Thursday, 22 August 2013

TÌNH YÊU


Hỡi thế gian Tình là gì, mà sao tất cả mọi người đều sẵn sàng trả mọi giá để có nó? Tình là gì mà ai ai cũng đau khổ khi dính vào lưới tình? Tình là gì mà sao hậu quả của nó bao giờ cũng trái ngược với những gì được viết, được nói và được ca tụng ? Tình là gì mà sao ai ai cũng đâm đầu vào đó?.

- Tình yêu là thuốc độc, thuốc độc này không thể chữa được, thuốc độc làm cho con người bị ghiền, muốn cai mà cai không được, muốn bỏ cũng không xong, muốn quên càng thêm nhớ, muốn thoát thì càng bị trói buộc, muốn có hạnh phúc thì chỉ được đau khổ, muốn vui chỉ nhận được buồn, muốn có thì lại mất, muốn xa thì bị nó bám lấy, muốn trốn cũng không trốn được.

- Tình yêu không có công thức riêng cho chính nó, nó được tạo ra bởi nhiều duyên hợp thành, chính nó là sự vay trả trả vay của nhân quả.


Biết là có vay phải trả, muốn trả thì phải dứt bỏ, không dính mắc vào nữa. Đằng này ai cũng đâm đầu vào, chưa trả xong lại vay tiếp, vay trả trả vay suốt đời, hết đời này đến đời khác, có phải là vô minh không?

Con người từ nhỏ đã được nhồi nhét vào đầu rằng tình yêu là một trong những thứ phải có trong cuộc đời này. Nó đã được con người ca ngợi hóa nó, được người đời vẻ ra những bức tranh thơ mộng của tình yêu qua ca nhạc, phim ảnh, tranh họa, thơ ca và đủ mọi sáng tác nghệ thuật.

Chính vì những yếu tố đó mà con người bị đầu độc, sống trong ảo tưởng bởi những nét đẹp của tình yêu, một gia đình hạnh phúc, sống đên răng long tóc bạc, con cái ngoan hiền và mình sẽ dạy con cái thành tài. Chỉ khi con người đối diện với tình yêu, tiếp xúc với nó, có được nó, trải nghiệm với nó,...mới hiểu được tình yêu không như những gì được biết và đã tưởng tượng. 


Thực chất tình yêu không khác gì một đồ chơi của trẻ con, khi chưa có thì thích, muốn chiếm hữu. Khi có rồi thì mau chán và muốn có những cái khác.

Cái đẹp của tình yêu quá ngắn ngủi, vui thì ít, buồn thì nhiều, vô thường biến đổi, chỉ tồn tại được một khoảng thời gian rồi sau đó chỉ đầy đau khổ và đắng cay.

 Đến khi có nó rồi thì đã muộn, gạo đã nấu thành cơm, phải gánh lấy trách nhiệm với người mình yêu, con cái và gia đình. Sự trói chặt của tình yêu làm cho con người mất đi sự tự do, mất đi sự tự chủ, cuộc đời trở nên như nô lệ, sống trong lao tù, không có thời gian sống cho mình, làm ngày làm đêm, lo cho gia đình, cho con, cho cháu đến suốt đời. 


Tình yêu không khác gì tình dục, sau những chuyện ân ái, người phụ nữ là người lãnh lấy bao nổi khổ của cuộc đời: khổ vì mang tiếng không còn trong trắng, khổ vì làm dâu trong nhà chồng, khổ vì ói mửa, mệt mỏi mang bầu, xanh xao, ăn uống không vô, khổ vì mang thai 9 tháng 10 ngày đi đứng khó khăn nặng nhọc, khổ vì sanh đẻ thập tử nhất sanh, khổ vì phải nuôi con khôn lớn, khổ vì phải thường xuyên dọn dẹp sự bài tiết của con chịu hôi, chịu thối, hốt dọn, lau chùi, tắm giặt quần áo cho con, khổ vì con bệnh, con không ăn, con khóc suốt đêm ngủ không được. Đến khi chúng lớn, khổ vì phải lo cho con ăn học, tốn trăm thứ chi phí, dành thời gian đưa đón con đi học, canh con có học không, có hiểu bài không, con có ham chơi không, phải học bài với con, khi thấy con đi học về trễ thì lo lắng, thấy con học dỡ cũng lo bị rớt, khổ vì con cãi lời cha mẹ, khổ vì sợ con bỏ học đi chơi, kết bạn xấu, hút xì ke ma túy,...Đến khi con khôn lớn thì lo con có nghề nghiệp đàng hoàng không? có đủ nuôi sống bản thân không,... Ngoài trừ việc lo cho con, người phụ nữ còn phải đảm đang trăm việc ở nhà: giặt giủ, nấu cơm nước, rửa chén bát, đi chợ, đi làm kiếm tiền, dẫn con cái đi chơi,... Tất cả những cái khổ ở trên đều do tâm tham sắc dục mà ra. Muốn thoát khổ chỉ cần biết dứt bỏ không dính đến tình dục nữa mà thôi.

Đời sống gia đình đủ thứ khổ, có ai lường trước được, chỉ khi đã chui đầu vào rọ rồi mới biết mùi vị của khổ là gì, mình không còn là mình trước kia nữa, đã trở thành người khác hoàn toàn, không có thời gian nghĩ đến mình, gạt bỏ những đam mê, phải lo trăm bề từ sáng đến tối, quần quật suốt ngày, ngày này qua ngày nọ, năm tháng trôi qua, nhìn lại đã thấy đầu điểm tóc bạc, sức khỏe cạn kiệt:

- Thứ nhất, phải làm ra tiền bạc, thực phẩm, áo quần, nhà cửa, tài sản, sự nghiệp. Những sự sống này, khiến cho con người phải lo toan rất nhiều, nhiều khi thiếu trước hụt sau, sợ đói, sợ bịnh đau, không tiền, không thực phẩm là rất khổ, nói chung chỉ có những nghề nghiệp làm ra để sống, nhưng nghề nghiệp làm ăn lại thất bại, khi thất bại là khổ, còn nếu làm ăn được thì phải trăm muôn vạn kế tính toán lo toan nhiều, khi còn phải sử dụng mưu kế gian xảo, lừa đảo bằng mọi thủ đoạn, tạo ra biết bao nhiêu điều ác, nên trong lòng lúc nào cũng bất an, lo sợ nơm nớp tù tội bị phạt vạ, và còn lo sợ trộm cướp nữa.
- Thứ hai, là khổ sở khi mình nghèo sợ người ta khi dễ, sợ không đủ tiền lo cho gia đình, sợ người bạn đời khinh mình kém tài đức.
- Thứ ba, khi mình có của cải, cuộc sống thoải mái hơn, thì lo sợ người khác ganh tỵ tìm mọi cách nói xấu hoặc thù ghét và hãm hại.
- Thứ tư, lo sợ tai nạn, bịnh tật, mà tiền mất nhưng tật phải mang.
- Thứ năm, con cái hư phá tán tài sản.
- Thứ sáu, vợ hoặc chồng sống không chung thủy, làm tiêu tan sản nghiệp, đó là nỗi khổ đau của mọi người, mà người nào cũng không tránh khỏi.
- Thứ bảy, những người thân có tai nạn hoặc bịnh tật.
- Thứ tám, trong nhà anh em tranh giành của cải tài sản, kiện thưa.
- Thứ chín, khổ vì người khác nói trái ý, nghịch lòng.
- Thứ mười, khổ vì không đạt được ước nguyện.

Ngoài ra, tình yêu làm cho con người mù quáng, càng muốn chiếm hữu thì kết cục càng dẫn đến mau rạn nứt và tan vỡ. Tình yêu làm cho con người trở nên ích kỷ, hẹp hòi, nhỏ nhen, chỉ biết lợi ích cá nhân, dễ ghen tuông, dễ sân giận. Khi sự chiếm hữu bị thất bại hoặc bị bỏ rơi thì tình yêu trở thành sự hận thù, chiếm không được thì không muốn người khác có nó, sẵn sàng dùng đủ mọi thủ đoạn để phá hoại, mất đi hết lý trí, trở nên độc ác, không khác gì ác thú, mất đi mọi nhân tính.

Tình yêu làm cho con người mù quáng, điên đảo vì người mình yêu:

  1. Sẵn sàng hy sinh bản thân để đạt được mục đích, bất chấp mọi thủ đoạn.
  2. Sẵn sàng hy sinh tình thân quen như cha mẹ, anh chị em, bạn bè, bà con để có được hạnh phúc.
  3. Tình yêu có thể làm cho một người tài giỏi trở thành kẻ trụy lạc, ăn chơi, buông xuôi, chán đời, trở nên vô dụng, người không giống người, ma không giống ma, nghiện rượu, cờ bạc và trở thành kẻ vô tích sự.
  4. Tình yêu có thể làm cho một kẻ đang vui thành buồn muốn chết, có khi giống như mất hồn.
  5. Tình yêu làm cho người ta sẵn sàng chết mà không sợ.
  6. Tình yêu làm cho hồn phách điên đảo như bị trúng thuốc mê, không còn biết mình làm gì, dù điều đó có gây hại đến mình và mọi người xung quanh. Chỉ cần thỏa mãn, đạt được mục đích lấy lòng người mình yêu.
  7. Tình yêu ngày nay là tình yêu có điều kiện, kẻ đến với tình yêu vì nhan sắc, tài hoa, đức hạnh, vì công danh quyền lực, vì lợi ích, vì của cải, tài sản, vì sự thỏa mãn nhục dục cho bản thân,...  
  8. Tình yêu không thể miễn cưỡng, không thể ép buộc, bắt buộc người khác yêu mình, yêu người không yêu mình, yêu người đã yêu người khác, phá hoại hạnh phúc của người khác để đoạt lấy người yêu.
  9. V.v...

Cái vô minh của tuổi trẻ mới lớn là luôn mơ ảo tưởng về những điều tuyệt đẹp của tình yêu, về một gia đình hạnh phúc, chính vì vậy không ai là không thoát khỏi lưới tình. Chỉ có những bậc hiền trí hoặc những người đã trải nghiệm qua tình yêu mới thấy rõ được bản chất độc hại và nguy hiểm của nó, nó không khác gì thuốc phiện. Chính nó là duyên của tái sanh luân hồi, hết kiếp này đến kiếp khác phải trả vay vay trả cho nhau. Chính nó là nguyên nhân của muôn vàn đau khổ của hàng vạn con cháu sau này, hết đời này đến đời khác không thoát khỏi lưới tình đau khổ. 


"Chữ Tình hại người, chữ Ái hại người, nhưng từ cổ tới kim có mấy ai hiểu được mà không rơi vào lưới tình"

Wednesday, 14 August 2013

Quan Hệ Giữa Cha Mẹ và Con Cái

Ai ai cũng có gia đình, có cha mẹ và con cái. Tôi tin rằng mọi người đều thấy rõ đại đa số trong gia đình sự quan hệ giữa con cái và cha mẹ luôn có một khoảng cách ? Tại sao như vậy? Tại sao sự quan hệ giữa cha mẹ và con cái không được tự nhiên, thoải mái như giữa mình và bạn bè?

Sự đối xử lạnh lùng, tẻ nhạt của cha mẹ và con cái xuất phát từ nguyên nhân cha mẹ luôn đặt nặng vấn đề kẻ trên người dưới, cha mẹ cho rằng họ có quyền trách mắng, bắt buộc, giam hãm, ra lệnh, đánh đập, la hét, phạt, cấm đoán, cho phép, thương yêu theo cách nghĩ của họ. Họ tưởng rằng làm như vậy là tốt cho con cái. Nhưng ngược lại, họ càng làm cho con cái càng xa lánh họ, luôn giữ khoảng cách với họ, luôn e dè, sợ hãi họ, làm cho con cái và cha mẹ mất đi sự đối đãi tự nhiên, bởi vì con cái thấy rằng mình đã bị mất đi cái quyền sống của con người.

Khi có cảm giác mất an toàn, con cái không bao giờ nói, chia sẻ hoặc tâm sự thật lòng với cha mẹ những lo lắng, sợ hãi, phiền muộn, những ước mơ và những mong ước trong lòng. Bởi vì chúng biết cha mẹ không biết thông cảm cho chúng, cha mẹ chỉ biết nghĩ theo cách của họ, không bao giờ biết nghĩ cho chúng. Từ đó khoảng cách giữa cha mẹ và con cái càng xa dần, trở nên lạnh nhạt. Giữa họ với nhau, có vui cũng chỉ là những cái vui ngoài mặt, còn trong lòng luôn giữ sự phòng thủ an toàn, e dè và sợ hãi.

Để tránh những trường hợp trên thì giữa cha mẹ và con cái phải làm gì? Biết rằng "Không có nhân làm sao có quả". Cái nhân là do cha mẹ tạo ra. Cách ứng xử trong gia đình đầu tiên đều phụ thuộc cách ứng xử của cha mẹ đối với con cái.

Người làm cha mẹ phải đặt mình vào vị trí của con cái để hiểu biết rõ điều này. Muốn có sự quan hệ tự nhiên bình thường giữa cha mẹ và con cái thì cha mẹ phải biết xem con cái như người bạn, đối xử với con cái như đối xử với người bạn thân:

  1. Tôn trọng, bình đẳng, biết lắng nghe, biết thông hiểu mọi cảm nhận của người con.
  2. Không bao giờ bắt buộc con cái làm bất kỳ điều gì theo ý của mình. Biết nhẫn nhục, tùy thuận và bằng lòng theo ý của con. Nên tùy thuận những điều thiện, chứ không tùy thuận những điều ác. Trong sự tùy thuận phải biết khéo léo, thiện xảo.
  3. Không trách mắng, không nói cái sai, cái lỗi, cái xấu của con cái,
  4. Không phạt, không chê bai, không đánh đập, không ra lệnh, la hét,...
  5. Không bắt buộc con cái làm bất kỳ điều mà chúng không thích.
  6. Không áp đặt con cái sống theo cách sống của mình.
  7. Biết tạo không gian và môi trường để con cái được thử thách, được học hỏi, tự trải nghiệm và trưởng thành: trường lớp, ngoại khóa, dã ngoại, du lịch, đi xa, đi làm,...
  8. Biết thương yêu và tha thứ, bỏ qua mọi lỗi lầm của con. Lòng yêu thương của cha mẹ được thể hiện từ suy nghĩ, hành động, lời nói, nụ cười, ánh mắt, vòng tay.
  9. Tạo lòng tin và tin tưởng con cái sẽ làm được mọi việc. Tự đứng dậy sau những lần vấp ngã và sẽ trưởng thành.
  10. Luôn tạo một điểm tựa tốt khi cần thiết để con cái nương tựa và đứng dậy.
  11. Dùng cách khéo léo ẩn dụ để giải thích mọi sự việc theo ý nghĩa: những việc này nếu làm hoặc nói sẽ mang đến sự nguy hại, sự đau khổ cho chính mình, cho người và cho các loài vật. Người có trí tuệ sẽ không làm những việc mang đến sự nguy hại và đau khổ cho chính mình, cho người và muôn loài vạn vật khác. Ngược lại chỉ nên nói và làm những việc đem niềm vui và hạnh phúc cho mình, cho người và cho các loài vật khác.
  12. Ngoài ra cha mẹ còn biết thành thật, nhận lỗi khi sai, biết xin lỗi con cái, chứ không phải vì che dấu cái sai cái lỗi của mình mà la mắng, trách móc con cái, bắt con cái làm theo những gì mình nghĩ là đúng.
  13. Không bao giờ dùng những hình thức dối gạt con cái để đạt được mục đích như dối gạt con ăn cơm rồi sẽ mua quà, dẫn đi chơi. Khi con ăn cơm xong thì không mua quà, không dẫn đi chơi,...
  14. Luôn làm gương tốt và đạo đức cho con cái trong từng suy nghĩ, lời nói và việc làm.
  15. Giải thích và phân tích mọi việc cho con cái biết thế nào là ác, thế nào là thiện (10 điều thiện, 10 điều ác) theo 3 tiêu chuẩn: "Những suy nghĩ, lời nói và việc làm của mình có đem niềm vui và hạnh phúc đến cho mình, cho người và các loài vật hay không."
  16. Tự do bàn cãi và tranh luận với con cái mọi vấn đề, không dùng quyền hành bắt buộc hoặc áp đặt con cái nghe theo ý mình, luôn tôn trọng mọi ý kiến của con cái, biết lắng nghe ý kiến của con cái. Cha mẹ chỉ nói lên ý của mình để con cái tự nhận thức dần dần và tự trải nghiệm trong đời sống. Ý kiến của cha mẹ chỉ là sự hướng dẫn con cái đến những điều thiện, điều tốt và lợi ích cho mình và mọi người, chứ không phải bắt buộc con cái phải nghe và làm theo.
  17. Dù cho con cái không nghe và làm theo ý của cha mẹ cũng không sao. Khi chúng gặt được hậu quả sai lầm, xấu hoặc có sự nguy hại nào thì cũng từ đó con cái sẽ rút được kinh nghiệm xương máu, tự con cái sẽ biết kính trọng những điều cha mẹ nói.
  18. Khi thấy con cái sai, bị hậu quả xấu, cha mẹ cũng không vì đó trách mắng, nói cái sai, cái lỗi,... của con. Chỉ tự nhủ thầm rằng, con cái đã học được bài học quý giá từ những cái sai lầm này, sau này chúng sẽ không còn sai phạm nữa là đủ.
  19. Luôn vui vẻ với mọi điều con cái làm ủng hộ chúng. Luôn đứng về phía con cái dù là được kết quả xấu. Đâu có ai là toàn mỹ, biết sai mà sửa thì đó mới là bậc quân tử.
  20. V.v...

Ai ai cũng có tự ái, có cái ngã, cái tôi, luôn sợ sai, sợ thất bại, sợ người khác biết cái sai, cái xấu, cái lỗi của mình, ai ai cũng muốn mình luôn đúng, ai ai cũng muốn được thương yêu và tha thứ, ai ai cũng muốn được quan tâm, đối xử bình đẳng và tôn trọng, ai ai cũng muốn nhận được nhiều, ai ai cũng muốn có nhiều lợi ích, ai ai cũng muốn là người chiến thắng, ai ai cũng muốn hơn người khác,...Do vậy, không chỉ riêng gì cha mẹ với con cái, anh chị với em, người lớn với người nhỏ, kẻ trước với kẻ sau, người trên với người dưới, người chủ với người làm, vua với dân, ... đều phải biết tâm lý này để rút ra những bài học quý giá, cách ứng xử đúng để có thể đem sự hòa thuận với nhau giữa người và người ở mọi nơi mọi lúc.

Khi con người cảm thấy mất đi sự an toàn của bản thân, tự họ sẽ rút co lại, đề phòng và tự bảo vệ chính mình. Do vậy hãy luôn tạo sự an toàn cho tất cả mọi người.