Thursday, 24 July 2014

LUẬT NHÂN QUẢ CÓ CÒN CÔNG BẰNG KHÔNG ?

Nói đến luật nhân quả, thì bất kỳ người Phật tử nào cũng tin rằng rất công bằng và công lý, không thiên vị ai. Nếu đã nói rằng công bằng thì ai làm người đó chịu, không thể nói anh làm tốt mà tôi được hưỡng, anh làm xấu tôi phải gánh, trừ phi đó là một chùm nhân quả như những người thân trong gia đình,. Nhưng thực tế đạo Phật ngày nay con người không còn tin như vậy. Tại sao tôi dám nói điều đó, bởi vì:

1/ Những hình thức cầu an, cầu siêu, lạy Phật, tụng kinh, niệm Phật là những hình thức đi trái với luật nhân quả. Nếu chúng ta tin có quy luật nhân quả công bằng, gieo nhân nào gặt quả đó thì cần gì phải tụng kinh, lạy Phật, niệm Phật, cầu an, cầu siêu làm gì, ai gieo nhân gì thì sẽ gặt quả đó, có tụng kinh, lạy Phật, niệm Phật, cầu an, cầu siêu cũng đâu có ích gì đâu. Vậy thì tụng kinh, niệm Phật, lạy Phật, cầu an cầu siêu chỉ mất thời gian, và làm cho thân tâm mệt thêm thôi,...

Nếu cầu cúng, tụng niệm, lạy Phật có hiệu nghiệm thì chắc có lẽ trên thế gian này rất nhiều tội phạm, họ cứ đi làm ác rồi cầu cúng, tụng niệm, lạy phật cho tai qua nạn khỏi, Lúc đó không còn ai sợ quy luật nhân quả nữa. Tất cả đều xem thường quy luật nhân quả.

2/ Nếu chúng ta niệm Phật để Phật giúp tai qua nạn khỏi thì khác gì Phật xem thường quy luật nhân quả. Vậy thì đức Phật dạy nhân quả để làm gì khi mà lời nói không đi đôi với việc làm.

3/ Có lẽ Phật A Di Đà dạy như vậy, còn Phật Thích Ca chỉ dạy các con phải tự đốt đuốc lên mà đi, Ta không thể đi thay các con được. Mỗi người phải tự cứu mình, mỗi người phải chịu trách nhiệm với việc làm của mình.

Ai hiểu rõ nhân quả thì sẽ thấy rõ ràng đạo Phật ngày nay dạy con người làm nhiều chuyện trái với quy luật nhân quả, biến nhân quả thành không còn công bằng nữa, biến nhân quả thành thuyết định mệnh.

Người ta nói về nhân quả thì nhiều nhưng ai cũng làm trái nhân quả. Họ tu hành để được rước về thế giới tây phương cực lạc. Ai cũng có tham sân si, thế giới này là thế giới của tham sân si. Người chết có tham sân si chỉ có thể tương ưng với thế giới tham sân si mà thôi. Nếu muốn về thế giới tây phương cực lạc thì thế giới tây phương cực lạc cũng phải là thế giới tham sân si mới tương ưng được. Còn thế giới của chúng ta là tham sân si thì khi chết con người chắc chắn sẽ tương ưng luân hồi quay lại đây, không thể nào tương ưng với thế giới nào khác được.

Do vậy những thế giới tây phương cực lạc chỉ là thế giới tưởng, do những người không hiểu quy luật nhân quả dựng lên mà thôi.

4/ Quy luật nhân quả là một quy luật có thể chuyển đổi chứ không phải cố định như là định mệnh. Do có gieo nhân thiện thì ắt phải gặt quả thiện, cho nên dù cuộc sống có khổ cực đến đâu, ai có tâm hướng thiện thì một ngày nào đó cuộc sống của họ sẽ thay đổi từ xấu thành tốt, đã tốt rồi sẽ tốt hơn nữa.

Do vậy ai đã hiểu rõ nhân quả thì họ đâu có còn mê tín, đâu có tin vào định mệnh, vào tướng số, vào số phận, vào tử vi bói toán. Họ chỉ biết sống lìa xa các điều ác, chỉ làm điều thiện thì chắc chắn cuộc sống họ sẽ tốt hơn thôi. Họ tự làm chủ cuộc đời của họ, không phụ thuộc vào thần thánh nào cả, không cần cầu ai cả. Trong nhà họ đâu có tìm thấy tượng thần thánh hay vị Phật nào.

Trong nhà càng nhiều tượng Phật, tượng các vị thần (ông địa, ông táo, ông thần tài, ông quan công,...) chỉ nói lên sự mê tín của người đó mà thôi. Tin Phật thì hãy sống như Phật chứ gọi tên Phật có ích gì. Kêu tên Phật là cách tu mù, tu điên, tu khùng,... Chỉ những người không hiểu nhân quả mới sáng chế ra cách tu như vậy.

Nếu không có quy luật nhân quả thì chắc chắn đạo Phật sẽ không ra đời, vì con người không thoát khổ được, số phận đã được định trước, không thay đổi được nữa. Đạo Phật ra đời dạy cho con người sống có đạo đức đức hạnh để mang niềm vui và hạnh phúc đến cho nhau, đó là chúng ta đang gieo nhân thiện, gieo nhân thiện thì sẽ gặt quả thiện trong tương lai, cuộc sống của chúng ta sẽ luôn đầy đủ, không thiếu thốn, nhà nhà đầy ắp tiếng cười vui vẻ và hạnh phúc.

5/ Khi đức Phật tu chứng đạo, Ngài đã biết rõ con đường thoát khổ, con đường đó chính là giới, định, tuệ – hay còn gọi là tam vô lậu học. Chỉ cần ai sống được 1 trong 3 điều trên là người đó hết khổ. Trong 3 điều trên giới luật là quan trọng nhất, Định và Tuệ chỉ là quả của giới luật, không có giới luật thì không bao giờ có định và tuệ. Giới luật là những đức hạnh đạo đức nhân bản nhân quả dạy cho con người sống không làm khổ mình, khổ người và khổ chúng sinh, nghĩa là sống mang niềm vui và hạnh phúc đến cho mình cho người và cho các loài vật khác. Giới luật mang đến nhiều lợi ích như vậy mà tại sao chúng ta lại bỏ qua, xem thường. Nếu người nào đã sống đúng giới luật thì chắc chắn họ sẽ thấy giải thoát ngay, khi giải thoát rồi thì họ đâu cần phải phí sức, tốn công, ngày đêm công phu tụng kinh, lạy Phật, niệm Phật chi cho mỏi miệng, tốn sức, nhức đầu, đau chân, đau gối,...

Các bạn cứ ngẫm nghĩ lại xem, một vị thầy truyền dạy đạo đức chỉ mong các học sinh của mình sống đúng đạo đức, chỉ cần thấy học sinh của mình sống đúng đạo đức là vị thầy đó vui mừng rồi. Đằng này, nếu học sinh không sống đúng đạo đức như những gì vị thầy dạy, suốt ngày chỉ gọi tên thầy thì các bạn thử nghĩ xem vị thầy đó có vui không? Đức Phật cũng chỉ là một vị thầy thôi các bạn à, Ngài đã tu xong, Ngài dạy lại cho chúng ta những giới luật đức hạnh sống không làm khổ mình, khổ người và khổ chúng sinh, Ngài chỉ mong chúng ta sống đúng giới luật mà thôi. Ai sống đúng giới luật đức hạnh thì Ngài rất mừng, những người đó mới xứng đáng là con Phật, là trò của đức Phật. Đằng này chúng ta lại được dạy niệm Phật, lạy Phật, tụng kinh, gọi tên Phật suốt ngày thì có ích gì, đức Phật đâu có vui đâu, mà ngược lại chỉ nhức đầu và buồn thêm vì chúng ta không làm theo lời Phật dạy, không sống đúng giới luật.

Chúng ta là con người, là những người có hiểu biết, chúng ta phải biết nhận ra sự giải thoát của đạo Phật nằm ở chổ nào chứ? Nhân quả là một định luật công bằng. Gieo nhân thiện ắt sẽ gặt quả thiện, ai sống đúng giới luật đức hạnh sẽ có một cuộc sống an vui và hạnh phúc. Đức Phật dạy cho chúng ta biết cách sống đúng đạo đức để tự mình đem hạnh phúc đến cho mình, cho gia đình mình và mọi người xung quanh. Vậy mà chúng ta không chịu sống đạo đức, cứ gọi tên Phật thì có ích lợi gì?

Tóm lại, ai tin vào quy luật nhân quả, tin rằng quy luật nhân quả công bằng thì sẽ thấy đạo Phật ngày nay dạy những điều trái với quy luật nhân quả. Từ đó chúng ta có thể thấy rõ những hình thức trái ngược nhân quả đó không phải là của Phật giáo mà là của các tôn giáo khác mượn danh Phật giáo để lừa gạt Phật tử qua bao thế hệ. Chính vì vậy mà chúng ta thấy rõ ngày nay những vị tu sĩ theo Phật giáo tu danh tu lợi rất nhiều, không còn ai sống đúng gương hạnh của đức Phật Thích Ca, xả phú cầu bần, sống thiểu dục tri túc nữa. Những người đó không xứng là con Phật, trò của Phật, họ không đáng để chúng ta tôn kính, không đáng để chúng ta cúng dường. Nếu ai tin vào họ, cúng dường cho họ thì chỉ làm tổn phước báu của chính mình mà thôi, gieo một hạt giống trên mảnh đất xấu cằn cỗi thì làm sao gặt được quả tốt.