Thursday, 30 July 2015

THAM NHŨNG BAO GIỜ HẾT TRÊN QUÊ HƯƠNG TÔI



Tham nhũng là những hành động tham lam xuất phát từ tâm tham mà ra, đó là một tội ác, một tội ác lớn đối với dân, với đất nước và quốc tế.

Người phạm tội tham nhũng là những con ve hút máu làm cho đất nước trở thành lạc hậu kém phát triển, trở thành con nợ quốc tế, một đất nước thiếu văn hóa, văn minh, không có giáo dục đạo đức. Đó là:

1- Những người lợi dụng quyền hành, chức vị, tham ô, nhận hối lộ, ăn cắp, cắt bớt, cắt xén tiền của nhà nước, tiền đóng thuế của dân, tiền vay nợ hoặc cứu trợ nhân đạo của quốc tế, tiền đầu tư, tiền đóng góp từ thiện nhân đạo của dân,... để trục lợi cho bản thân và người thân của mình.

2- Hoặc lợi dụng danh nghĩa kinh doanh trúng thầu của mình cắt xén hoặc cắt bớt nguyên vật liệu, mua nguyên vật liệu chất lượng kém, không đúng tiêu chuẩn, số lượng ít hơn quy định dẫn đến những hậu quả nguy hiểm, biến những sản phẩm làm ra kém chất lượng, mau hỏng, có khả năng gây tai hại nguy hiểm cho người dân,...VD: xây đường thì đường hư, xây cầu thì cầu sụp đổ,...

3- Tham ô, tham nhũng tồn tại khắp nơi không phải chỉ có quan lớn mà nhân viên cấp dưới cũng có cách tham ô của mình như khai báo tiền ở khách sạn, tiền xăng cao hơn thực tế để bỏ túi riêng, dùng tiền quỷ của Cty để dẫn bạn bè người thân đi nhà hàng, khai báo vận tải hàng hóa 10 xe nhưng thực tế dồn hàng vào 5 xe chở quá tải, nhân viên hành chánh làm tại văn phòng lo giấy tờ (giấy tờ nhà đất, bản vẽ nhà, …) thì làm khó người dân để được nhận hối lộ, đút lót. Kẻ dưới thì đút lót kẻ trên để được che chở, mắt nhắm mắt mở coi như không thấy gì,...

4- Nói chung có đến hàng triệu cách để tham ô, tham nhũng, không làm sao kể hết được.
Muốn chống tham nhũng không thể nói đơn giản là lập 1 ban chống tham nhũng cho lấy có được, bởi vì nó đã thâm nhập vào từng bộ máy quản lý chính tri, kinh tế, văn hóa, quân sự, giải trí,..., từng cấp chính quyền từ trên xuống dưới, từ dưới lên trên, xã, huyện, phường, quận, thành phố, trung ương, từng cấp, từng ban, từng cơ sở, cơ quan, từng ngành, từng nghề, từng lãnh đạo, từng bộ phận, từ nhỏ đến lớn, từ lớn đến nhỏ. Bất cứ nơi nào cũng có nó, nó ăn sâu vào máu, ai cũng muốn kiếm chác, kiếm thêm để sống, ai cũng vì cuộc sống mà phải hối lộ cho những kẻ tham ô tham nhũng trên.

Bởi vậy, muốn tiêu diệt tệ nạn tham ô, tham nhũng, hối lộ, nhận hối lộ, đút lót,...chúng ta cần có:

  1. Những con người nhiệt huyết yêu nước, trung thực, dũng cảm, có đạo đức, có tài và trong sạch.
  2. Lập ra nhiều đội chống tham ô, tham nhũng trong từng bộ máy quản lý, từng cấp chính quyền từ trên xuống dưới, từng, ngành, từng nghề, từng ban, từng khu vực, từng thành phố, từng quận, từng phường, từng xã, từng huyện,... Do vậy, sẽ có rất nhiều đội chống tham nhũng khắp nơi trên đất nước chớ không phải chỉ có 1.
  3. Bảo đảm đủ tiền lương cho nhân viên chống tham nhũng đủ sống và những chi phí khác khi làm việc, có thưởng có phạt phân minh khi phá án. Bảo đảm đầy đủ phương tiện, thiết bị, quyền hạn để có thể can thiệp vào bất kỳ vụ án nào trong giới hạn phá án của mình.
  4. Tham nhũng tham ô là những hành động phát xuất từ tâm tham lam mà ra, đó là do thiếu giáo dục đạo đức. Do vậy muốn triệt phá tính tham ác này, chúng ta phải cải thiện nền giáo dục của đất nước. Giáo dục phải lấy đạo đức làm cốt lõi, làm nền tảng (giống như giáo dục của Nhật Bản) xây dựng những con người thế hệ trẻ tương lai luôn thành thật, không tham lam, có lòng yêu thương đất nước, thương dân, dũng cảm chống lại những cám dỗ của đồng tiền và quyền lực.

Một đất nước đầy tham ô, tham nhũng thì làm sao mà tiến bộ được, quan tham từ trên xuống dưới, không ai làm gương cho ai cả. Từ đó sẽ không có ai có can đảm mạnh dạn đứng ra tổ chức và quản lý những đội chống tham nhũng bởi vì không có ai trong sạch cả.

Đạo đức của người làm quan là lấy dân làm gốc, PHỤC VỤ dân, lắng nghe dân, thấu hiểu dân, làm cho dân được ấm no và hạnh phúc, nhưng mấy ai hiểu được lý lẽ này. Ai cũng muốn có danh để có lợi, lợi dụng quyền lực của mình để trục lợi cho mình, cho người thân của mình, cho bạn bè của mình. Còn trách nhiệm PHỤC VỤ đối với dân, đối với nước thì bỏ qua một bên.

Nghĩ lại không biết bao giờ đất nước tôi mới có thể trở mình thành một đất nước có nền giáo dục đạo đức tốt, người người thương yêu nhau nhiều hơn, không còn có kẻ trộm cắp, hối lộ, nhận hối lộ, đút lót, tham ô và tham nhũng nữa.

Sống ở phương xa nhìn về đất nước của mình mà lòng buồn buồn và tủi nhục.

Wednesday, 29 July 2015

DUYÊN NỢ LÀ DỤC

Con người khi THẤY ai hay vật nào hợp ý, đẹp mắt thì có ý THÍCH, sau khi THÍCH thì muốn CÓ, sau khi CÓ thì muốn CHIẾM HỮU, sau khi CHIẾM HỮU được rồi thì gọi là SỞ HỮU (đồ vật của tôi, bạn trai, bạn gái, tình nhân, vợ, chồng,...), nếu vì lý do nào đó mà những vật SỞ HỮU bị mất mát, phải chia tay, đi xa, ra đi vĩnh viễn thì sẽ trở thành ƯU BI SẦU KHỔ. Đó là một chuổi dài của mắt xích đau khổ, tất cả đều từ một chữ DỤC mà ra. Ai hiểu đó là dục, biết buông bỏ thì sẽ không còn đau khổ nữa.

Trong vấn đề tình cảm, dù có DUYÊN gặp nhau, khi đã có ý THÍCH thì đã có DỤC. Nếu có ý thích mà không đạt được thì nói rằng có duyên không nợ, nhưng nếu may mắn 2 bên đến với nhau thì gọi là có DUYÊN NỢ. Duyên Nợ đều từ DỤC mà ra thôi. Có người nói do có nợ cho nên phải lấy nhau để trả hết nợ. Đó là dục mà sao trả hết được. Chỉ có buông bỏ DỤC thì mới không còn nợ nhau nữa.

Bởi vậy người có trí sẽ từ bỏ dục, từ bỏ mọi duyên, mọi mắt xích dẫn đến cái NỢ này chớ không bao giờ lấy ai để mong trả hết nợ cả. Các bạn thử nghĩ xem, khi sống chung với nhau thì ai nợ ai biết liền, hằng ngày đủ mọi chuyện xảy ra, bất hòa, trái ý, nghi ngờ, ganh tỵ, ghen ghét, thương ghét thất thường, giận hờn, hận nhau, trả thù nhau, chê bai,... làm cho người người nợ nhau thêm chớ làm sao trả hết nợ được.

Do vậy muốn không còn duyên nợ nhau thì đừng bao giờ lập gia đình. Gia đình là duyên nợ, nợ chồng nợ, mãi mãi không bao giờ dứt.

Ai muốn nợ thì cứ nhào vô. Tùy hỷ!

Friday, 17 July 2015

HÃY ĂN CHAY



Mời các bạn xem video clip: "Cô bé nhỏ làm tan chảy những trái tim"

Những tâm hồn trong trắng của các em bé luôn sáng suốt hơn người lớn chúng ta nhiều trước vấn đề bình đẳng sự sống.

Hãy ăn chay, ăn chay là để trau dồi và rèn luyện tâm từ bi, biết yêu thương và quý trọng sự sống, sinh mệnh của các loài vật khác. Ăn chay vì không muốn thấy sự đau khổ chết chóc của các loài vật khác trước mắt hoặc trong bát cơm của mình. Đó là ăn chay trên ăn chay.

Ăn chay không phải vì sức khỏe, vì sắc đẹp, vì mong muốn hay ước nguyện điều gì cho mình hay cho người hoặc vì những quy định của tôn giáo phải ăn chay vào ngày này, tháng này. Chúng ta ăn chay vì sự quý trọng bình đẳng sự sống của tất cả sinh vật được sinh ra trong thế gian này. Tất cả sinh vật đều có quyền sống bình đẳng như nhau, có quyền được đối xử như nhau, có quyền được tồn tại như nhau. Không ai có quyền cướp sự sống của loài vật khác.

Mẹ tôi là người theo đạo thiên chúa. Bà thường nói con vật được Đức Chúa Trời tạo ra để cho loài người ăn. Tôi suy nghĩ, nếu Chúa Trời tạo ra các loài động vật thì các loài động vật không khác gì con Ngài, vậy Ngài phải thương yêu chúng như thương yêu con người vậy, lẽ nào khi thấy loài người ăn con mình mà mình không buồn sao. Chính con người như tôi đây còn có lòng yêu thương đối với các loài động vật, khi thấy các loài động vật bị sát hại, bị ăn thịt còn thấy ghê rợn trước những hành động của con người, nói chi là Đức Chúa Trời có lòng yêu thương vĩ đại hơn tôi.

Nếu các loài vật do Đức Chúa Trời tạo ra cho con người ăn, vậy tại sao con người ăn vào lại bệnh, bệnh cao máu, tiểu đường,... lẽ nào lại khuyên con người ăn những thứ mang mầm bệnh vào cho mình sao? Đó không khác gì là cho ăn thuốc độc. Lẽ nào Đức Chúa Trời không có lòng yêu thương con người sao.

Không phải vậy đâu các bạn à. Nếu có tồn tại một Đức Chúa Trời thì Ngài không bao giờ dạy con người ăn các loài vật khác đâu. Chỉ có con người mới làm những chuyện đó mà thôi.

Sự sống rất quý giá, tất cả những loài vật cũng có tình, tình người, tình bạn, tình đồng loại như chúng ta, chúng cũng biết đau, biết, vui, biết buồn, biết nguy hiểm, biết can đảm cứu người, cứu đồng loại của chúng. Hãy ăn chay, trở thành một người ăn chay. Mỗi ngày chúng ta ăn chay là sẽ có ít đi vài sinh mạng bị giết, tức có vài sinh mạng được sống vì ta. Đó không phải là việc thiện nên làm sao. Hay phải gọi là đi làm từ thiện mới gọi là việc thiện.

HƯỞNG ỨNG PHONG TRÀO VỆ SINH LÀM SẠCH VIỆT NAM

Mỗi sáng quét sân là một thói quen vận động tốt làm sạch trước sân nhà mình, con hẻm khu phố mình ở, con đường mình và mọi người đi, bởi vì vệ sinh sạch bụi rác sẽ giúp cho bụi không bay vào nhà, vợ con không phải cực lau quét nhà, trẻ em không phải hít bụi khi chơi trước sân, người người không phải hít bụi khi đi hoặc chạy xe ngoài đường. một đất nước văn minh sạch ít bụi, không có rác.

Khi chúng ta không phải hít bụi, thì không bị các bệnh như ho, đàm, đau mắt,... Đây là những gì tôi học được từ người em rễ của mình. Mặc dù phải đi làm, đưa con đi học, em rễ tôi vẫn mỗi ngày dành thời gian hoặc sáng sớm hoặc sau khi đi làm về quét sân trước nhà.

Cảm giác lần đầu quét sân còn cảm thấy ngại ngùn, chỉ quét trước sân nhà mình, nhưng nghĩ lại mình đang làm lợi ích cho mình, cho gia đình, cho hàng xóm láng giềng, cho đất nước thì có gì đâu mà ngại, sau khi nghĩ như vậy thì có can đảm lên, tự tin hơn, cảm thấy rất vui khi chỉ với một việc nhỏ như vậy mà đã mang lợi ích cho bao nhiêu người và cho đất nước. Do vậy, từ từ trở thành tự nhiên, không còn e ngại, có khi thấy rác trước nhà hàng xóm cũng quét luôn.

Quét sân là một đức hạnh vệ sinh mang lợi ích đến cho mình, cho người, cho đất nước. Lợi ích lớn như vậy, xin các bạn hãy hưởng ứng phong trào vệ sinh làm sạch Việt Nam và share rộng đến tất cả bạn bè, người thân để chúng ta cùng đồng tâm, đồng lòng xây dựng một đất nước Việt Nam xanh tươi, sạch sẽ không khác gì những nước tiên tiến khác như Singapore, Nhật, Mỹ,... "Một cây làm chẳng nên no, ba cây chụm lại nên hòn núi cao"


Mời bạn đọc bài báo "Cô bé 5 tuổi quét rác trên đường phố"

Wednesday, 15 July 2015

ĐẶT TÌNH THƯƠNG VÀO TẤT CẢ


Cuộc sống càng tươi đẹp khi chúng ta biết đặt lòng yêu thương vào từng việc làm, lời nói và suy nghĩ.

- Người phụ nữ biết đặt tình yêu vào việc nấu nướng, bao giờ cũng cho ra những món ăn ngon.
- Một bác sĩ biết đặt tình yêu thương vào công việc và bệnh nhân như quan tâm, chăm sóc, thăm hỏi, khám nghiệm kỷ lưỡng sẽ giúp bệnh nhân hết bệnh nhanh hơn.
- Một vị kỷ sư đặt tình yêu thương vào công việc như quan sát kiểm tra, bảo trì cẩn thận, kỹ lưỡng từng chút, từng công đoạn, từng bộ phận, đúng thời gian thì máy móc sẽ bền, chạy đều tốt, ít bị hỏng vặt.
- Một vị thầy/cô giáo đặt lòng yêu thương vào việc giảng dạy thì sẽ biết yêu thương học trò, dạy trò đạo đức sống qua từng hành động thực tế cụ thể, làm gương sáng đạo đức cho trò, quan tâm đến trò, phương pháp dạy có tính sáng tạo giúp học trò hiểu bài nhanh, sâu, lâu, học không thấy chán, sẵn sàng dành thời gian ra khuyến khích động viên và dạy thêm cho trò mà không đòi hỏi bất kỳ một sự đáp trả nào.
- Một công dân đặt lòng yêu thương vào đất nước thì sẽ không vị phạm luật pháp, ý thức tự giác giữ gìn môi trường sống sạch, không xả rác, không để thải khí độc, chất độc ra môi trường,...
- Một vị quan biết đặt lòng yêu thương vào đất nước thì sẽ biết yêu thương dân, lo cho dân, lắng nghe dân, không nhận hối lộ, tham nhũng, mạnh tay diệt trừ những tệ nạn xấu như hối lộ, tham nhũng và độc tài trong những bộ phận của cơ quan nhà nước,...
- V.v....

Còn rất nhiều các bạn à, chỉ cần mỗi mỗi con người chúng ta ý thức biết đặt lòng yêu thương vào từng suy nghĩ, lời nói và việc làm hằng ngày thì chúng ta sẽ thấy rõ chính mình đem niềm vui và hạnh phúc đến cho chính mình, gia đình, xã hội và môi trường sống này.

Tuesday, 14 July 2015

SỰ THÀNH THẬT CỦA CHÚNG TA ĐẾN ĐÂU ?

Thành thật là một đức hạnh đạo đức cao đẹp, nhưng chúng ta rất dễ đánh mất qua những hành vi nhỏ trong cuộc sống hằng ngày. Ví dụ khi muốn bảo vệ hoặc che đậy cái tôi, cái sai, dục vọng, tham muốn của mình. Chúng ta hãy thử xem qua những câu hỏi dưới đây.

1. - Khi có người hỏi bạn có biết điều gì đó không ? Mặc dù bạn biết, có bao giờ bạn trả lời là "không biết" không ?
2. - Khi có người hỏi bạn có thấy điều gì đó không ? Mặc dù bạn thấy, có bao giờ bạn trả lời là "không thấy" không ?
3. - Khi có người hỏi bạn nghĩ như thế nào về một điều gì đó, câu trả lời có phải là A chứ không phải B? Bạn có trả lời là  “ừ đúng vậy” (dù bản thân không nghĩ thế )
4. - Khi có người hỏi bạn có làm hay nói điều gì đó không? Mặc dù bạn có làm, có nói bạn có trả lời "không làm" hay "không nói" hay không?
5. -Nếu có người hỏi bạn có bao giờ ăn vụng, trốn học, đi chơi, làm những nghề không trong sạch, đi thi copy bài, hối lộ, nhận hối lộ, tham nhũng, ăn chận, ăn xén, rút tỉa kho nguyên vật liệu,...bạn trả lời là không, nhưng thực sự là có làm không ?
6. - Khi bị cha mẹ hoặc người lớn hỏi tội, bạn sẽ trả lời như thế nào ? Bạn có trả lời “không chỉ có mình con” (dù bản thân đã làm),
7. - Khi cha mẹ hoặc người lớn hỏi bạn có làm việc gì đó không ? Bạn có trả lời: “không liên quan đến con” (dù có liên quan đến bản thân).
8. - Khi muốn con cháu ăn cơm hoặc nín khóc, bạn nói ăn, nín đi rồi cha mẹ, dì, cậu mua đồ chơi cho, khi chúng ăn hoặc nín xong, bạn không có mua cho chúng, có khi nào như vậy chưa?
9. - Bạn có hù dọa trẻ em bằng những danh từ, "vào đó có ma đó", hoặc "có ông kẹ đó" không?
10. - Khi con cái gây gỗ đánh nhau với bạn hàng xóm hoặc trong lớp, bạn có bao giờ chỉ bênh vực con mình mà đổ lỗi hết cho bạn chúng không?
11. - Khi bạn làm một điều gì đó xấu và được hỏi? Bạn có đổ lỗi cho người khác không? hoặc nói là "không có làm" không ?
12. - Khi bạn đi làm, bạn có dùng máy móc và dụng cụ văn phòng làm việc riêng không?
13. - Khi làm việc gì hay đi làm, bạn có đặt tình thương vào công việc hay không hay chỉ mong làm cho xong việc, mong hết giờ để nghỉ, để về ?
14. - Đi làm nhận tiền mặt, bạn có khai thuế không?
15. - Nhà cho thuê hoặc có thu nhập khác ngoài đi làm ra, bạn có khai thuế tiền cho thuê nhà hoặc các thu nhập khác không?
16. - Bạn có vì mục đích muốn có công ăn việc làm, nhận trợ cấp xã hội, bạn có khai gian thông tin không? VD: Khai ly hôn để nhận tiền nuôi con, khai bị thần kinh để nhận tiền bệnh,...
17. - Có khi nào bạn làm xong việc nói "chưa xong", khi chưa xong nói "xong" không?
18. - Khi đến những nhà vệ sinh công cộng bạn có trốn không trả tiền hay là tìm cách không trả?
19. - Khi đến rạp xem phim bạn có mua vé cho tất cả phim mình xem không hay là mua một vé rồi vào xem hết phim này đến phim khác.
20. - Khi đi chợ trời mua hàng, có bao giờ bạn không trả tiền vé vào cửa hay là tìm cách chui lổ chó, chui hàng rào vào không?
21. - Khi đến siêu thị, rạp hát, nơi cần xếp hàng, có khi nào bạn không xếp hàng theo thứ tự hay tìm cách chen ngang không?
22. - Khi mua hàng, chủ hàng trả tiền dư cho bạn, bạn có bỏ đi không trả lại không ?
23. - Khi có người muốn mượn tiền hoặc vật gì, bạn có nói "không có" không, mặc dù bạn có tiền hoặc vật đó để cho mượn?
24. - Khi bạn đến nhà người khác chơi, họ đang ăn cơm, họ mời bạn ăn chung, bạn có từ chối và nói rằng bạn ăn rồi, mặc dù bạn chưa ăn không ?
25. - Bạn không biết thần linh, ngọc hoàng thượng đế, đức chúa Trời, thánh thần, ma quỷ, Phật A di đà,... có hay không, vậy bạn có nói với người khác là bọn họ có tồn tại hay không?
26. - Có bao giờ bạn dùng giấy tờ giả, hóa đơn giả, bằng cấp giả hay không ?
27. - Có bao giờ bạn dùng tên giả, hình ảnh giả để lường gạt hay không ?
28. - Bạn có phóng đại sự việc nào đó bao giờ chưa?
29. - Bạn có bịa chuyện, phao tin đồn giả nói về một chuyện nào đó không có thật xảy ra chưa ?
30. - Bạn có bao giờ nói chuyện có nói không, chuyện không nói có, chuyện trắng nói đen, chuyện đen nói trắng chưa ?.
31. - V.v....


Đối với sự thành thật, còn rất nhiều điều. Tôi đã từng liệt kê chúng qua bài "Đức Thành Thật". Các bạn có thể xem thêm tại đây.

ĐỨC LY THAM BÌNH ĐẲNG


(Câu chuyện dưới đây được trích ra từ bài viết "Vì Sao Dân Nhật Không 'Ăn Cắp'" tại đây )

Anh Hà Minh Thành một người Việt ở Nhật Bản đã gửi mail kể một câu chuyện như sau: “Tối hôm qua em được phái tới một trường tiểu học phụ giúp hội tự trị ở đó để phân phát thực phẩm cho các người bị nạn. Trong cái hàng rồng rắn những người xếp hàng em chú ý đến một đứa nhỏ chừng 9 tuổi, trên người chỉ có chiếc ao thun và quần đùi. Trời rất lạnh mà nó lại xếp hàng cuối cùng, em sợ đến phiên của nó thì chắc chẳng còn thức ăn. Nên mới lại hỏi thăm. Nó kể nó đang học ở trường trong giờ thể dục thì động đất và sóng thần đến, cha của nó làm việc gần đó đã chạy đến trường, từ ban công lầu 3 của trường nó nhìn thấy chiếc xe và cha nó bị nước cuốn trôi, 100% khả năng chắc là chết rồi. Hỏi mẹ nó đâu, nó nói nhà nó nằm ngay bờ biển, mẹ và em của nó chắc cũng không chạy kịp. Thằng nhỏ quay người lau vội dòng nước mắt khi nghe em hỏi đến thân nhân. Nhìn thấy nó lạnh em mới cởi cái áo khoác cảnh sát trùm lên người nó. Vô tình bao lương khô khẩu phần ăn tối của em bị rơi ra ngoài, em nhặt lên đưa cho nó và nói: “Đợi tới phiên của con chắc hết thức ăn, khẩu phần của chú đó, chú ăn rồi, con ăn đi cho đỡ đói.”

Thằng bé nhận túi lương khô của em, khom người cảm ơn. Em tưởng nó sẽ ăn ngấu nghiến ngay lúc đó nhưng không phải, nó ôm bao lương khô đi thẳng lên chỗ những người đang phát thực phẩm và để bao lương khô vào thùng thực phẩm đang phân phát rồi lại quay lại xếp hàng. Ngạc nhiên vô cùng, em hỏi nó tại sao con không ăn mà lại đem bỏ vào đó. Nỏ trả lời: “Bởi vì còn có nhiều người chắc đói hơn con. Bỏ vào đó để các cô chú phát chung cho công bằng chú ạ”.

Em nghe xong vội quay mặt đi chỗ khác khóc để mọi người không nhìn thấy. Thật cảm động. Không ngờ một đứa nhỏ 9 tuổi mới học lớp 3 đã có thể dạy em một bài học làm người trong lúc khốn khó nhất. Một bài học vô cùng cảm động về sự hy sinh.”

GIÁO DỤC LẤY ĐẠO ĐỨC LÀM CỐT LÕI


Tại Nhật, giáo dục lấy đạo đức là cốt lõi. Đạo đức là cốt lõi là điều mà một học sinh phải biết đến đầu tiên.

Nhật Bản trở thành một nước có nền giáo dục tiên tiến là nhờ thực hiện tiêu chí “con người = đạo đức”, đề cao tính tự lập và tinh thần kỷ luật.

Giáo dục Nhật Bản vận hành theo nguyên lý “mỗi người học sẽ trở thành một cá nhân hoàn thiện đạo đức”.

Phương châm của người Nhật là: “Cần phải nhắm tới thực hiện xã hội ở đó từng công dân có thể mài giũa nhân cách bản thân…”

Giáo dục đạo đức được dạy từ nhỏ rất kỹ về lý thuyết, đặc biệt về thực hành, liên hệ thực tiễn, tham gia nhiều hoạt động ngoại khóa, học sinh được thực hành hành vi đạo đức ở mọi lĩnh vực nên hành vi đạo đức được hình thành ở mọi học sinh.

Không có hiện tượng quay cóp, ăn cắp, bạo lực học đường. Học sinh thể hiện tình yêu thương, kính trọng thầy cô, tình thân ái với bạn bè đúng mức. Các hành vi vi phạm đạo đức của học sinh là ít và cá biệt chứ không nổi cộm.

Ở ngoài xã hội, học sinh Nhật luôn là người ứng xử có văn hóa. Người Việt Nam hay nước ngoài đến Nhật Bản có thể thấy có nhiều cây ăn trái chín trĩu quả, hay những cây hoa cảnh khoe sắc hấp dẫn ở công viên, ở hai bên đường đi. Nhưng không hề có ai có suy nghĩ hái những bông hoa hay trái cây đó cả.

(Trích đoạn từ http://www.gocnhinalan.com/n…/vi-sao-dan-nhat-khong-cap.html)