việc, từ cấp trên, đồng nghiệp, bạn bè, thầy cô giáo, từ cha mẹ, con cái, anh chị em, bà con,…đều phát xuất từ những suy nghĩ tiêu cực của ta về họ, thấy họ sai, thấy họ đang ghét, đang hại mình, đang nói xấu mình,…

Chỉ cần chúng ta biết thay đổi tư duy, có cái nhìn khác về mọi người, thấy mọi người là người tốt và biết dẹp bỏ cái tôi xuống, biết nói tiếng xin lỗi, biết sống nhẫn nhục, tùy thuận và bằng lòng thì những áp lực, stress trong cuộc sống sẽ không còn nữa.