Tuesday, 15 July 2014

TRI KIẾN XẢ TÂM

Tri kiến xả tâm là những sự hiểu biết để xả tâm, giúp cho con người không còn bị ác pháp chi phối làm cho đau khổ, do có những hiểu biết như vậy thì người đó đã có tri kiến giải thóat.

Có bao nhiêu phương pháp xả tâm? Có rất nhiều. Mỗi người sẽ tự chọn ra một vài cách phù hợp với mình rồi thường xuyên quán xét, thường xuyên áp dụng chúng vào mọi việc đến với mình để có thể buông xả mọi ác pháp, giúp cho tâm luôn bình tĩnh, luôn thanh thản an lạc và vô sự. 

Người theo đạo Phật chỉ cần trau dồi quen những phương pháp xả tâm thì dù pháp nào đến đều có cách hóa giải chúng, đem sự bình yên lại cho chính mình và người khác.

Các tri kiến đó gồm:
  1. Tri kiến về nhân quả.
  2. Tri kiến về vô thường, khổ, vô ngã.
  3. Tri kiến về cách nhìn người như ông Phú Lâu Na
  4. Tri kiến về tâm Từ, Bi, Hỷ, Xả
  5. Tri kiến về 3 đức nhẫn nhục, tùy thuận và bằng lòng
  6. Tri kiến về thân ngũ uẩn
  7. Tri kiến về Tứ Diệu Đế
  8. Tri kiến về thập nhị nhân duyên
  9. Tri kiến tích cực về mọi việc, mọi người và mọi vật
  10. Tri kiến về giới luật, về đạo đức nhân bản nhân quả, về sống không làm khổ mình, khổ người và khổ chúng sinh.
  11. V.v...
Khi đã thuần thục và quen với các tri kiến trên thì việc xả tâm trở nên dễ dàng. Đối với cư sĩ, vì vẫn còn duyên với đời, cho nên hằng ngày vẫn còn giao tiếp, cho nên luôn có đối tượng để xả tâm. Khi có sự việc gi xảy ra thì trong đầu họ liền biết cách hóa giải mọi việc.

Ví dụ: khi chúng ta bị mắng chửi thì trong đầu chúng ta sẽ có những tri kiến sau:
  • Đây là nhân quả của mình.
  • Mọi việc là vô thường, trước sau gì cũng hết. Sự viêc này mang tính chất là vô ngã, tất cả đều do nhân quả đứng đằng sau dựt dây điều khiển người đó mắng chửi mình thôi, chứ người đó vẫn là người tốt. 
  • Người ta mắng chửi mình là người đó còn thương mình vì họ còn chưa đánh mình.
  • Người chửi mắng mình là người đang tạo nghiệp xấu, ta hãy yêu thương họ, tha thứ cho họ.
  • Khi có một người mắng chửi ta là họ đang rất giận, nếu ta cũng mắng chửi lại họ, hoặc biện minh cho mình thì chỉ đổ dầu vào lửa, làm cho họ giận thêm. Ta hãy nhận lỗi, nói lời xin lỗi họ, hoặc nên im lặng bỏ đi. Có như vậy thì tâm họ sẽ bình yên lại và mọi chuyện sẽ kết thúc. 
  • Chỉ có im lặng như thánh hoặc nói lời nói ái ngữ xin lỗi mới không làm khổ mình khổ người.
  • Người mắng chửi mình là người đang khổ, ta hãy thương yêu họ.
  • V.v...
Vào cuối ngày nhìn lại những sự việc, sự cố xảy ra trong ngày, chúng ta khai triển tri kiến giải thóat càng nhiều càng tốt, cho đến khi nào tâm bất động trước mọi việc xảy đến là viên mãn. 

Tóm lại, tri kiến xả tâm rất quan trọng, tu theo đạo Phật mà không có tri kiến giải thóat thì không bao giờ tìm thấy sự giải thóat. 

Nếu các bạn để ý, sở dĩ tất cả Phật tử đều cảm thấy hài lòng với môn phái mà mình đang theo là nhờ họ có những tri kiến cơ bản trên. Chính những tri kiến trên giúp họ xả tâm, giúp họ biết sống yêu thương và tha thứ, giúp họ ly tham, sân, si, mạn, nghi. Còn việc tụng kinh, niệm Phật, lạy Phật, ngồi thiền không bao giờ đem lại sự giải thóat nào cả, chúng chỉ là những hình thức phụ tô điểm thêm cho giống tôn giáo đã được các tôn giáo khác lồng vào Phật giáo, mượn danh Phật giáo để phát dương tôn giáo của họ thôi. Chứ người có hiểu biết khi sống có tri kiến rồi thì họ đâu cần tụng kinh, niệm Phật, ngôi thiền chi nữa cho cực, đâu ai ngu dại gì đang giải thóat rồi lại muốn không giải thóat. 

Các bạn cứ thử nghĩ lại xem, các bạn tụng kinh, niệm Phật, lạy Phật, ngồi thiền có thấy giải thóat không. Có phải các bạn chỉ thấy mất thời gian, mõi miệng, đau chân, đau lưng,... không?

Đến với các vị thầy thuộc các môn phái từ Đại Thừa cho đến Tiểu Thừa, Tịnh độ cho đến Thiền Tông, họ dạy chúng ta sống thương yêu và tha thứ cho nhau, chúng ta áp dụng vào đời sống và thấy rõ mang đến sự giải thóat ngay liền. Nhưng cũng chính những vị đó lại dạy thêm cho chúng ta tụng kinh, niệm Phật, ngồi thiền,... thì theo tôi nghĩ các vị đó cũng không hiểu sự giải thóat của đạo Phật ở đâu. 

Chính vì phải ôm tu cái này cái kia, phải công phu sáng, trưa, chiều, tối,...mà chúng ta không thấy sự giải thoát. Chúng ta được bảo rằng phải công phu nhiều, phải siêng năng, phải tu nhiều đời nhiều kiếp để được giải thoát, đó là một cách nói mơ hồ, không rõ ràng để che đậy sự không giải thoát. Đạo Phật là đạo trí tuệ, ai biết động não thì sẽ nhận ra ngay sự giải thoát của đạo Phật nằm ở đâu, ai tu đúng là phải thấy sự giải thoát ngay, giải thoát ngay trong hiện tại, nó đơn giản, ai tu cũng được. Đó mới là đạo Phật. 

Khi sống với lòng yêu thương và tha thứ, sống biết buông xả, không tham, sân, si, mạn, nghi, chúng ta tìm thấy rõ sự giải thóat thì cứ như vậy phát triển rộng thêm nữa để sự giải thóat viên mãn tòan phần, cớ sao không đi theo hướng đó mà lại đeo vào những thứ không thấy sự giải thóat như tụng kinh, niệm Phật, ngồi thiền,...Thật là tiếc thay cho những ai tin rằng tụng kinh, niệm Phật, lạy Phật và ngồi thiền đem đến sự giải thóat. Ai cũng bị đầu độc rằng phải tu nhiều kiếp. Tại sao không ai nghĩ rằng sự giải thóat của đạo Phật ngay trước mặt rồi mà còn đợi nhiều kiếp làm chi  nữa. Chỉ cần biết sống yêu thương và tha thứ, sống biết buông xả tất cả, sống không còn tham, sân, si, mạn, nghi là đủ, sống có những tri kiến như trên là giải thóat rồi còn gì nữa phải không các bạn.

Mời các bạn đọc bài "Vô thường Vô Ngã"