Thursday, 10 July 2014

XẢ PHÚ CẦU BẦN

Xả phú cầu bần là một đức hạnh tu theo Phật giáo. Do lập hạnh này mà người tu xả bỏ tất cả từ tài sản, của cải cho đến người thân ,... cạo bỏ râu tóc, đắp áo cà sa, sống đời sống 3 y một bát, cắt ai ly gia đi xin ăn khất thực hằng ngày. 

Đi khất thực hằng ngày là người đã lập hạnh xả phú cầu bần, họ không có giữ tiền bạc, không xin tiền bạc, không còn có của cải tài sản nào cả. (không xe, máy lạnh, giường nệm to rộng, máy giặt, tủ lạnh,...) Đó là một đức hạnh thân giáo cho mọi người khác.

Thời xưa đức Phật đã từ bỏ ngai vàng vợ đẹp con thơ, từ bỏ mọi tài sản của cải vàng bạc để đi khất thực từng nhà tìm con đường giải thóat cho chính mình và nhân lọai. Do vậy ai tu theo đạo Phật cũng phải giữ gìn đức hạnh này để noi gương đức Phật. 

Tiếc thay vì thời nay hình thức khất thực tại Việt Nam không còn nữa, cho nên mỗi trụ xứ tự đứng ta nấu nướng cho nên về hình thức bên ngòai người tu sĩ vẫn cầm bình bát đi khất thực nhưng thực chất là đi lấy thức ăn tại nhà bếp hay tại kệ thức ăn mà thôi. Tôi tự hỏi có phải do cách đi khất thực như vậy hay do không hiểu hạnh đi khất thực là để xả phú cầu bần cho nên quý tu sĩ vẫn còn sở hữu của cải tài sản. Ngòai buổi trưa đi khất thực, giờ khác sống rất tiện nghi sung túc đầy đủ vật chất, đi lại bằng xe hơi, sống trong phòng đầy đủ đồ đạc sung túc,...

Gương hạnh của đức Phật vẫn còn đó, lẽ nào chúng ta muốn quên hay sao?

Chúng ta không thể vì bất kỳ lý do nào biện minh cho những hành động đứng tên sở hữu, chất chứa của cải tài sản được. Ví dụ như nói rằng người xả tâm là người không dính mắc vào của cải tài sản, dù cho của cải tài sản bị mất, bị hư họai thì họ không buồn, không lo lắng không sợ hãi là được. Nếu nói như vậy rồi thì họ cứ chất chứa càng nhiều của cải hay sao, không còn sống hạnh thiểu dục tri túc nữa. Còn một cách nhìn khác là thật ra tất cả những của cải tài sản mà người tu sĩ có được là do Phật tử cúng dường, tiền bỏ ra mua là của Phật tử, do vậy có mất, có hư họai cũng đâu phải tiền của các vị tu sĩ đâu mà phải lo, phải sợ, phải buồn.

Tóm lại, người tu sĩ theo đạo Phật, nhất là những vị lãnh đạo chùa, tu viện nên làm gương hạnh sống xả phú cầu bần cho mọi người noi theo. Có sống đúng đức hạnh này thì mọi người mới kính trọng, còn không thì dưới con mắt của mọi người dù vị đó là trụ trì, là người lãnh đạo, là người hướng dẫn tu tập, là đại đức, thượng tọa hay hòa thượng, cũng là một cư sĩ bình thường mà thôi. Họ không còn được kính trọng nữa, hoặc có kính trọng cũng chỉ là hình thức bên ngòai chứ trong thâm tâm mọi người vẫn xem thường vị tu sĩ đó như bao người phàm phu khác.