Sunday, 19 May 2013

TRÍ NGU

“Người ngu nghĩ mình ngu
Nhờ vậy thành có trí
Người ngu tưởng có trí
Thật xứng gọi chí ngu”.
(Kinh Pháp Cú)

  1. Con người ở đời thường hay thấy cái sai của người khác, ít khi thấy cái sai của mình. Đó là những người ngu.
  2. Người ngu thường hay nói xấu người khác và hay khoe khoang cái hay (ngu) của mình.

Hằng ngày chúng ta nên xét lại mình thấy có những điều làm cho mình khổ, làm cho người khác khổ thì hãy mau ngăn chặn và diệt chúng cho tận gốc, bằng cách tư duy quán xét. Và phải luôn luôn xấu hổ khi có một hành động, một lời nói hay một ý nghĩ làm cho mình khổ, làm cho người khác khổ hay tất cả chúng sanh khổ thì phải hối hận ăn năn từ bỏ. Người biết tu tập những việc này là người biết mình ngu tức là người có trí.

Trong cuộc đời tu hành theo Phật giáo chỉ có trầm tư suy nghĩ tìm cái ngu của mình để lần lần khắc phục sửa sai những lỗi lầm. Đấy là người có trí.

Còn ngược lại, người ngu mà không biết mình ngu là người rất ngu. Tất cả các pháp trên thế gian này đều vô thường, không có vật gì thường hằng bất biến, không có vật gì là mình, là của mình, thế mà cứ lầm chấp là mình, là của mình. Do sự lầm chấp như vậy, mà lao đầu vào chốn dầu sôi nước bỏng để chịu lấy những sự khổ đau bất tận cũng giống như loài thiêu thân lăn mình vào ánh sáng của ngọn đèn. Đó là những người ngu mà không biết mình ngu.


(Trích đoạn từ "Những Lời Gốc Phật Dạy" tập 1 trang 59 tại đây.)

Wednesday, 15 May 2013

NHỮNG LỜI DẠY VÀ NHẮC NHỞ CUỐI CÙNG CỦA THẦY THÍCH THÔNG LẠC

(NGÀY 23-02-2012)
(Bài giảng này trích ra từ video đây hoặc tải audio đây.)
    
    Theo sự tu tập của thầy, thầy thấy đạo Phật là đạo của con người, chính từ con người tu để được giải thoát, để làm chủ 4 sự đau khổ của kiếp người. Các con hiểu không?

Bởi vì con người mới có sanh già bệnh chết. Đức Phật là con người, ngài cũng khoắc khổ trong 4 chổ này.

Phật đâu phải khó tu. Các con cứ nghĩ như thiền đông độ. Tu phải nhiếp tâm. Không được nghĩ thiện nghĩ ác.

Đạo Phật là đạo trí tuệ, đầu óc mình có trí tuệ, người ta chửi mình, mình cũng biết người ta chửi mình chứ, nhưng tại sao mình không giận? Tại vì mình hiểu đó là nhân quả, đó là một cái nhân duyên để chúng ta trả nhân quả, thì làm gì chúng ta giận ai!? Mà chúng ta không giận ai thì giải thoát chứ ! Tại sao chúng ta không biết sử dụng cái trí tuệ đã có sẵn trong đầu.

Người nào cũng có trí tuệ, chỉ cần chúng ta triển khai cái trí tuệ đó, đừng chạy theo lòng ham muốn, dục vọng của thế gian, mà chạy theo con đường giải thoát như đức Phật, thì ngay đó là chúng ta đã giải thoát rồi.

Là con người, các con bỏ hết đời vào đây, mà tu như thế này thì biết bao giờ thành Phật, còn ham muốn, còn cầu cho mình thành Phật.

Có người đó, chửi mình, mình hoàn toàn không giận, mình vui vẻ, không buồn mà thương yêu người ta, thì cái người mà biết thương yêu và tha thứ, không giận, không hờn, người đó là Phật. Mặc dù người ta không nói người ta là Phật, nhưng chúng ta thấy sự sống, cái hành động, cái tri kiến hiểu biết của họ, thì chúng ta hiểu họ là Phật. Chứ đâu phải Phật khó tu đâu !?

Đạo ta là đạo trí tuệ, chứ đâu phải đạo ngu ngốc, ngồi như gốc cây. Bây giờ ngồi 5-7 giờ để thành cây thành đá làm chi vậy ? Có lợi ích gì cho các con không?

Tất cả những điều mà người ta đã dạy chúng ta tu tập đều sai hết. Thầy đã trải qua biết bao nhiêu sự gian khổ với thiền Đông Độ, với những pháp môn mà người ta đẻ ra, người ta sinh ra, người ta tưởng ra. Tu rất khổ hạnh, Thầy ở trên Hòn Sơn, thầy ăn toàn lá cây, nghe người ta nói tưởng khổ hạnh sẽ thành Phật. Nó đâu phải vậy mấy con.

Sống ở đây, mấy con không phải lo ăn lo uống gì hết, có người lo cho mấy con hết rồi, thì đó là mấy con đã thấy giải thoát rồi, chưa gì hết, mới bước vào của chùa đã thấy giải thoát rồi. Mình có lo cơm lo nước hoặc ra ngoài kia lấy lúa trồng rau cải, đi vô hái, rủ, luộc này kia đâu ? Thì như vậy là giải thoát rồi. Đòi hỏi chi gì hơn.

Mà nếu chúng ta sống thấy thanh thản an lạc và vô sự một  mình trong một căn phòng như thế này, chúng ta thấy mình sống một mình mà vui vẻ, nó không buồn rầu. Mà nếu sống một mình rồi chạy đến cái thất kia nói chuyện, chạy đến thất này nói chuyện, mấy con là phàm phu, còn ham chuyện đời, nói chuyện này chuyện kia, như vậy thì tu hành cái gì !?

Ở đây tại sao người ta cất từng thất riêng riêng như vậy ? tại vì người ta muốn các con sống cái hạnh độc cư. Người nào sống được cái hạnh độc cư, người đó sẽ chứng đạo.

Còn mấy con, nay nói chuyện này, mai nói chuyện kia, một bữa, hai bữa, cao lắm một tuần lễ, một mình buồn buồn, kiếm chuyện à. Sắp sửa đau cái vai này, chạy qua bên kia xin thuốc. Đó là cái lối kiếm chuyện, đau chết bỏ chứ. Ở đây Phật cũng biết thân vô thường, bệnh đau mặc nó, có gì mà phải lo. Mà chúng ta không lo, là chúng ta đã làm chủ bệnh. Còn hơi nhức đầu một chút, chạy đi xin thuốc, đi uống thuốc, vậy là chúng ta đã bị ảnh hưởng những cái cảm thọ, chứ chúng ta có tu hành cái gì. Cho nên tu hành chúng ta chẳng sợ chết, chẳng sợ bệnh đau.

Bởi vậy, cái câu mà Thầy thường dạy các con tâm niệm trong lòng là: "tâm bất động, thanh thản an lạc và vô sự". Nghĩa là trước mọi cái nghiệp chướng, chướng duyên cho thân, tâm chúng ta, mà chúng ta bất động. Rồi trên cái sự chướng ngại đó, chúng ta thanh thản, an ổn trên những nghiệp chướng đó, thì đó là chúng ta Phật chứ cái gì !?

 
Còn chúng ta làm không nổi thì chúng ta là chúng sinh chứ sao!?

Các con thấy sự tu hành đâu phải là khó khăn lắm đâu!? Tu bằng trí tuệ, chứ đâu phải ngồi đó ức chế bằng ý thức, không cho nó nghĩ thiện nghĩ ác, đó là cách học theo thiền Đông Độ, học theo mấy ông Trung Quốc. Người Việt Nam mà đi theo Trung Quốc học pháp của Trung Quốc, tu hành tới đâu ? Từ lâu tới nay thầy tổ chúng ta tu hành tới đâu ? Có ai làm chủ sanh già bệnh chết không? Các con cứ nhìn lại lịch sử, các thầy tổ chúng ta theo Trung Quốc tu tập, có người nào làm chủ 4 sự đau khổ không? có không? Đâu có.

Hôm nay chính bản thân thầy đã làm chủ sanh già bệnh chết. Muốn chết hồi nào chết, muốn sống hồi nào sống. Thân thầy đang khỏe mạnh như thế này, thân các con đang khỏe mạnh như thế kia, các con làm đi, coi hơi thở nó có ngưng chưa? Mấy con chưa làm chủ được hơi thở, thì các con phải lắng nghe cái phương pháp nào làm chủ hơi thở, mà làm chủ hơi thở tức là làm chủ thân của các con chứ gì nữa? Rồi các con cứ lấy hơi thở mà tu tập, ức chế ý thức của mình, làm cho tức ngực, làm cho nặng đầu, đó là cái sai. Lại có người còn chế pháp ra tu nữa.

(Phút thứ 9') Thầy có đặt một cái câu "Muốn chứng đạo phải tu pháp môn nào", cái câu thầy đặt quá đơn giản. Chắc ai cũng biết câu trả lời rồi chứ !? Thân hành niệm, chứ có pháp nào đâu.

Mấy con đi tối ngày, đó là thân hành của các con, bộ các con khùng sao ? Cũng có lúc tôi ngồi, cũng có lúc tôi đi, cũng có lúc tôi đứng, nhưng tôi đứng, tôi biết tôi đứng, tôi đi tôi biết tôi đi. Đứng đi ở đây mà biết ở ngoài kia, vậy là phân tâm rồi.

Hôm nay gặp thầy, thầy nói lần cuối cùng, không còn gặp thầy nữa. Thầy hôm nay hơn 80 tuồi rồi, sống chờ đợi mấy con hoài sao!? Các con hiểu điều đó chứ. Mong cho mấy con tu được, để thấy mấy con giải thoát. Chờ đợi mãi mà chẳng thấy ai. Cứ nghĩ ra cách này cách nọ, toàn là ức chế tâm.

Đây là những câu hỏi mà các con viết trong thư hỏi thầy.

1- Bị phóng dật khi đi thân hành niệm hoặc bị loạn tưởng.

Các con đặt câu hỏi như thế này, thân hành niệm, phóng dật, loạn tưởng, vậy là các con tu chơi, chứ đâu phải tu thật. Tu từng tâm niệm, từng quyết tâm của chúng ta, tu từng ý chúng ta đặt ở trên đó, thì làm sao phóng dật được. Bởi vì Phật thân hành niệm, một pháp quyết định chúng ta phải thành Phật mà. Muốn chứng đạo phải tu pháp môn nào: "thân hành niệm chứ pháp môn nào!" Vậy mà lại tu pháp thân hành niệm lại bị phóng dật, rồi bị loạn tưởng, thì các con nghĩ mấy con tu như thế nào, mấy con có ý chí không? Mấy con tu chơi.

Thầy đọc những câu hỏi của mấy con, thì thấy mấy con tu chơi chứ đâu có nổ lực tu. Mấy con đừng nghĩ đẻ ra pháp này pháp kia rồi sẽ tu tới chốn. Phật dạy như thế nào, là cả một kinh nghiệm của đức Phật. Thầy dạy như thế nào là cả một kinh nghiệm cuộc đời của thầy. Do vậy chúng ta phải lắng nghe từng hành động đó, và ghi lại đừng để cho tu sai.

2- (12'46") Bị chiêm bao khi ngủ.

Tu hành mà còn bị chiêm bao, còn mộng tưởng, là do cái gì các con biết không? là do ham muốn. Mấy con không ham muốn thì làm sao có việc này, mấy con không sợ hãi thì làm sao có việc này. Sợ rắn, đêm đó nằm chiêm bao thấy rắn dí tôi chết, có phải không?

3- (13'25") Bị các cảm thọ trên thân như đau nhức chổ này, chổ nọ, dùng pháp như lý tác ý đuổi mà vẫn không khỏi, kéo dài 18 tháng.

Mấy con có đuổi không? Thầy thấy mấy con không có đuổi, sự thật mấy con không có đuổi, bởi vì hành động đuổi của mấy con như là phủi bụi.

Mình có quyết tâm không? Nếu mình có quyết tâm thì câu tác ý:  "tâm bất động, thanh thản, an lạc và vô sự, cho mầy chết tao cũng không sợ mày đâu". Cái người ý chí gan dạ như vậy, thì các cảm thọ nào mà đến với thân họ, nó lo nó cuốn gói nó đi.

Các con nam nhi phải mạnh mẻ lên.  Các con nữ nhi phải như ý chí ngút ngàn như Trưng Vương Triệu Ẩu, có sợ giặc tàu không? Chúng ta cũng có sợ giặc sanh tử không? Nếu chúng ta sợ giặc sanh tử thì chúng ta không tu đâu ! Cho nên do như vậy, chúng ta phải có sự quyết tâm, chứ đâu phải đi liêu khiêu, nói rằng tôi đi kinh hành cho lấy có đó đâu, không phải vậy. Một bước chúng ta đi kinh hành là một bước chắc chắn chúng ta nện vào đầu của chúng, vậy mới gọi là tu.

Lẽ ra trong số chúng, bên nam có nhiều người tu lắm rồi, đến hôm nay chưa thấy đạt, còn hỏi những câu ngớ ngẫn, thật sự là ngớ ngẫn, không hiểu gì hết, chỉ nghĩ rằng mình bây giờ ức chế ý thức của mình, đừng nghĩ thiện nghĩ ác là mình chứng đạo. Chứng cái gì ? chứng gốc cây chứ chứng gì, chứng cục đá chứ chứng cái gì !!!

Đạo Phật là đạo trí tuệ, cái sự hiểu biết của chúng ta cần phải triển khai cho nó hiểu biết hơn nữa chứ. Nó hiểu đến nổi mà khi nó ngồi đây nó biết chuyện quá khứ của nó, nó ngồi đây mà tương lai nó biết sẽ xảy ra cái gì, như vậy mới gọi là trí tuệ của nó chứ. Còn bây giờ ngày mai xảy ra cái gì các con biết không? Chưa biết gì hết.

Bởi vậy có một số người, mời thầy đến đây để gặp mấy con để giải thích. Thầy nói thầy giảng nhiều quá rồi, thầy mệt. Thời đức Phật, đức Phật chỉ dạy vài ba người thôi, thời nay thầy chỉ có vài đệ tử quyết tâm tu thôi, chứ còn bao nhiêu thì chỉ tu cho có hình thức chơi thôi, họ chỉ phí cuộc đời của họ, chứ họ không có nghe lời thầy dạy.

Thầy là người Việt Nam, chứ đâu phải là người Miên, người Trung Hoa, Lào mà họ không hiểu, họ quá hiểu nhiều nhưng họ không làm theo, họ không tu theo lời dạy của thầy, thì có nói gì cũng mệt xác mình chứ không có lợi ích gì. Cho nên hôm nay gặp mấy con đó là nhân duyên nhớ mấy con lắm mới gặp, mấy con quyết tâm tu mà chưa thông thì mấy con có quyền viết thơ hỏi thầy.

Trở lại câu hỏi, tác ý mà bệnh không khỏi thì phải quyết tâm trì chí mà đuổi. VD cánh tay thầy nhức, bây giờ thầy nói: "tâm bất động thanh thản an lạc vô sự" nhưng nó nhức nó vẫn nhức, rồi thầy tiếp tục tác ý : "tâm bất động thanh thản an lạc vô sự", chẳng hề lấy dầu tha, chẳng hề uống thuốc, chẳng hề đụng đến cái bệnh đau ở trên cánh tay của mình, chẳng hề nâng niu nó, chẳng hề sợ hãi nó, cứ dùng pháp tác ý, tác ý hoài. Thậm chí không có ngủ, bởi vì mình là một người đang bị khổ mà, sung sướng gì mà ngủ. Cho nên mình dùng pháp như lý tác ý, tác ý nó trở thành khối, thành lực, thì bấy giờ trên thân các con có cảm thọ nào mà tác ý không đi.

Các con coi thường Phật pháp quá. Phật dạy phương pháp tác ý là một phương pháp rất tuyệt vời, để cứu con người thoát khổ, chính đó là phương pháp tự thắp đuốc lên đi mà. Ai thắp đuốc cho mấy con, mà chính tự mấy con thắp đuốc lên để mình đi, thì phương pháp đức Phật dạy cách thức cho mình thắp ngọn đuốc lên, thì bây giờ mình phải thắp lên chứ, chẳng lẽ Phật xuống thắp đuốc cho mình đi nữa sao?

Do vậy cái câu tác ý chưa có hiệu quả, thì mình hiểu câu tác ý của mình không có lực thì mình phải tu tập rèn luyện làm sao để cái đó nó có lực chứ! Nếu không lực sao Phật dạy, nếu không đuổi được bệnh sao Phật dạy.

Tất cả những câu trong những lời Phật dạy đều quý hơn là tiền bạc, châu báu, ngọc ngà ở thế gian vì nó làm chủ được thân tâm. Muốn chết chỉ cần tác ý: "tịnh chỉ hơi thở, nằm xuống chết", lúc đó thân nằm xuống hơi thở ngưng một cách yêm ái, như vậy không phải hạnh phúc sao? Nếu muốn sống lại, mạnh khỏe bình thường, thì tác ý : "cơ thể mạnh khỏe bình thường" lúc bấy giờ cơ thể hoạt động lại bình thường.

Tại sao đức Phật tác ý thì nó nghe, còn mình tác ý nó không nghe, bởi vì đức Phật tu thật, mình tu chơi.

6 năm khổ hạnh của đức Phật, chứng tỏ cái quyết tâm của đức Phật rất cao, các con dám ở trong rừng ăn lá cây không? Có dám ở trong rừng một mình không?

Cho nên chúng ta phải xét những gì đức Phật dạy chúng ta hôm nay còn lại như thế này là chứng tỏ chúng ta có phước rất lớn mà theo đạo Phật, còn theo các tôn giáo khác, có thần thánh chư thiên phù hộ, gia hộ, chắc điều đó không có đâu. Đi ra giết người thì được phù hộ cho khỏi ở tù, thì thế gian này loạn động hết rồi.

Bởi vậy thầy để ý các con tu, đi ở ngoài đường thầy đi ngang qua thầy nhìn, thấy các con tu cầm chừng chơi, chứ sự thật, đi kinh hành kiểu các con thì biết bao giờ mới chứng đạo? đi liêu khiêu, liêu khiêu cho có hình thức. Làm cái gì cho thật làm chứ, cho chắc ăn chứ, toàn là làm lấy có.

Một bác nông dân cấy cây lúa, thì cây nào chắc cây đó, không bỏ nổi bỏ trôi, vậy mới có lúa ăn chứ. Còn đằng này các con tu hành, cây bỏ nổi, cây bỏ trôi, thì như vậy làm sao thành tựu được.

Vì lợi ích của mấy con, hôm nay thầy đến đây rầy mấy con, để mấy con cố gắng hơn, để giúp cho mấy con làm chủ 4 sự đau khổ sanh già bệnh chết. Ơn thì không có, oán thì chắc có đó, "thầy sao khó quá !"

Thật ra, một vị thầy rất khó xử, ngọt ngào thì nó không tu, mà la mắng thì nói mình khó, mà để thầy rầy, la mắng các con, thầy khổ tâm chứ. Các con như là những đứa con của thầy. Bỏ thì không nở, theo thầy như con rồi. Mà rút ra đi thì không đành, chứ phải chi không có các con thì thầy đã ra đi rồi. Cho nên thầy muốn đi quá dễ dàng, thầy muốn đi lúc nào cũng được, thầy đâu có màng đến cái thân này đâu. Một trạng thái giải thoát đang chờ thầy ở đó, hạnh phúc vô cùng ở trong trạng thái đó.

Mang cái thân này là mang cái tù ngục. Mang cái sự đau khổ chứ có sự sung sướng gì đâu ? Nhưng ở đời, các con mang cái thân này, các con chấp cái thân này dữ lắm. Coi trọng cái thân lắm, quý nó lắm. Nhưng chắc chắn là không có người nào giữ được cái thân. Các con cứ ra nghĩ địa, người ta chết người ta nằm la liệt, mồ mã hàng hàng lớp lớp. Có mấy ai làm chủ được sự sanh già bệnh chết đâu?

(26') Trong khi đó hiện giờ mình thầy, và các con theo thầy, nhưng cuối cùng tu chơi chơi vậy thì làm sao. Bỏ đi thì không đành, ở lại thì nó vất vả vô cùng. Nhưng rồi thầy cũng phải ra đi chớ làm sao không bỏ các con được. Đâu có ở đây mãi được. Bởi vì khi mang cái thân này, mình hết duyên nợ thì mình phải ra đi thôi, vì bây giờ còn duyên còn nợ với các con, thì còn ở đây la rầy, dạy bảo, nhưng vừa hết duyên nợ là thầy sẽ ra đi, không thể nào nấn ná gì hơn được.

Muốn thêm thì cũng dễ chứ không phải không. Nhưng mà gánh việc đời biết chừng nào cho hết mấy con, gánh chừng nào cho nó xong, cho nên chỉ có ra đi, trao lại cho người khác thôi. Mai ra người khác có duyên hơn, họ sẽ dẫn dắt các con đến nơi đến chốn.

Hiện giờ thầy cố gắng thầy đào tạo một hai người, để thầy ra đi những người đó thay thế thầy, mà dẫn dắt cho các con, và cũng làm gương cho các con nữa. Bởi vì những người đó trang lứa tuổi với các con, chứ không phải là lớn tuổi như thầy hoặc trẻ bé như trẻ con mà bằng tuổi các con. Khi họ đã làm chủ sanh già bệnh chết xong thì thầy ra đi. Thầy giao lại cái gánh đó cho người thừa kế, theo đó mà ai có duyên thì dẫn dắt người ta đến nơi đến chốn. Còn không duyên thì đừng ép đừng bắt buộc người ta. Đó là những điều thầy sẽ di chúc về sau.

Hôm nay còn thầy, các con cố gắng tu tập, hiện giờ có điều gì tu không rõ, thì phải thưa hỏi cho rõ, thì thầy sẽ chỉ dạy cho.

Bởi vậy phải tự hỏi: khi bị bệnh mà tác ý bệnh không đi là do mình hay do pháp như lý tác ý? Pháp như lý tác ý đuổi thì bệnh phải đi, mà nó không đi là do mình làm biếng, muốn nó đi thì làm sao được.


 (Tác ý mà bệnh không đi là do không có lực, lực ở đây là lực của sự quyết tâm, của ý chí ngút ngàn, ý chí không sợ hãi. Lực của tác ý tỷ lệ thuận với sự quyết tâm và ý chí. Ai có sự quyết tâm cao thì ý thức lực sẽ mạnh
- đây không phải là lời thầy dạy - chỉ là quan điểm của tác giả blog suy ra)

   4- (28'53") Bị áp lực khi thấy người canh gác, cai quản trong khu mình tu, phải tư duy như thế nào?

Người ta canh gác là người ta giúp mình tu, làm gì sanh tâm chướng ngại. Không nên để chướng ngại mà còn phải thầm biết ơn, là vì khi có người canh gác, cai quản trông coi đi qua đi lại, để mình nổ lực tu hơn. Tại sao người ta phải canh gác mình? tại vì mình ham ngủ, ham ngủ, cho nên chưa tối đã đi ngủ, còn ngồi lại thì gục tới gục lui, buộc lòng phải có người canh gác mình.
(người ta canh gác giúp không cho người khác đến quấy phá mình tu, đến thất mình nói chuyện, đó là đang giúp mình)

Như vậy là mình làm thêm tội lỗi, không chịu tu mà làm cho người khác mất thời giờ. 


5- (30'18") Trong đầu thường ca hát bài hát.

Đó là mình đã huân trong đầu những bài hát đó, chớ ai huân vô, thành ra bây giờ mình ngồi yên tịnh, nó thường nhắc lại, nó thường nhớ ra, nó ca hát trong đầu. Mình không ca hát, mà nó tự ca hát, cái đó là do mình, chứ ai. Chuyện đó là quá bình thường có gì đâu.

Nhưng hôm nay chúng ta đang ở trong cái tâm nào đây? hay là ở trong cái tâm ca hát đó? chắc chắn là các con còn thích ca hát cho nên nó mới lòi ra đó. Nếu không thích ca hát thì làm sao nó nhớ lại. Do mình chứ đâu có trách ai.

Cũng như những lời thầy hôm nay  nói, nó cứ lặp đi lặp lại trong đầu mấy con. Là do mình chứ do ai, mình đâu có làm chủ cái thức của mình được. Do đó cái thức của mình nó cứ lặp đi lặp lại, mình cứ nghe hoài trong đầu của mình. Cái thức nó làm việc như vậy, người ta gọi là tưởng thức. Mấy con đang sống trong tưởng, cái thức của tưởng chứ không phải cái thức của ý thức. Mình còn một cái thức là ý thức, thì mình phải làm chủ, dẹp nó đi chứ, thì nó sẽ hết. Chớ có cái gì đâu mà khó đâu.

Bởi vì thân ngủ uẩn của chúng ta có 5 uẩn. Tưởng uẩn là một, ý thức là hai, do vậy chúng ta phải sống trong ý thức chứ không sống trong tưởng thức. Còn bây giờ các con ngồi, tưởng thức nó hoạt động, cứ để cho nó lãi nhãi hoài, không làm chủ được mình, để tưởng thức hoạt động, đó là cái sai quá lớn.

Trong 5 uẩn, chỉ có ý thức uẩn là sử dụng mà thôi. Còn tất cả các uẩn kia, tưởng uẩn thì chúng ta không xài. Nếu nó cứ nhắc đi, nhắc lại, lãi nhãi hoài, cũng do chính mình,  lấy ý thức mình dừng lại. Chỉ cần tác ý bằng ý thức của mình: "Dừng lại, ở đây không có lặp đi lặp lại, tao làm chủ, chớ đâu phải mày làm chủ" tác ý ra : "tao làm chủ thì tác ý ra câu nào mày phải làm theo câu đó". Mình phải cứng rắn, mình phải hướng dẫn ý thức của mình chứ. Tại sao mình lại để cho tưởng thức nó xen vô hoạt động. Đó là cái sai của mình, sống lơ mơ, lơ mơ theo tưởng giống như ở trong mộng chiêm bao.

6- (33'35")Những người tu hơi thở một thời gian sau đó có thói quen bị gom tâm ở nhân trung, ở ngực, bụng làm cho khó chịu, không xả được.

(33'53") Tu hơi thở giỏi quá mà. Hơi thở chỉ mượn để tu tập ở giai đoạn đầu, đâu phải tu hơi thở để thành Phật. Giai đoạn đầu mình chưa gom tâm được, hay loạn, ngồi lại một chút hay nhớ cái này cái kia, lung tung, thì mình dùng hơi thở để gom tâm mình. Khi gom tâm được rồi, 5, 10, 15 phút thì dừng lại, ai biểu tu lấy hơi thở để thành Phật.

Trước kia Thầy dạy cho các con tu hơi thở, là để gom tâm mà thôi. Không ngờ mấy con lại tu sai. Khi gom tâm được rồi, thì thưa hỏi thầy :"Thưa thầy, con đã gom tâm được rồi, bây giờ con phải tu tiếp như vậy hoặc tu pháp nào nữa? "

Pháp của Phật đi từ pháp này đến pháp khác, có kết quả của pháp này rồi, mới dạy pháp khác. Dạy lung tung các con biết đâu mà tu. Các con tu chưa có đạt được hơi thở, dạy cái khác thì các con sẽ bị loạn, hết biết đường tu luôn.

7 - (35-11) Bị ngủ gục trên pháp thân hành niệm và tự đi như cái máy.  

Thôi mấy người này về đi. Tự mình đi pháp môn thân hành niệm. Muốn chứng đạo phải tu pháp môn nào ? Đức Phật đã xác định pháp môn thân hành niệm. Tu pháp môn thân hành niệm mà ngủ thì thôi đi về, mình hết duyên với Phật rồi. Lượng sức của mình tu theo Phật được thì mình tu, mà tu không được thì nên về, pháp của Phật thì rõ ràng lắm. Pháp thân hành niệm - mình tu trên cái thân hành của mình, mà mình ngủ thì thôi đi về đi. Về nhà mặc sức mà ngủ, muốn ngủ hồi nào thì ngủ. Tâm còn ham mê ngủ quá mà.

Phật thì không ngủ, còn mình thì ham ngủ.  Bởi vì ngủ là tướng si, tướng ngu, si như mấy con mới ham ngủ. Cho nên ngàn đời của thầy không bao giờ buồn ngủ. Mà cũng không ngủ nữa, nằm chơi. Tâm thanh thản an lạc vô sự.

Nằm chơi mà thanh thản, tỉnh táo, nó còn khỏe hơn là ngủ. Ngủ hết biết gì, mê man, tàn tịch. Mấy con còn ngủ là còn mê, còn si đó, còn ngu lắm đó. Còn mấy người mà người ta tu xong rồi, tu thành tựu rồi thì người ta không buồn ngủ.

Mấy con tưởng Phật cũng ngủ ngáy ầm ầm như mấy con thì không bao giờ có đâu ! Đi mà còn ngủ trên thân thì hết chổ nói rồi, nên về đi.

8- (37'23") Hiện tượng ngồi chơi mà rơi vào tưởng nói chuyện một mình.

Thôi mấy con đi về đi. Đó là người điên rồi. Ở ngoài mà người ta nghe nói có người ngồi nói chuyện láp dáp là người ta biết người đó khùng rồi, nói chuyện phải có 2 người, chớ sao chỉ có một mình mình.

Còn nói chuyện một mình mình, khi cái ý khởi ra cái gì đó thì mình so sánh cái phải cái đúng, cái đúng thì mình giữ gìn, cái không đúng thì mình dẹp bỏ. Đó là cái ý thức của chúng ta.

Còn ngồi một mình mà nói chuyện lầm thầm, có tiếng ra, thì đi về đi. Mình không có duyên với Phật pháp, nên đi về.

9- (38'23") Hiện tượng viết thư vứt vào thất người khác, dính mắc thao chậu, đồ rửa mâm, dính mắc đồ này đồ kia,...

Các con tu hành nên xả, người ta làm gì thì mặc, muốn bỏ đâu người ta bỏ. Ai biểu nhìn qua thất người ta, nói thế này thế khác làm chi cho nó mệt mình, mình lo cho mình thôi. Mình tu cho mình, thành Phật cho mình, chứ đâu phải thành Phật cho cái người đó đâu, mà mình trách người ta. Người ta làm cái gì mặc người ta.

Cho nên mình viết thư, mình phóng qua cho người ta, bằng cách này, bằng cách khác, thì nó không đúng. Còn thau châu, đồ rửa mâm, người ta làm dơ thì người ta chịu, riêng mình mình sạch sẽ thì mình giữ sạch sẽ thì mình dễ sinh đàng hoàng. Bởi vì cuộc sống chúng ta là phải biết giữ vệ sinh, không khéo thì ăn dơ uống bẩn, thì nó sanh ra bẩn, khổ thân chứ có làm ích lợi gì, cho nên chuyện của ai thì mặc.

Tu hành không nói chuyện với ai, ai làm gì mặc họ. Riêng mình mình nên giữ lấy mình mà thôi. Nói chuyện với người này, đi qua nói chuyện với người kia là mình đã tu sai rồi.

10- (40'07") Còn các hiện tượng xảy ra khi tu tập như ánh sáng, sức hút, sức mạnh từ cột sống, rún. Hay xuất hiện những hình ảnh, âm thanh có lực đẩy khi đi thân hành niệm.

Tất cả những phương pháp này ở đây thầy không có dạy. Các con đã huân tập những pháp của ngoại đạo cho nên bây giờ nó sẽ sống lại với mấy con khi các con nhiếp tâm không còn vọng nữa thì nó sẽ hiện ra những tướng trạng đó. Đó là những cái tu sai của mấy con, mà bây giờ các con phải chịu lấy.

Cho nên những người tu sai gặp những trường hợp đó đó thì chúng ta không nên tu mà chúng ta nên trở về sống bình thường. Chừng nào mà chúng ta tu thấy những hiện tượng đó, những trạng thái đó không xảy ra nữa, thì lúc đó hả đến tu viện Chơn Như hỏi thầy tu để làm chủ sanh già bệnh chết như thế nào, thầy sẽ dạy cho. Chớ mà mang những cái này đến để hỏi thầy tu, thì chắc chắn là tu không được rồi. Thầy khuyên các con nên về.

11- (41'25") Tâm sắc dục tuôn trào theo niệm quá khứ hay khi ngủ mê, có nên đối trị lại bằng cách ăn ít lại giống Phật giống thầy hay không?

Thầy ăn cũng vừa no, chứ đâu có điên gì mà ăn đói đâu!? Phật cũng ăn cũng vừa no, chứ đâu có điên gì mà ăn đói đâu!?

Sức của con ăn 2 chén, sức thầy ăn một chén, các con ăn như thầy chắc chết mất. Cái hiểu đó là cái hiểu sai của mấy con. Mình ăn với sức của mình, còn khỏe thì ăn bao nhiêu cũng tốt hết. Nhưng mình không phải tham ăn mà ráng ăn cho nhiều mà chỉ ăn no thôi.

Chớ không phải ăn như Phật như thầy, Phật khác thầy khác, đâu có giống nhau được. Chỉ có cái tâm giải thoát giống nhau mà thôi. Cho nên vì vậy chúng ta tu là tu cái tâm cho nó giống Phật, nó y như Phật y như thầy.

"Tâm sắc dục tuôn trào theo niệm quá khứ hay khi ngủ mê. " Việc này các con phải sử dụng phương pháp tác ý và đồng thời các con phải tự quán thân bất tịnh. Thì các con mới tránh khỏi, dù cho có tác ý bao nhiêu, cũng không bằng các con quán cho thấm nhuần thân bất tịnh. Làm cho mấy con nhàm chán, làm cho mấy con kinh tởm, làm cho mấy con thấy sợ hãi với cái tâm sắc dục thì may ra mới cứu mấy con thoát khỏi.

Bởi vì cái thân của chúng ta là cái thân ưa thích sắc dục. Cho nên chúng ta muốn hàn phục nó thì chúng ta nên quán cho sâu về cái bất tịnh của thân. Làm cho chúng ta nhàm chán cái thân thì chúng ta mới dừng nó được, chứ không khéo khó mà dừng.

Khi tu tập, các con tự đặt giờ khóa tu, giờ nào ra giờ nấy. Tức là mình tập làm chủ từng thời gian, không thể nào thay đổi thời gian đó chạy theo tâm dục, các con hiểu chưa? Chính mình đặt thời khóa để mình tu tập đó là mình làm chủ thân tâm của mình đó.   Một giờ phải thức là một giờ phải thức, nếu các con không đặt thức dậy một giờ, thì hôm nay nó thức dậy một giờ, ngày mai nó thức dậy 2 h, bữa kia nó thức dậy 3 h. Cái thân tâm của các con nó không làm chủ cho nên nó như vậy đó. Muốn làm chủ thân tâm thì các con phải đặt thời khóa tu tập, giữ gìn thời khóa chắc chắn, bằng mọi cách các con phải khắc phục cái tâm dục của mấy con, chứ không phải dễ, phải ráng cố gắng tu tập. Chứ không phải ăn ít, ăn giống thầy, giống Phật.

12- (45') Hiện tượng khó ngủ buổi trưa, buổi khuya, có nên tăng giảm giờ ngủ không?

Không, nó mà có hiện tượng xảy ra như vậy đó, thì càng phải khắc khe với giờ giấc hơn. Giờ này ngủ tao cho mầy ngủ, giờ thức thì phải thức, mày không thức thì tới giờ khác mày phải chịu, chớ tao không có tha thứ cho mày đâu. Mình phải mạnh mẻ, không được để yếu đuối, tùy thuận theo nó. Hiện giờ các con mang cái tâm dục theo mình, mà các con tùy thuận theo nó, thì cái dục sẽ dẫn dắt mình đi tứ tung, làm cho mình lệch con đường tu của mình.

Tao cho cái giờ đó ngủ, mà không ngủ thì đến giờ khác thì phải thức, chứ không phải là ngủ bằng cách gục tới gục lui. Còn nó không nghe lời, thầy dạy cho mấy con, ra ngoài kia chặt một cái cây tằm vong, quất cho nó mấy cây. Nó đau nó ớn. Mình phải tự răn mình, tự đánh mình bởi vì mình muốn giải thoát mà. Nó không nghe mình, thì mình phải đánh nó chứ sao. Cái thân này không phải dễ đâu.

Còn cái câu này thì các con hỏi xa quá xa.

13- (46'53") Khi tu thân hành niệm như một cổ xe thì đi mấy vòng và nghỉ bao lâu.

Có ai tu thân hành niệm được chưa? Ai tu hành niệm được rồi đi đây cho thầy xem. Khổng biết đi có đúng hay không, mà ở đó nói chuyện đi mấy vòng, cho nên vì vậy đó mình tập rồi, chưa chắc mình đi thân hành niệm đúng.

Bởi vì "muốn chứng đạo phải tu pháp môn nào?" Thân hành niệm. Câu của đức Phật dạy quá cụ thể rõ ràng. Do thân hành niệm mà chứng đạo. Bây giờ hỏi thầy, đi thân hành niệm như cổ xe rồi, phải đi mấy vòng? mấy con đi đúng chưa? Hay là cổ xe đi huyên hoan đến kia xúc bánh ra. Cái đó là một cái sai, mấy con. Ít ra mấy con phải nói, hôm nay con tu tập kết hợp thân hành này với thân hành kia như một cổ xe, để con đi thầy xem coi đúng hay sai? thầy sửa lại. Cái đó là câu hỏi đúng.

Còn hỏi đi mấy vòng, thôi chắc thầy không dám nói. Do vậy khi mình tu phải biết cách thưa hỏi, những gì mình đã làm được, chưa chắc đã là đúng. Mình hiểu chưa chắc đã là đúng. Chỉ có những người đi trước, người ta có kinh nghiệm, người ta biết cái đó đúng cái đó sai.

"Hiện tượng khó ngủ buổi trưa, buổi khuya, có nên tăng giờ thức giảm giờ ngủ không?"

Thầy nói làm chủ giờ, giờ nào ra giờ nấy, giờ nào thì cho ngủ, giờ nào cho thức, chứ không có tăng không có giảm. Ở đây tập cho làm chủ, làm chủ thân tâm, làm chủ 4 sự đau khổ sanh già bệnh chết.

Làm chủ sanh là cuộc sống của mình hằng ngày, từ cái sống này đến cái sống kia, mình phải làm chủ. Cho nên phải hiểu mình đã làm chủ được cái sống chưa? Chưa làm chủ cái sống mà đòi làm chủ cái sống chết? Thiệt là ảo tưởng.

Tâm nó còn dục, còn ham muốn cái này cái kia. mà đòi làm chủ sự sống chết, thì chuyện đó không có. Cho nên mình làm chủ sanh trước. Coi trong cuộc sống của mình, coi cái tâm của mình có làm chủ được những hành động sống của mình chưa?

Thường cuộc sống của mình nó nhiều chuyện lắm, nhiều thứ lắm. Mà mọi thứ nó đều cám dỗ mình. Do đó mình phải dè dặt cẩn thận.

14- (50'17") Và sau khi tác ý xong, ý thức điều khiển hành động hay chỉ theo dõi hành động của thân?  

Vậy ý thức là cái gì? mà theo dõi hành động là cái gì? Mấy con hiểu ý thức là cái gì? cái ý thức nó theo dõi, hay là cái ý thức để ngồi chơi? Phải không? mấy con phải hiểu chớ.

Mình có một ý thức, chứ đâu phải con người có 3,4 cái ý thức trong đó sao? cái thì theo dõi, cái thì ngồi chơi, không có điều đó đâu.

Khi mình đặt ra câu hỏi, mình phải cẩn thận, kỹ lưỡng, mình hỏi đâu phải đúng đấy. Chớ không phải muốn hỏi, hỏi đại. Phải hiểu cái câu hỏi của mình nó có nghĩa không? Nó vô nghĩa thì bỏ cái câu hỏi đó đi, để mất thì giờ vô ích.

15- (51'17") Sự khác biệt giữa tỉnh thức và tĩnh giác.

Ví dụ: Bây giờ thầy ngồi đây, ai nói gì thầy cũng nghe cũng biết hết đó là tỉnh thức. Còn ở ngoài kia ai làm xung quanh đây thầy đều biết, người té, người đánh lộn, người chặt củi hoặc là người bửa củi, thầy đều biết hết, đó là giác.

Còn thầy ngồi đây chỉ biết đây thôi, ngoài kia ai làm gì, thầy không biết, đó không  phải gọi là tĩnh giác mà gọi là tỉnh thức.


Phân biệt được cái từ thì mình mới biết được cái ngu của mình. Mấy con hỏi câu hỏi đó, bởi vì mấy con không biết, là đúng.

16- (52'13") Trạng thái tâm bất động, hết vọng tưởng là trạng thái của 8 lớp bát chánh đạo, từ chánh kiến đến chánh định, giống như một người được đào tạo qua trường lớp.

 Không phải đâu mấy con, bởi vì trường lớp của đạo Phật thì đúng là nó có trường lớp thật, nó có bát chánh đạo từ chánh kiến cho đến chánh định. Nhưng có người, cái duyên nghiệp của người ta nó khác đi, nó không thể theo cái lối mòn đó được. Nhưng cái căn bản nhất là nó phải đi theo bát chánh đạo, nghĩa là phải được cái duyên mở lớp bát chánh đạo thì cái người mà đang ở trong chánh định đó thì khi nói đến chánh định thì người ta biết liền.

Còn cái người mà bây giờ chưa ở trong chánh định, mà nghe nói đến chánh định thì không biết gì.

Cho nên ở đây, bát chánh đạo cũng là cây thước để đo cái sự tu tập của chúng ta, cho nên tại sao chưa có cái lớp đó mà thầy dám dạy các con. Tùy theo căn cơ đặc tướng của từng người. Cái duyên của các con nếu không tu đời trước thì đời nay không gặp ai, không được duyên mà về đây tu đâu, chuyện tu đâu phải dễ đâu !?

Bởi vậy, khi dạy các con tu tập thì phải dạy từ tứ chánh cần, chứ đừng có rớ tới tứ niệm xứ. Bởi vì Tứ Chánh Cần là ngăn ác diệt ác, sanh thiện tăng trưởng thiện hằng ngày. Tâm mình còn ác đây mà rớ đến tứ niệm xứ thì chỉ nói chơi thôi chứ làm sao mà rớ được Tứ Niệm Xứ.

Mình ngồi đây mình biết cái thân, đó là cái biết ngu si, chứ đâu phải cái biết trí tuệ để giải thoát nó đâu!? Cho nên các con cứ nghĩ rằng chỉ cần biết rõ đầu, cổ tay chân, cẳng mình, ngồi đây mình rõ, chắc là mình đang ở trên tứ niệm xứ rồi chứ gì !? không phải đâu mấy con, đừng hiểu như vậy, sai mất rồi. 

Bởi vì tâm của các con còn mang bao thứ ác ở trong này, mà các con không tu tứ chánh cần, mà nói về tứ niệm xứ thì làm sao các con có được. Nó chỉ có một chút xíu à, chút nữa nó lòi ra cái này, cái nọ, cái kia. Còn người ta tu tứ chánh cần, người ta ngăn, người ta diệt hằng ngày suốt như vậy gần 10 năm người ta mới dẹp hết ba cái ác pháp chứ đâu phải chuyện dễ đâu !


Tứ chánh cần là phải siêng năng cần mẫn trên các pháp đó thì các tâm ác, tâm dục của mình nó mới hết. Nó đâu có đơn giản, đâu có dễ đâu.

Còn có người, tu một thời gian muốn nhịn ăn, "Muốn làm Phật sớm à" Thầy muốn nói ở đây là không phải muốn làm Phật sớm,  mà là muốn chết sớm. Chứ nhịn ăn mà làm cái gì !? Phật hồi đó có nhịn ăn thành Phật đâu!? Tại sao chúng ta không lấy đức Phật là gương mà chúng ta lại bắt chước các pháp môn của ngoại đạo nhịn ăn? Có pháp môn nhịn ăn để trị bệnh đó mà!

Tại sao chúng ta không lấy câu như lý tác ý của Phật để đối trị bệnh. Mà lại dùng pháp môn của ngoại đạo để trị bệnh. Đức Phật đã dạy :"tâm bất động thanh thản an lạc vô sự ". Bây giờ cái đầu thầy nhức nè, thầy nhắc: :"tâm bất động thanh thản an lạc vô sự ". Mà bây giờ nó bị đau cái đầu, nó cứ tập trung trong cái đầu, thầy lại nhắc nó lần nữa: :"tâm bất động thanh thản an lạc vô sự , đau cái đầu mặc mầy, bộ mày tưởng ta sợ mày lắm sao!?, cho mày chết đi". Nó làm cho ý chí của mình kiên cường lên, dũng mãnh lên. Lúc bấy giờ, tất cả những bệnh đau đó, từ từ nó lui.

Các con thấy đạo Phật dùng pháp ý chí của chúng ta, dùng tự ngay con người của chúng ta, vậy mới gọi là tự thắp đuốc lên mà đi. Còn đằng này nhịn ăn. Cho nên muốn nhịn ăn 7 ngày, 5 ngày, 1 ngày để trị bệnh, đó là những người đã đọc sách của ngoại đạo, nó dạy mình cách thức nhịn ăn để trị bệnh.

Phật không dạy chúng ta nhịn ăn, chỉ ăn bình thường, ăn cũng no bình thường như vậy. Nhưng chúng ta có pháp để đối trị với bệnh. Cho nên khi tu hành rồi, thì thầy nói, mình phải dùng trí tuệ nhiều lắm các con. Cái nào mà chưa hiểu, không hiểu rõ, thì mấy con viết thư hỏi. Cái người lãnh đạo gần đó, họ có kinh nghiệm tu tập qua sẽ giúp đỡ các con. Các con đừng nghĩ họ là thầy của các con, họ là bạn của các con đó, nhưng mà họ có thể giúp mấy con được. Do vậy các con hãy viết thư thưa hỏi họ. "Hôm nay tôi gặp như vậy như vậy,...xin nhờ thầy, hoặc sư chỉ dạy, coi tôi như thế nào, để tôi quyết định cái nào đúng sai". Như vậy là mình đã có người gần gủi với mình rồi, còn lo gì nữa, chỉ cần thưa hỏi mà thôi.

Chứ cái gì cũng hỏi thầy hết thì chắc thầy đi sớm rồi. Không còn sống dai được đâu. Bởi vì các con biết cái sức của thầy đâu còn khỏe lắm đâu. Khỏe là nhờ cái sự tu tập của thầy. Cho nên các con thấy thầy ngồi đây khỏe mạnh, chứ sự thật ở trong thân của thầy, nó đã già quá già rồi. Phật có 80 tuổi, thầy năm nay đã 8 mươi mấy tuổi rồi. Lẽ ra phải đi như Phật chứ!? Mà thầy chưa đi là vì các con. Các con cứ nhìn xung quanh mình, có người nào tu chứng chưa!? Phải mà có một người tu chứng như ông Ca Diếp hoặc ông A nan thì Phật đi là đúng, còn thầy chưa có thì thầy nỡ bỏ được. Mình đã sanh làm người có duyên với chúng sinh, thì không nên bỏ chúng sinh giữa đường.

17-(1h0'0") Lời thầy nhắn nhủ tất cả phật tử và tu sinh.

   
    Bây giờ mà thầy tịch rồi thì các con bơ vơ giữa đường. Không có ai hết. Ai dẫn dắt các con đi. Các con biết không, có nhiều người cũng bắt chước dạy, phải tập như vậy, phải đưa tay như vậy, phải đi kinh hành như vậy, thật sự họ cũng chưa làm được, họ chưa chứng đạo. Họ muốn làm thầy cho mấy con, họ muốn Phật tử đem tiền cúng dường họ cho nhiều. Họ là những người tham vọng.

Tại sao các con là người trí tuệ mà không biết. Mình tu phải có trí chứ, mình đến người nào mình biết người đó chứ, mình tìm một bậc tu chứng để mình theo tu chứ, chẳng lẽ nào mình tìm những bậc xảo ngôn như vậy, lừa đảo như vậy, mình tu à. Các con nhớ kỹ những điều đó. Mình phải biết chọn người mình theo tu chứ, mình chọn người làm thầy của mình chứ. Còn đằng này các con không biết chọn lựa gì cả, đụng nơi nào cũng tu, vô chổ nào
có cơm ăn được là tu, đâu phải chuyện dễ đó đâu!?
    
    Phải có thầy chứ. Có người hướng dẫn, người ta chỉ dạy cho mình. Người ta thấy mình đi kinh hành, người ta biết mình đi sai hay đúng. Cách thức mình nhiếp tâm mình đi kinh hành như vậy, người ta biết liền, người ta hướng dẫn cho mình. Còn đằng này có biết gì đâu, thấy đi như vậy, chỉ biết đi kinh hành vậy thôi, có biết cái gì đâu. Vậy mà mình cứ theo họ tu tập. Nếu có sai đi nữa thì mình bị phí hết cuộc đời. Họ đâu có thường cho mình được sao!

    Cho nên các con cần phải sáng suốt, đừng có để bị lừa đảo, bị lừa gạt, đủ mọi cách. Người ta cần một số tu sĩ đông, để cho Phật tử thấy có 5, 10, 20 vị ở đây, rồi người ta đem nào cơm, gạo, tiền bạc người ta cúng dường. Không ngờ những cái hạnh, những kết quả như vậy đều mang nợ đàn na thí chủ. Cho nên mình phải sáng suốt, chọn một vị thầy tu chứng, làm chủ sanh già bệnh chết thực sự. Thì chừng đó mình đem hết cuộc đời của mình mình nổ lực mình tu chứ. Cái gì sai có thầy dạy cho mình, cách sửa từng chút cho mình. Còn đằng này đụng đâu tu đó, thì không được. Cho nên mình cần phải sáng suốt trong vấn đề chọn một vị thầy.

18- (1h03'08") Sư Gia Hạnh, con nên vào khu chuyên tu.  Sư Bảo Nguyên ở ngoài khu tiếp nhận. Diệu Hiền quản khu nữ chuyên tu.

Tất cả các con đừng phí thời gian phải nổ lực nhanh lên.

19- (1h06'35") Ban đời sống vừa làm việc vừa tu.

VD khi mình bưng cái rỗ thì mình cẩn thận kỹ lưỡng, không để cho nó vung vẩy ướt chổ này, ướt chổ kia. Đó cũng là tu đó.

Mình để đồ chổ nào ra chổ nấy, đó là tu đó mấy con. Cách thức là tu mọi hành động trong đời sống.


Vừa trợ giúp cho chúng vừa giúp chúng ta tu hành.

Dẹp hết tất cả điện thoại, chính điện thoại làm động chúng. Chính mình phá hành động độc cư của người và của mình. Không được sử dụng nữa, mấy con. Để yên tịnh cho mình và cho người. Một người sử dụng điện thoại thì nhiều người khác sẽ bắt chước theo.
 

    20- (1h09'33") Người tu chứng:

Người tu chứng không phải ngồi đó là chứng. Người tu chứng là người chứng bằng trí tuệ. Đạo phật là đạo trí tuệ, rất sáng suốt mấy con. Họ sống một mình trong thất, họ không đi ra ngoài làm động ai hết, nhưng họ rất an vui.

Còn có những người ở một thời gian trong thất, rồi ra ngoài làm động thiên hạ thì mấy người đó đâu phải là người tu chứng, người đó ức chế. Cho nên sự tu hành của chúng ta phải biết tu đúng tu sai. Tu chứng đạo hay là chưa chứng đạo. Ta phải rõ ràng.

Người chứng đạo, trí tuệ đều có. Trong quá khứ mọi việc xảy ra, chúng ta muốn nhớ lại đều nhớ hết. Trong tương lai chưa có xảy ra chúng ta đều biết hết. Đó là người tu chứng.

Trong mấy con, đã có người nào có trí tuệ đó chưa? nếu có là đã chứng đạo, khỏi phải tu nữa. Mấy con sẽ ra giúp đỡ thầy hướng dẫn các chúng nam và nữ.
(Theo tác giả blog nghĩ: Đây là điều kiện xác định người chứng đạo và điều kiện để được dạy chúng. Nếu ai không có đủ điều kiện này thì chúng ta không nên theo họ, không nên tôn họ làm thầy của mình.)


 Trí tuệ của đạo Phật dạy chúng ta tu tập là không có thời gian, không có quá khứ, chỉ có hiện tại, quá khứ không truy tìm, vị lai không ước vọng, chỉ có hiện tại, đó là đạo Phật đã xác định ba câu kệ như vậy.

Vậy thì bắt đầu từ hôm nay các con hãy cố gắng tu tập, đến đây thầy xin chấm dứt. Các con có cần hỏi thầy điều gì không?

21- (1h11'41") Thầy Gia Hạnh thưa hỏi: "Kính thư thầy, thầy thương dạy cho ban quản lý tu viện Chơn Như, lúc nào các con cũng phải giữ gìn giới luật, dù là những lỗi nhỏ nhặt, nên chúng con cũng theo những lời dạy của thầy mà thực hiện. Nay có những người phạm giới phá giới, ra khỏi tu viện thì có những lời lẽ trên mạng nói là ban quản lý của tu viện Chơn Như khó khăn nghiêm khắc với tu viện Chơn Như, như vậy là sống thiếu đạo đức. Vậy con kính xin trình lên thầy để thầy chỉ dạy cho ban quản lý tu viện hiểu rõ và phải làm như thế nào để làm vừa lòng tất cả tu sinh, mà không mang tiếng là sống thiếu đạo đức. Kính xin thầy từ bi chỉ dạy cho các con."

Giới luật của Phật là cây thước để đo sự tu tập của chúng ta, ai vô đây thì phải giữ gìn giới luật, mà không giữ gìn giới luật thì chúng ta đuổi ra. Dù họ có nói xấu tu viện cách gì đi nữa, chúng ta cứ việc nghiêm chỉnh.

Người ta không phải nghe một chiều, mà người ta sẽ đến đây lắng nghe ở đây như thế nào, người ta mới tin. Chứ đừng nghĩ rằng, mấy người đó bây giờ đưa bài vỡ này kia nọ lên trên trang web, để báo cáo này kia về tu viện Chơn Như như thế này, ban quản lý Chơn Như thế kia. Thật ra ban quản lý càng nghiêm chỉnh trong giới luật chừng nào, thì tu viện chúng ta càng nổi tiếng chừng nấy. Cho nên các con đừng có sợ hãi trước những dư luận, trước những người thù dơ, trước những người nhỏ mọn, phạm giới bị đuổi ra khỏi tu viện, còn kiếm chuyện này chuyện kia không biết xấu hổ.

Chúng ta không trả lời, họ muốn nói gì nói. Mọi người muốn như thế nào, thì người ta về đây, người ta xem xét, còn người ta không về, nghe theo lời của những người đó thì mặc họ. Chúng ta cần người tu chứng, chứ không cần đông người. Chúng ta không sợ những điều đó đâu. Chỉ cần một người tu chứng, cũng đủ tiếng nói trả lời cho số người nhỏ mọn đó. Cho nên số người đó, chúng ta không cần thiết trả lời gì hết. Họ nói gì mặc họ. Họ khiêu gợi chúng ta, để chúng ta trả lời bằng cách này bằng cách khác. Để rồi họ dựa nắm vào đó, nói cái này cái kia. Chúng ta không cần trả lời đối với những người có tâm trí nhỏ mọn phá hoại. Cho nên thầy khuyên con không thèm nói đến những người này, dẹp qua một bên.

22- (1h16'15") Từ lâu các Phật tử chúng con gặp được cuốn sách "Bậc tam Minh" nên theo đó để tu tập, nên thường bị ức chế tâm không đi đến đâu cả, nhiều người lọt vào tưởng. Gần đây chúng con mới hiểu được, cuốn sách Bậc Tam Minh đó không phải của thầy, mà do sư Từ Quang tưởng giải viết ra. Mà các Phật tử lầm tưởng là của thầy, nên theo đó mà hành sai, Vậy xin thầy chỉ dạy cho chúng con hiểu rõ rằng, cuốn sách Bậc Tam Minh này có phải do thầy Từ Quang viết ra không? và nó có ảnh hưởng như thế nào đến sự tu tập của các tu sinh.

Thầy Từ Quang có một thời gian theo thầy tu tập, Thầy dạy thầy Từ Quang tu theo đặc tướng, bởi vì con người thầy Từ Quang là con người loạn động, ngồi mà vọng tưởng lung tung đủ thứ, dạy riêng cho đặc tướng của thầy TQ. Thầy TQ lại sách cái này dạy mấy con, làm mấy con diệt ý thức của mấy con, làm tê liệt hết. Đó là mấy con không hỏi thầy, cái nào đúng cái nào sai.

Thầy dạy cho đặc tướng của một người. Bấy giờ đối với họ, họ tu họ thấy có kết quả,  của đặc tướng của họ, họ tưởng của người nào cũng giống nhau hết sao!? Bây giờ họ đem ra phổ biến để họ mượn cái danh, để viết sách, kinh. Sự thật đó là háo danh. Chứ người ta được thầy dạy đúng đặc tướng của mình, mình tu được thì mình tu tới chứ. Còn đằng này chưa tu tới nơi tới chốn, đem ra phổ biến bằng cách này bằng cách kia, như vậy là quá háo danh, không phải là người tốt.

Do vì vậy, khi thầy thấy trong số quý thầy quý cô, có cái đặc tướng nào đó, cần phải dạy thêm thì đừng có đem cái pháp riêng của mình mà dạy cho người khác tu, vậy là mình đã làm sai cái điều thầy dạy.

Do vậy những gì mà các con đọc được từ sách của TQ viết thì mấy con không nên tin. Người ta mượn thầy người ta nói thầy chỉ dạy để viết ra, chứ sự thật chừng nào sách của thầy do thầy viết ra, thì thầy viết ra chứ không có nhờ ai viết. Thầy biết viết, chứ đâu phải thầy không biết viết chữ đâu mà thầy nhờ. Thầy đã viết bao nhiêu sách vỡ rồi. 10 tập Đường Về Xứ Phật, bao nhiêu kinh sách thầy dạy, thầy có nhờ ai đâu! Mà tại sao bây giờ lại có người nói như vậy.

Hôm nay các con hỏi nên đã rõ đó là sự háo danh, chớ không phải là sự tu tập. Tu mà còn háo danh như vậy, thì gọi là tu cái gì.  Còn ham danh, còn đưa ra sách vở bằng cách này bằng cách kia, để phổ biến như vậy, gọi là háo danh. Tu rồi chưa?

Nếu mà thầy tu chưa rồi, các con chưa chắc đã tìm thấy sách của thầy. Hôm nay thầy đã tu xong các con thấy được sách thầy viết ra. So sánh với những lời đức Phật dạy, các con thấy thầy không bao giờ nói sai với những lời đức Phật dạy. Còn cái kia đưa ra rõ ràng thầy không dạy mà nói thầy dạy để tạo danh, tạo lợi ở bên đó. Tạo lợi để nuôi gia đình, đem tiền về nuôi vợ nuôi con. Mình tu đến đâu mà làm những chuyện tội lỗi đó quá vậy, gạt phật tử người ta.

Do vậy có gạt ai, chứ đâu có gạt thầy được. Lấy Phật pháp mà bán là quá tội. Do vậy các con cần đề cao cảnh giác, có một số người lợi dụng, bán phật bán pháp bằng cách này bằng cách khác.

23- (1h21'58") Trong giờ tu tập có các vị hay tập thể dục, đứng vẩy tay như Dịch Chân Kinh, gọi là để phá hôn trầm, và ngoài giờ tu tập, giờ nghỉ, quý vị cũng có đứng tập thể dục nữa, gọi là để giữ gìn sức khỏe. Như vậy những người tu tập như vậy có đúng không bạch thầy, kính xin thầy chỉ dạy cho chúng con rõ.

Cái gì mà các con thấy thầy dạy ở đây, thì các con tu tập. Còn cái gì mà ở đây thầy không dạy, ở ngoài đem vô là của ngoại đạo, không phải của thầy.

Ví dụ: mình tập thể dục thể thao, thì ở ngoài đời tập, sao lại vô đây tập cái chuyện đó. Ở đây mình tập luyện cái pháp của thầy đầy đủ rồi. Còn tập dựt tay dựt chân, đó là cái sai. Do vậy ở đây các con thấy những ai tu tập những gì thầy không dạy, đó là những người chịu ảnh hưỡng của ngoại đạo.

Họ vào đây rèn luyện nhưng sợ chết. Ở đây thầy có sợ chết đâu !. Ở đây thầy có sợ bệnh đau đâu. Chỉ cần một câu là làm chủ tâm bất động rồi, thì cần gì phải sợ bệnh đau mà tập thể thao thể dục. Do vậy những người đó là những người mang pháp của ngoại đạo vô đây để phá hoại ở đây, chứ không phải vào đây tu.

Người tu ở đây, thầy dạy sao tu vậy, chết bỏ. Những người đó còn muốn sống, tập luyện để tôi sống dai, để tôi mạnh khỏe, còn ham mạnh khỏe. Thân này làm gì mà mạnh hoài được. Đau bệnh là một thử thách giúp chúng ta rèn luyện, giúp chúng ta có một nghị lực vô cùng to lớn. Như vậy mới gọi là tu.

Còn tu mà lo trước những điều kiện chưa tới. Như vậy là không đúng. Do đó vào đây mà thấy ai tập thể dục thể thao đều là sai hết. Các con có thấy thầy dạy người ta tập thể dục thể thao đâu. Ở đây mà tập thể thao thể dục là sai.

24- (1h24'52") Có những cư sĩ về gần tu viện cất thất để tu tập. Nếu quý vị đó mà tự lo tự tu thì không có gì để nói. Nhưng có một số vị xin được khất thực mỗi ngày trong tu viện. Như vậy thì những vị đó có cần giữ giới, ăn ngủ độc cư như những tu sinh trong tu viện hay không thưa thầy?

Những người cất nhà ở gần tu viện, vô tu viện xin cơm ăn, là mấy vị đang lừa đảo. Ở trong tu viện là nuôi những người tu, không có nuôi những người cất nhà riêng tư ở ngoài. Những người ở ngoài mà vào đây xin là sai, là không đúng.

Ở đây đâu phải là chổ để bố thí, làm từ thiện cho cơm cho gạo. Ở đây là chổ người ta lo cho chúng có bữa ăn để mà lo tu tập.


Còn ở ngoài có biết tu hay không tu, đi chơi tà la nói chuyện đầu này, nói chuyện đầu kia, chuyện tào lao đủ thứ, chuyện tranh hơn tranh thua, vô đây xin cơm ăn. Cái chuyện đó là chuyện không phải. Nhất định không cho. Nói thầy không cho.

Quý vị có tu đâu, vô đây là quý vị buông xuống hết, quý vị không nhà không cửa. Ở đây cho cái thất như thế nào thì ở như thế nấy. Thất của chung, chứ đâu phải riêng ai. Cho nên chỉ có con đường tu thôi thì mới xứng đáng hưởng của đàn na cúng dường ở đây. Còn quý vị cất nhà ngoài kia, ăn 2-3 bữa, vào đây xin ăn thêm nữa thì quý vị lừa đảo chứ quý vị đâu phải là người tu đâu. Thầy không chấp nhận những người đó.

Những người mà về đây nói cất nhà gần chùa tu, tu cái gì!? Họ đem con đem cháu đầy đàn đến, ở đó mà tu! tu cái gì, lừa đảo người ta, chứ tu cái gì!?

Tu thì buông xuống hết, không nhà không cửa, không con không cái thì mới gọi là tu chứ. Tu vậy mà gọi là tu sao. Lừa đảo thì gạt ai chứ gạt thầy không được. Cho nên những người đó đuổi ra khỏi khu vực tu viện của chúng ta.

Ở ngoài mua đất, cất sao ở thì ở, muốn nấu ăn như thế nào thì nấu, sao cũng được. Nhưng đừng có rớ trong chùa thì được.

Ở đây người ta lo cho đời sống cho người tu ở trong tu viện, mình phải hiểu, chổ này không phải là chổ bố thí. Đi kiếm chổ nào bố thí cơm gạo thì đến đó xin, ở đây không có bố thí.

Ở đây người ta cúng dường cho những người thật tu. Người ta quyết tâm bỏ hết cuộc đời đi tu, để tìm thấy con đường thoát khổ, thì chúng ta cố gắng phục vụ đời sống cơm nước cho họ.

Nhưng các con phải nhớ, nói là phục vụ, chứ đối với người tu thì có gì sài cái nấy, có gì ăn cái đó, chứ không có đòi hỏi bất kỳ cái gì, đó là tu. Còn tu mà đòi hỏi, nay ăn cái này, mai ăn cái kia, nay cho tôi cái kéo, mai cho tôi cái dao, thì mấy người đó làm ơn đi về đi. Ở đây không có xin xỏ những điều đó đâu.

Tu thì thật tu, chứ không phải tu là riết ở một thời gian một năm, hai năm, trời đất ơi!, đi ra mang 2-3 bao đồ đạc. Cứ đụng ai cũng xin, phật tử người này xin một chút, phật tử người kia xin một chút. Tới chừng khi ra tu viện, thầy thấy 2-3 bao như thế này. Còn kêu xe ôm cất chở đi về nữa.

Lợi dụng chùa, lợi dụng chổ tu hành, lợi dụng phật tử để xin cái này cái kia về xài riêng tư. Họ đâu có thấy tội lỗi. Cho nên những hành động đó là không xét.

Cho nên cất nhà ngoài kia thì tự nấu cơm lấy ăn.

Còn những người đã buông xả tất cả, vào đây tu thì chúng ta lo đời sống cho họ, đó là đúng. Còn mấy người kia thì dẹp họ đi. Nhớ lời thầy bảo, chứ không họ sẽ lợi dụng dữ lắm. Đời là tham lam mà. Cái lòng tham không đáy mà.

Nên các con phải cẩn thận, nhất là ban đời sống của các con. Dè dặt với số người lợi dụng. Họ không có tu hành gì đâu. Khi mà họ cất nhà riêng thì mấy người đó không có tu đâu. Mượn danh tu chứ sự thật không có tu hành gì cả.

Đã có nhà riêng mà tu tu cái gì. Người ta bỏ hết còn tu chưa được, huống hồ là có nhà. Cho nên dẹp những người đó đi.

25-(1h31'15") Con mới về, cho nên con tu bị rớt vào hơi thở, bây giờ nó bị tức ngực, và hơi thở cứ chạy trong thân con. Khi con ngồi thì nó bị rung người, cho nên con ngồi không được. Con thường đi kinh hành thường xuyên, khi đi kinh hành con tác ý "tâm bất động thanh thản an lạc và vô sự" con đi kinh hành một lát, 20 bước hoặc hơn thì 2 con mắt của con nó giựt hoài vậy đó.  Con lại tác ý "tâm bất động thanh thản an lạc và vô sự" rồi con đi tiếp và con đi một lát rồi nó cũng bị như vậy và con cứ đi như vậy. Mấy hôm trước thì rất nặng, con không thể chịu nổi. Tối nào con ngủ thì cái viêm xoan nó ăn cái đầu của con rắc rắc trong đó và nó cứ chạy luồn luồn trong đó. Ăn vô thì nó đau bao tử. 


Thầy dạy chỉ có người bị tưởng thì mới cảm nhận được cái thọ của cái tưởng đó.  Có đôi lúc chưa đến giờ thức dậy, ở trong đầu con nó gỏ gỏ giống như cô Hiền đến gỏ cửa vậy đó, nhưng khi con dựt mình dậy thì chỉ mới 1h hoặc 1h hơn. Con kính xin thầy từ bi chỉ dạy.


Con dẹp hết đi, không tu pháp môn nào nữa hết. Con hiểu không, con không tu cái gì nữa hết.

Đạo Phật dạy chúng ta "pháp ta không có thời gian đến để mà thấy" không có thời gian tu mà. Còn con tu quá chừng mà không có thấy gì hết. Cho nên đức Phật nói "pháp ta không có thời gian đến để mà thấy" thấy sự giải thoát rõ ràng, vậy sự giải thoát của Phật quá dễ dàng, đâu có khó khăn gì đâu.

Cho nên thầy bảo con dẹp hết những cách thức mà con tu tập, nó sai hết rồi. Không đúng đâu, bỏ xuống đi. Dẹp không tu nữa.

Và đồng thời con hãy để cái tâm hiểu biết của con, cái thức hiểu biết của con đó. Con biết chuyện đó là ác, con không làm, chuyện đó là thiện thì con tăng trưởng, con làm. Hằng ngày con làm như vậy thì con sẽ cảm thấy sự giải thoát ngay. Chớ bây giờ con tu bậy bạ không có được đâu. Tu như vậy là tu sai pháp rồi đó con. Nên nghe lời thầy bỏ đi, để không thì uổng cuộc đời tu hành của mình mà chẳng được gì đâu. Cho nên bỏ xuống hết, tu như vậy không đúng đâu. Con nghĩ như vậy, chứ không đúng.

Cho nên pháp của Phật dùng cái trí tuệ của mình, mà quan sát tất cả thân tâm của mình, đau nhức chổ nào, biết chổ nấy, không phải là không biết, biết hết, rõ ràng đó là trí mà, đạo trí tuệ mà. Do vậy, đạo Phật đâu phải là khó đâu mấy con, quá dễ, dễ thiệt dễ, không cần phải tu. "Pháp ta không có thời gian" Đức Phật đã xác định rồi mà, đâu có thời gian tu, "đến để mà thấy" chúng ta đến là thấy sự giải thoát ngay liền mà. Cho nên khi chúng ta thấy sự giải thoát rồi, thì điên gì mà chúng ta không ở trong thất đó để mà giải thoát, để đi ra ngoài tìm pháp khác sao.

Do đó mấy con bỏ xuống hết đi, rồi mấy con chỉ còn có một trí tuệ hiểu biết của mấy con, thì sự hiểu biết của các con nó như thế nào, ác thiện như thế nào, thì chừng đó mấy con trở về Tứ Chánh Cần. Có vậy thôi. Thì lúc bấy giờ các con thấy cuộc đời của mình giải thoát hoàn toàn. Đâu có gì đâu.

26- (1h 36' 25")Thưa thầy, bây giờ con ngồi, 2 con mắt của con cứ giựt hoài, làm cho con rơi vào cái tưởng thì con phải phá như thế nào?.

 Ờ, bây giờ thầy bảo con đừng có tu nữa, đừng có ngồi, đi chơi vậy đó, để tâm như người thanh thản vô sự vậy đó. Mà nó có trong đầu con cái gì đó thì con tác ý: "đây là sai, mày đi đi, tao không chấp nhận mày đâu!"

Ờ, bây giờ trong cái sự hiểu biết của con đó, cái tri kiến của con, con biết bây giờ hôm nay cây này nó rụng lá, lá vàng nè thì con đưa nó ra ngoài đi, đừng để trong thân con nữa, thì nó sẽ không ở trong thân con như từ xưa con đã tu tập như vậy. Con lúc này chỉ còn có sự hiểu biết, trí tuệ. Đạo phật là đạo trí tuệ mà, cho nên chúng ta dùng trí tuệ để giải thoát, chớ không phải dùng thiền định đâu.

Khi mình tu sai rồi, bị chướng rồi, thì dẹp hết. Con không tác ý cái gì hết, không tu pháp nào hết. Con thấy cái đó sai, con biết nó sai; con thấy cái cây có lá vàng, con biết lá vàng. Con chỉ cho nó hoạt động trên sự hiểu biết đó, vậy thôi.

Tức là con triển khai cái biết của con. Mà đạo Phật là đạo trí tuệ, cho nên con càng triển khai cái biết, càng rộng, càng hiểu từ lúc con thấy cái cây có lá bị vàng, thì bắt đầu con chỉ thấy cái cây có lá vàng thôi, nhưng cái hiểu biết của con nó bắt đầu suy tư thêm "Từ đâu mà nó lại bị vàng như thế này?". Từ đó con sẽ thấy rằng hôm nay do trời nắng, khô cho nên lá cây bị vàng. Con suy ra như vậy thì cái trí tuệ của con nó làm việc mà.

Nó suy diễn đúng không? đúng. Con hiểu không, con triển khai cái tri kiến, cái sự hiểu biết của con để tu tập, để trở thành người trí mà. Bởi vì đạo Phật là đạo trí tuệ mà.

Còn hôn trầm, thì thứ nhất con nên đi kinh hành. Còn đi kinh hành mà nó không hết, dù tác ý hoặc không tác ý mà không hết, thì con tập ngay cái pháp thân hành niệm. Tác ý từng hành động. Tác ý rõ ràng từng nét từng nét của nó. Thành ra nó sẽ phá đi.

Khi bị hôn trầm thì chỉ cần áp dụng pháp thân hành niệm, đi một vòng là nó chạy mất. Bởi vì mỗi bước đi, mỗi hành động con đều tác ý hết mà. Tác ý to chứ đâu phải nhỏ đâu.

Đối với tưởng, con đừng có sợ nó, chỉ giữ gìn chân lý tâm bất động thanh thản an lạc và vô sự. Chết bỏ, tao không sợ mày. Rồi nó cũng đi thôi.

27- (1h41'50") Khi đi khất thực, con thấy một món ăn nào đó mà con thích, con mang thức ăn về và ngồi tác ý, cảm thọ là vô thường, nó không đáng để mình quan tâm, sau đó con thấy nó giảm cái độ thích cái món mình muốn ăn, nghĩa là không còn ham hố, nhưng vẫn còn muốn ăn. Con nghĩ nếu cái thân này không ăn thì không tốt cho sức khỏe. Con xin hỏi, khi con tác ý mà có sự giảm thèm ăn đó, khi đó trong đầu con hỏi, còn món nào trong số món ăn này mà con thích ăn nhất đó, thì con không cảm thấy mình thích ăn món nào nhất cả, nhưng mà nó vẫn có cái muốn. Vậy con muốn hỏi là như thế là nó tác ý đúng hay làm cho ý thức của mình cảm thấy là mình không muốn ăn, tức là mất đi ý thức, ý con muốn hỏi là nó mất đi ý thức hay là nó tác ý có lực.

Trong cái vấn đề tác ý của con, có lực thì con sẽ đuổi được, vì cái lực đó đúng. Mà con tác ý cái chuyện tào lao, chuyện tầm bậy tầm bạ thì đừng mong nó có lực.

Chuyện gì ở ngoài kệ người ta, con phải lo cho cái thân của con, nay sống mai chết, con phải lo cho nó nè, đó là cái chính của con, mà con không lo, con lo những chuyện ở bên ngoài của con, thì cái đó là sai rồi, không đúng đâu, con hiểu không?

Bởi vì chính bản thân mình, mình cứu mình chưa được, mà mình còn nghĩ cái chuyện tào lao ở bên ngoài làm chi? Dẹp! Chỉ tập trung vào cái thân tâm của mình đây. Thì may ra các con mới đạt được kết quả của sự tu tập.

Coi, nói nó dễ, nhưng sự thật nó khó lắm mấy con. Mình không biết, mình tu trật tới trật lui, thành ra nó khó. Tu đúng rồi, các con thấy kết quả ghê gớm lắm, con chỉ cần tác ý là nó nhập ngay theo liền tức khắc.

Còn bây giờ các con tu tập sai, thân tâm nó không nghe theo đâu, cho nên lần lượt các con nghe theo lời thầy dạy, nhớ kỹ, tu tập, mình bảo "đưa tay ra", mình đưa tay ra. Mình bảo "đưa tay vô", mình đưa tay vô. Cái lệnh của mình truyền mà, cho nên sau này mình ra lệnh "Tịnh chỉ hơi thở" thì nó tịnh chỉ hơi thở. Mình luyện tập mà, thì nó phải đủ cái lực của nó. Mà bây giờ các con không chịu luyện tập pháp thân hành niệm, cái pháp duy nhất của đạo Phật mà, "muốn chứng đạo phải tu pháp môn nào" pháp thân hành niệm. Vậy mà các con không chịu tập cái pháp thân hành niệm. Cho nên bây giờ bắt các con đi pháp thân hành niệm ở đây, thầy nói, mười người trật hết chín rồi, chưa hẳn đã đúng đâu.

Cho nên vì vậy các con phải thấy trong vấn đề tu tập, mình đi như vậy, ờ cái oai nghi đi pháp thân hành niệm có đúng không, mình đi có nhịp nhàng không? Nó đúng thì từ bước này, dở chân này, nó nhịp nhàng, nó theo cái điệu của nó rất là tuyệt vời, cho nên mình tu tập phải thấy được sự chổ tu của mình chứ. Chớ đâu phải tu chơi đâu.

Cho nên hôm nay mình đi thân hành niệm thấy thoái mái, êm dịu như thế này!? Mình xét lại mình tu ra sao? Còn có bữa mình đi sao tức tối như thế này, thì các con phải xét lấy những hành động tu tập của mình. Khi thấy mình tu không đạt được những kết quả thoái mái thì mình phải thưa hỏi ngay liền. Để những người tu tập có kết quả người ta hướng dẫn cho mình. Vậy mới có kết quả chứ!

28- (1h46'42") Thưa thầy, con có mỗi một lần bị chướng ngại thì con thường dùng pháp thân hành niệm, VD con sách nước hoặc sách đồ mà quá nặng, xương sống con nó bị sụt, bị đau nhói, phải nhờ người hạ đồ xuống, hoặc phải tự mình hạ xuống, tức là đau, nhưng con không dùng pháp nào khác, con dùng pháp thân hành niệm, con nhẹ nhàng đi về phòng và đi thân hành niệm 30 phút, con tác ý chậm, đi nhẹ, từng động tác thật nhẹ nhàng, cân đối cơ thể, từ 30-45 phút, vậy là bệnh cấp tính bắt đầu thuyên giảm, con xả nghỉ một lúc, sau đấy con tiếp tục đi thêm một lúc nữa, thì hoàn toàn hết đau. Không phải bấm huyệt hoặc lôi kéo gì nữa hết. Thế là pháp thân hành niệm con dùng trong việc đau cấp tính. Việc thứ hai, những bệnh nghiệp lâu năm như thần kinh tọa hay cơ xương khớp, mỗi một lần đau lại, con phải dùng thân hành niệm tác ý đi nhanh, tác ý nhanh, các động tác thật nhanh và cũng đi trong thời gian ít nhất là 30 phút trở lên.  Sau đấy thân con như hết bệnh và tự nhiên người cảm thấy khỏe ra. Như là mình được tiếp một nguồn năng lượng khỏe mạnh nhanh nhẹn, thanh thản hẳn, thì con xin thầy cho con biết con có rơi vào tưởng hay là hành đúng pháp.?

Con nhớ kỹ rằng, khi mình tu một pháp nào đó, mình đừng có chế ra đi quá nhanh, đi quá chậm cũng sai luôn. Mình đi với cái hành động vừa, thì nó đúng pháp. Do vậy thầy thường nói, trước khi mình đi mình nên đi thử cho người đã nhuần nhuyễn cái pháp đó rồi, để người ta có kinh nghiệm người ta dạy mình, chớ không khéo mình đi nhanh cũng sai, đi chậm cũng sai. Con hiểu không?

29- (1h49'49") Thầy nhìn vào ống kính quay phim và nhắn nhủ với tất cả
chúng ta:

    Hôm nay thầy thấy các con có duyên lắm nên mới được gặp thầy. Vậy thì từ đây về sau, những gì xảy ra trong quá khứ các con hãy buông xuống hết đi. Hãy trong cái hiện tại này, bắt đầu nổ lực tu tập, theo lời hướng dẫn của thầy, thì sự thành công rất quan trọng. Chớ cứ lo về quá khứ, buồn rầu về quá khứ, tu biết chừng nào cho xong. Bởi vì quá khứ đã qua rồi, thôi bỏ nó xuống hết đi, lo trong hiện tại của chúng ta, nếu hiện tại tốt thì tương lai sẽ tốt, không có gì đâu mà sợ. Chỉ sợ mình không gặp chánh pháp của Phật thôi. Chứ đã gặp được chánh pháp của Phật rồi thì tu không bao lâu đâu mấy con. Chỉ cần biết cách nổ lực tu tập thì sẽ giải thoát, chớ không có gì đâu.

    Người ta sáng nghe Phật thuyết, chiều người ta chứng đạo rồi. Đạo Phật nó dễ như vậy, chứ đâu phải khó, nó là đạo trí tuệ. Chớ đâu phải là ngồi thiền đâu. Cho nên vì vậy mấy con có duyên được gặp thầy ở đây thì đừng có lo nghĩ về chuyện quá khứ nữa, bỏ xuống cho cái tâm của mình được an ổn, thực hiện ngay trong cái hiện tại của chúng ta, tu tập, thì kết quả sẽ rất là tốt đẹp.
 
    Thôi con nghĩ đi, đừng có lo, để cho tâm mình yên ổn, thanh tịnh, mà lo tu tập kế tiếp.

    30- (1h51'47") Bạch thầy cho con hỏi, trong khi ngồi và khi đi, con phải để cái tâm như thế nào, con ngồi thư giản bình thường chứ không có bắt chân kiết già. Con ngồi con chỉ biết ngồi và kèm theo là hướng tâm "không nghĩ gì hết". Để tâm không nghĩ gì mà tại sao có các trạng thái đó xảy ra, con không biết? Bây giờ con phải giữ tâm như thế nào, hay là cách ngồi chơi như thế nào mới đúng?

   Đức Phật có nói: "Tâm bình thường là đạo" Chỉ để tâm bình thường, nó nhìn cây nhìn cỏ, nhìn lá, mà trong tâm nó không giận, không buồn, không phiền ai hết thì để cái tâm mình chổ đó chứ chổ nào? Con hiểu không?

Nó cũng thấy cái nhà này, nó biết, nó thấy cái nhà này đẹp, nó cũng biết đẹp, thấy xấu nó cũng biết xấu, nó thấy những người huynh đệ cùng nhau ngồi nghe pháp, người hiểu như thế này, kẻ hiểu khác, nó cũng biết, thì đó, con cứ để cái tâm trên tất cả những sự việc biết đó, chớ có gì đâu. Chớ đâu phải ghiềm ghiềm cái tâm mình, chỉ biết cái thân mình thôi, hoặc biết một cái nào đó đâu. Đó là tu sai, không đúng.


31- (1h53') Như trong sách thầy dạy "khi đi con biết con đi, khi ngồi con biết con ngồi, ... " như vậy thì phải hiểu như thế nào là đúng?

Đó là khi con đang ôm pháp con tu thì khác. Còn cái tâm bình thường thì khác. Con phải phân biệt cái tâm bình thường, nó biết tùm lum đủ thứ hết. Còn cái tâm ôm pháp thì khi ôm pháp phải tu đúng cái pháp chứ. Thân hành niệm thì phải đi đúng thân hành niệm, pháp nào ra pháp nấy, để lộn xộn với pháp khác sao!?

Khi mình tu thì nó khác rồi, chớ không phải lúc nào mình cũng tu hết. Tôi lúc nào cũng giữ tâm tôi tu hết, tôi sẽ chứng mau, chắc không bao giờ có chứng kiểu đó đâu. Không phải vậy.

32- (1h54'04") Kính bạch thầy, xin thầy cho con hỏi: Mình xả tâm bằng câu tác ý "tâm bất động, thanh thản, an lạc và vô sự" hoặc xả tâm bằng tri kiến giải thoát thì cái nào có tốt hơn và đem đến lợi ích hơn?

Cái câu tác ý trợ giúp cho tâm của mình nhanh hơn. Bởi vì khi tác ý nó nhớ lại liền, xả ngay liền các đối tượng, làm cho tâm mình an ổn ngay liền.

Còn cái kia mình phải dùng cái trí tuệ quán xét nó, thầm nhuần nó. Một cái mình dùng trí tuệ, còn một cái mình dùng để xả ngay liền.

33- (1h55'03") Vậy thưa thầy xả tâm bằng câu tác ý nó có phải bị ức chế không thưa thầy?

Xả ngay liền - Vấn đề đó không phải là ức chế. Vấn đề là khi tác ý "tâm bất động thanh thản an lạc vô sự" rồi cố kiềm giữ "tâm bất động thanh thản an lạc vô sự" là ức chế. Là sai không đúng.

Còn bây giờ, khi có gì khởi lên trong đầu của con, con tác ý "tâm bất động thanh thản an lạc vô sự". Cái niệm đó nó buông xuống ngay, lúc đó con không cần tác ý nữa. Chứ không phải ngồi đó tác ý hoài. Cái đó là bị ức chế đó. Phải thông được cái chổ này, chứ không khéo, mình cứ tưởng cái tâm của mình, cứ kêu gọi nó riết để nó bất động, hiểu rằng đó là cái chổ tu chứng. Không phải như vậy.

34- (1h55'56") Con tu (thân hành niệm) rất là tỉnh táo suốt 2 tiếng đồng hồ, con có nên thay đổi tư thế hay không ? hoặc là đi hay là ngồi như thế nào, để cho con tu có kết quả hơn.

Trong vấn đề, con chưa thuần thục pháp thân hành niệm thì con tu tập 2 hoặc 3 tiếng thì tốt quá rồi. Nhưng khi đã thuần thục rồi, thì không tập nữa.

Khi bị hôn trầm thùy miên thì dùng pháp thân hành niệm ngay liền, để dập nó xuống. Rồi ngồi chơi. Đạo Phật là đạo giải thoát, chứ đâu phải cứ ghiềm ghiềm cái đầu ở đó hoài đâu!? Vậy thì đâu phải đạo Phật, con hiểu không? đạo Phật là đạo giải thoát.

Ngồi chơi thanh thản, ai làm gì cũng biết hết. Không dính mắc cái gì hết. Đó là giải thoát. Có gì đâu!

35-(1h57') Kính thưa thầy, thời gian gần đây con ngồi xả tâm, có một cô theo nhìn ngó con hoài, nhìn lâu lắm, con cảm thấy khó chịu và mất tự nhiên.

Mình đến mình nói với người quản chúng, xin đổi cái thất khác. Đó là cái duyên tiền kiếp, khiến họ phá mình trong giai đoạn mình tu, xin đổi thất khác.

36- (1h57'41") Con ngồi 30' sau đó đứng dậy đi 15-20', cảm thấy rất tỉnh táo. Xin thầy cho con biết, con có cần tăng thời gian lên không? Có phải tập thêm pháp môn nào nữa không?

Khi mà con tu như vậy đó, thì trong khoảng thời gian con cảm thấy con nhiếp tâm tu được như vậy đó, con không cần tăng lên, con dùng cái tri kiến của con, con coi cái trí tuệ của con nó phát triển như thế nào? Ngày xưa nó hiểu như thế nào, bây giờ nó hiểu như thế nào?

Mà nếu nó chưa phát triển, chưa hiểu gì hết, thì con biết con đã tu sai pháp, con đang tu ức chế tâm. Nó dể lắm, khi mà tri kiến người ta phát triển, nó hiểu, sức hiểu của người ta hiểu rõ lắm. Nó không ai dạy hết, vậy mà nó nhìn cái cây kia, do từ cái duyên gì mà nó mọc lên đây. Còn nhìn cái cây mà không biết do duyên gì, do nhân duyên gì thì mình biết mình chưa, mình phải tu tập thêm.


37- (1h59'53") Thưa thầy, con cảm thấy rất tỉnh táo ạ.

Nhưng mà cái tri kiến, cái trí tuệ của con không chịu triển khai, cái biết của con nó bị cụt thì uổng. Khi mà mình thấy mình có tri kiến, trí tuệ, thì mỗi ngày mỗi triển khai. VD thấy một đống gạch là mình biết nó là công lao của bao nhiêu người làm nên nó. Cất lên được một căn nhà là biết bao nhiêu công lao của thợ này thợ nọ. Mình phải nghĩ tới, nghĩ tới. Từ đó con người nó biết tiết kiệm, biết cái này cái nọ.

Còn nếu như con không chịu triển khai trí tuệ của con, để nó cụt thì uổng. Nó thấy đống gạch mà nó không biết gì hết, vậy là thôi rồi.
 

HẾT


Monday, 13 May 2013

CHỚ CÓ TIN

Khi nghiên cứu kinh điển, kinh thánh hoặc bài viết của bất kỳ ai, kể cả trong blog này (những bài viết trong blog này chỉ hợp với đặc tướng của tác giả thôi), đừng tin trọn, mà hãy nhớ lời Đức Phật đã dạy :

“Này các Kàlàmà!

1-      Chớ có tin vì nghe truyền thuyết,
2-       Chớ có tin vì nghe truyền thống,
3-       Chớ có tin vì nghe người ta nói đồn,
4-      Chớ có tin vì được kinh tạng truyền tụng,
5-      Chớ có tin vì nhân lý luận siêu hình,
6-       Chớ có tin vì đúng theo một lập trường,
7-       Chớ có tin vì đánh giá hời hợt những dự kiện,
8-       Chớ có tin vì phù hợp với định kiến của mình,
9-      Chớ có tin nơi phát xuất có uy quyền,
10-   Chớ có tin vì bậc Sa Môn là Đạo Sư của mình, v.v...

Nhưng này các Kàlàmà! Khi nào, tự mình biết rõ như sau: “Các pháp này bất thiện, các pháp này là có tội lỗi, các pháp này bị người có trí hiểu biết chỉ trích, các pháp này nếu thực hiện và chấp nhận đưa đến bất hạnh khổ đau”. Thời này, Kàlàmà hãy từ bỏ chúng không nên tin theo”.



 Những lời dạy trên đây của Đức Phật, là những lời nhắc nhở và cảnh cáo đệ tử của mình, đừng quá vội tin mà bị lừa đảo những pháp môn ngoại đạo giả mạo của Phật Giáo.

Rút ra từ những lời dạy này, khi bước chân vào các tôn giáo thì chúng ta cần phải dè dặt cẩn thận nhiều hơn, không nên tin mù quáng mà phải chọn đúng chánh pháp dạy đạo đức làm Người, làm Thánh. Vì chính đạo đức làm Người, làm Thánh là sẽ không làm khổ mình, khổ người và khổ tất cả những loài chúng sanh.

(Bài này trích từ Đường Về Xứ Phật tập I)


**************************************

Thursday, 9 May 2013

ĐỨC HIẾU SINH MỘT HƯỚNG và ĐA HƯỚNG

Tình yêu thương một hướng hay đa hướng đều gọi là đức hiếu sinh. Trong  đức hiếu sinh một hướng vẫn còn có sự khổ đau, hoặc khổ mình, hoặc  khổ người, hoặc khổ các loài vật. Còn đức hiếu sinh đa hướng thì không  có sự khổ đau nào.

I/ Trong ba điều kiện của đạo đức nhân bản - nhân quả: 1- không làm khổ mình, 2- khổ người và 3- khổ chúng sinh. Người sống với đức hiếu sinh một hướng là người chỉ biết thỏa mãn lòng yêu thương 1 hoặc 2 đối tượng ở trên, không để ý đến tính mạng và cảm nhận của những đối tượng còn lại, do vậy vẫn còn có sự đau khổ. Họ không nghĩ đến tác hại của lòng yêu thương đó có mang nguy hiểm đến cho chính mình, cho người hoặc cho các loài vật khác hay không. Họ không cần biết đến người khác hoặc các loài  vật khác nghĩ gì, có thích hay không, không thích cái gì, có muốn hay không,  không muốn cái gì, có lo lắng, sợ hãi điều gì, có quan tâm điều gì hay không. Họ chỉ biết  thỏa mãn lòng yêu thương của họ, bắt người khác, hoặc các loài vật khác làm theo, tuân theo ý của họ. Do vậy, mà có khi chính họ, hoặc người khác hoặc các loài vật khác vẫn bị đau khổ.


II/ Người sống với Đức hiếu sinh đa hướng là người không chỉ biết yêu thương mình, thương người và các loài vật khác, mà còn biết nghĩ đến cảm nhận của người khác, biết nghĩ đến hậu quả của việc làm của mình có làm khổ mình, khổ ai hoặc các loài vật khác hay không. Do có tư duy suy xét thấu đáo, người có đức hiếu sinh đa hướng không bao giờ làm mình, người khác hoặc các loài vật nào buồn khổ cả. Chính họ đã biết đem niềm vui và hạnh phúc đến cho mọi người và các loài vật, lấy niềm vui đó làm niềm vui cho chính mình.

Ví dụ:

1- Mình bắt một con rùa về nuôi, thương yêu nó, nhưng con rùa vẫn buồn  rầu, vì suốt ngày bị nhốt trong lồng, trong ao, không tự do như trước đây.  Tương tự, đối với cá, chim, tắt kè, gà, vịt, chó, bò và tất cả các loài vật khác khi bị bắt về nhốt trong lồng, trong chậu, trong hồ, trong ao, trong chuồn, bị cột, bị xích,...đều bị mất tự do, chúng rất đau khổ. Nhiều người thích  nuôi chim, thích nghe chim hót. Có ai nghĩ rằng chúng đang sầu não, cất  tiếng hót bi thương ngục tù, tiếng hót nhớ nhà, nhớ người thân, nhớ con cái, nhớ cha mẹ hay không !? Đó là đức hiếu sinh một hướng.

- Người sống với Đức hiếu sinh đa hướng không bao giờ bắt loài vật nào về nuôi, họ biết tôn trọng sự sống của các loài vật, tôn trọng sự tự do của chúng.

2- Trong gia đình, cha mẹ rất yêu thương con cái, anh chị yêu thương em, nhưng đôi khi lòng yêu thương đó chỉ có một chiều, không hề nghĩ đến cảm nhận của con cái hoặc em mình như:

   - Muốn con cái mình học giỏi, bắt con cái học từ sáng đến tối, không cho chúng có thời gian đi chơi, thư giản, học suốt tuần, thứ bảy chú nhật cũng đăng ký cho con học thêm tiếng Anh, tiếng Hoa,...Lo sợ con cái học dỡ hơn người khác.
   - Khi biết con mình có người yêu thì cấm đoán, chê bai  người yêu của con mình xấu, không học thức, không danh vọng, không nghề nghiệp, không tải sản, ăn nói quê mùa, có gia đình nghèo không tiếng tăm, ở xa tít ở vùng nào đó không ai biết,...
   - Khi biết con mình có người yêu thì đi xem tuổi có hợp nhau hay không, nếu không hợp thì khuyên chúng bỏ nhau. Nếu mình thích và thấy ai đó hợp với con mình thì làm mai mối cho con mình, khuyến khích chúng cưới nhau, kể cả khi biết con mình không yêu thích gì người mai mối kia, cũng cố ép.
   - Muốn con mình học những ngành mà con mình không thích, như con mình thích học ngành kế toán, thì bắt con mình học ngành bác sĩ,...
   - Nghe nói chơi trò chơi điện tử sẽ hại con trẻ, về nhà không cho con mình chơi game nữa.
   - Sợ con cái còn nhỏ ra ngoài chơi sẽ bắt chước tính xấu của trẻ em khác, liền cấm không cho con ra ngoài, suốt ngày nhốt trong nhà như tù ngục.
   - Con cái không nghe lời thì la mắng, đánh đập, phạt, cột, treo lên,...
   - Chiều chuộng con cái, cho chúng nhiều tiền xài, ăn chơi, sanh tật đua đòi, sắm sửa cho con cái những thứ mắt tiền, khoe của cải cho con cái biết cha mẹ giàu có,...

Đó là tình yêu thương một hướng.

- Còn người sống với Đức hiếu sinh đa hướng không bao giờ áp đặt, bắt buộc, ép buộc con cái hoặc em mình làm theo những gì mình muốn, mình thích. Luôn tôn trọng ý kiến, việc làm của con cái và em mình. Cụ thể như.

- Không bắt con cái học suốt ngày, suốt tuần, khuyến khích con cái tự học, tự lên kế hoạch thời gian nào học, thời gian nào chơi, thời gian nào coi phim, thời gian nào phụ việc nhà,...
- Không bao giờ đánh đập, phạt con. Nếu con cái không nghe lời thì chỉ phạt bằng cách bắt con làm bài tập, ngồi đó đọc sách đạo đức, tự suy ngẫm về những hành động đạo đức, suy ngẫm về những hành động của mình có làm cho mình khổ, người khác hoặc các loài vật khác khổ không?
- Nếu con cái yêu thương người nào thì cũng đồng ý, miễn sao con cái thấy hạnh phúc là được. Không bao giờ chê bai người yêu của con mình hoặc gia đình của nó.
- Không phá hoại hạnh phúc của con cái mình bằng những việc mê tín dị đoan như xem tuổi của 2 đứa. Không làm mai mối cho con cái mình với bất kỳ ai, nếu như chúng không thích.
- Không chìu chuộng con cái, không nên tập cho chúng xài tiền lớn, dạy cho chúng biết quý từng đồng, từng cắt, biết tiết kiệm, biết quý trọng sức lao động làm ra từng đồng tiền, dạy cho chúng biết cha mẹ rất khổ cực làm ra từng đồng tiền, dạy cho chúng biết chia sẻ những gì chúng có cho những bạn thiếu may mắn hơn chúng, dạy cho chúng đạo đức làm người...

3- Trong gia đình vì phải lo cuộc sống cho cả gia đình, cha mẹ hoặc anh chị phải làm đủ mọi nghề để kiếm sống, chỉ cần biết kiếm tiền, họ đã vô tình làm những nghề ác như: săn bắn, chài lưới, buôn bán thịt sống, thịt chết, buôn bán rượu, buôn bán ngườinhững nghề khác phục vụ hoặc gián tiếp cho 6 nghề ở trên. Chính vì vậy họ tự tạo thêm nghiệp khổ cho họ. Họ nuôi sống con cái và em bằng cách cho ăn thịt động vật, thì lại tạo thêm nghiệp khổ cho con cái và em họ. Khi có ai trong nhà bị bệnh, thì họ cũng dùng thịt động vật bồi bổ cho người bệnh, chính vì vậy chính họ và người bệnh lại bị khổ chồng khổ do cứ huân tập nghiệp sát sanh. Tình yêu thương đó chỉ là tình yêu thương một hướng.

- Người sống với Đức hiếu sinh đa hướng không bao giờ làm những nghề ác, họ không bao giờ ăn thịt và giết hại các loài vật làm thức ăn cho mình. Do vậy họ không có bệnh hoặc rất ít bệnh, bệnh nặng cũng trở thành bệnh nhẹ, và bệnh nhẹ thì mau hết.

4- Có gia đình trọng nam khinh nữ, có gia đình cha mẹ thương người này nhiều hơn người kia, cho nên đến khi chia tài sản gia đình cho con cái thì cha mẹ chia cho đa con được thương nhiều hơn hoặc chia cho con trai nhiều hơn con gái. Dẫn đến anh em bất hòa. Đó là những cảnh của lòng yêu thương một hướng.

- Người có lòng yêu thương đa hướng thì sẽ yêu thương các con bình đẳng như nhau, không trọng nam khinh n. Khi chia sẻ tài sản cũng bình đẳng như nhau, không ai nhiều hơn ai. 

5- Trong xã hội có rất nhiều trường hợp như:

    Trong Cty xí nghiệp, người chủ là những người tạo công ăn việc làm cho mọi người, nhưng bắt nhân viên của mình làm việc quá 8 tiếng, bắt làm những việc mà họ không thích, không phải chuyên môn của họ, không biết lắng nghe những đóng góp ý kiến của họ, ai làm trái ý, làm sai thì trừ lương, đuổi việc.
  
   Đối với chính quyền thì người lãnh đạo là người phải có tấm lòng thương yêu dân, nhưng lại không biết nghe ý kiến của dân, độc quyền, độc đoán, không cần biết dân kêu oan vấn đề gì, không giải quyết khiếu nại của dân, không tôn trọng quyền dân chủ, không tôn trọng tự do tôn giáo, tự do báo chí, không có nhân quyền. Luôn áp đặt, bắt bớ, phạt, giam những ai chống đối lại đường lối lãnh đạo của họ. Từ đó dẫn đến khởi nghĩa, nổi dậy, biểu tình, nội chiến khắp nơi. Không nhận thức rõ vai trò lãnh đạo là phục vụ dân, lo cho dân, lắng nghe dân, giúp dân yên ổn, ấm no, giúp dân giải quyết mọi tranh chấp, khiếu nai,...ngược lại chỉ biết áp đặt, khi làm sai thì không biết nhận lỗi, không biết thấy xấu hổ từ chức. Đó là người lãnh đạo vì danh vì lợi chứ không phải vì dân.  

Đó là tình yêu thương một hướng.

- Người sống với Đức hiếu sinh đa hướng khi làm lãnh đạo hoặc người quản lý dù là trong Cty xí nghiệp, hoặc các đoàn thể, tập thể, hội chúng, chùa, tu viện hoặc đối với chính quyền nhà nước, họ không chỉ là người biết yêu thương nhân viên, yêu thương hội viên, tín đồ, tu sinh, yêu thương dân, lo cho dân, phục vụ dân, mà còn phải không độc quyền độc đoán, không áp đặt. Họ biết lắng nghe ý kiến của nhân viên, hội viên, tín đồ, tu sinh, dân của mình; giải quyết những chuyện oan ức cho họ. Tôn trọng nhân quyền, tự do tôn giáo của mọi người dân, tự do báo chí, tự do ngôn luận, dân chủ. Người lãnh đạo một đất nước là người phải biết hiểu rõ dân của mình muốn gì, cần gì, lo lắng điều gì, sợ hãi điều gì. Chính sự tự do báo chí và ngôn luận là những đầu mối, nguồn thông tin quan trọng để hiểu rõ dân, biết dân đang lo lắng, sợ hãi, bất an điều gì hoặc có những thông tin về những tệ nạn tham ô, tham nhũng, hối lộ trong bộ máy quản lý ở đâu đó hoặc những thông tin về những tội ác, tội phạm trong đất nước, từ đó người lãnh đạo đưa ra cách giải quyết sớm nhất để giúp cho dân, giúp cho đất nước được bình an vô sự... Chứ đâu có nhà lãnh đạo nào có đủ thời gian đi thị sát từng nhà, từng khu phố, từng địa phương. Thời phong kiến chưa có báo chí, cho nên vua, quan đi thị sát dân là đúng, nhưng cũng đâu có đi thị sát hết được, đi bên đông thì bên tây làm loạn, đi bên tây thì bên đông tham nhũng,... không sao giải quyết hết được. Ngày nay nhờ có báo chí, internet và các cơ quan truyền thông khác như TV, radio,...mọi thông tin đến từ khắp thế giới rất nhanh, chính xác và đầy đủ. Người lãnh đạo chỉ cần ngồi một chổ lắng nghe từ nhiều nguồn khác nhau, so sánh, tổng kết lại, tìm cách giải quyết và xử lý kịp thời. Có làm được như vậy thì dân sẽ an, không còn biểu tình, nổi dậy, khởi nghĩa, nội chiến nữa. Kể cả khi dân muốn mình từ chức thì mình phải tự ý từ chức. Ở Nhật Bản, các vị thủ tướng khi cảm thấy bất tài, không lo được cho dân để nhà máy điện hạt nhân bị rò rĩ chất phóng xạ, đã làm đơn xin từ chức ngay. Đó là những người lãnh đạo vì dân vì nước, chứ không phải vì danh vì lợi.
6- Vào bất kỳ nơi nào dù là trong chùa, tu viện hay tập thể, tổ chức nào cũng vậy. Ở đâu cũng có những khiếm khuyết, ở đâu cũng có những người lãnh đạo, quản lý thiếu kinh nghiệm, ở đâu cũng có cái sai và thiếu xót. Ai ai cũng có lúc sai phạm hoặc thiếu xót điều gì đó, nhưng nếu ta thấy được điều sai, điều xấu, hoặc cái lỗi nào của ai, rồi ta góp ý hoặc nhắc cho họ biết thì chưa chắc là giúp họ, mình tưởng mình thương họ, mình nhắc cho họ, ai ngờ đâu họ bị tự ái, họ lại càng giận, càng ghét mình thêm, càng tránh xa mình hơn. Khi mình thấy vậy, thì mình hối hận vì đã bị hiểu lầm "làm ơn mắc oán", rồi bực tức sanh ra đi nói xấu người kia, nói với người khác mình có tâm tốt muốn giúp họ, ai ngờ lại bị ghét thêm. Đó là người có lòng yêu thương một hướng.

- Người có đức hiếu sinh đa hướng, họ không bao giờ nói cái sai, cái lỗi, cái xấu của bất kỳ ai trước mặt lẫn sau lưng. Họ chỉ nói hoặc góp ý khi có người nhờ góp ý hoặc nhờ chỉ lỗi dùm. Vì khi đó, nói ra không làm ai buồn phiền, sân giận, và mình cũng cảm thấy là giúp được người chứ không phải hại họ.

 7-  Một người thấy 5 em bé rơi xuống sông sắp chết đuối, anh ta nhảy xuống cứu được 4 em. Đến em cuối cùng, sức lực của anh đã cạn kiệt, nhưng vì lòng yêu thương, anh ta cố nhảy xuống, không những không cứu được mà anh cũng bỏ mạng luôn. Đó là lòng yêu thương một hướng.

- Người có đức hiếu sinh đa hướng, đối với việc cứu người, phải tùy theo sức của mình, nếu mình thấy mình không có khả năng thì nên nghĩ cách khác hoặc nhờ người khác cứu.
 

8- Trong lịch sử có những giai đoạn người giàu bóc lột người nghèo, từ đó những anh hùng rơm xuất hiện, vì thương người nghèo, họ đã trở thành tướng cướp, cướp của người giàu chia cho người nghèo. Dù đó là hành động giúp người, nhưng vẫn mang tội ăn cướp, khi bị bắt vẫn phải bị treo cổ, tống giam hoặc giết chết. Còn người nhận tiền ăn cướp thì cũng phải bị phạt, bị đánh, bị đối xử tệ hơn. Đó là lòng yêu thương một hướng.

- Người có đức hiếu sinh đa hướng, muốn làm anh hùng rơm cứu giúp người nghèo thì nên làm những việc thiện như tự mình buôn bán kiếm tiền, có tiền rồi thì giúp ai cũng được, vì lúc đó mình giúp người bằng đồng tiền trong sạch. Có như vậy thì không bao giờ làm khổ mình, khổ người.
 

9- Đất nước Mỹ là một đất nước rất mạnh về quân sự và quyền lực trên quốc tế. Do vậy chính quyền Mỹ rất thích can thiệp vào mọi đất nước khác trên thế giới với ý là diệt trừ những nhà lãnh đạo độc tài, độc quyền độc đoán, tham ô, tham nhũng, tiêu diệt những tổ chức khủng bố,.... Tạo ra chiến tranh ở các nước khác như ở Iraq, Afghanistan,..., làm bao gia đình cửa mất nhà ta, người thân ly tán nhau. Từ đó làm cho nhiều người, các tổ chức và các nước khác không thích, dẫn đến khủng bố đối với dân Mỹ và trên đất nước Mỹ, làm người dân Mỹ lo lắng bất an. Chiến tranh thì hao tốn quá nhiều tiền đóng thuế của người dân Mỹ.  Đó là lòng yêu thương một hướng.

- Nếu các nhà lãnh đạo Mỹ có đức hiếu sinh đa hướng, nên chấm dứt can thiệp vào chuyện chính trị, kinh tế, quốc phòng, nội bộ của các nước khác. Nếu nước Mỹ thương yêu nước khác thì chỉ nên trợ giúp nhân đạo là đủ, không nên can thiệp quân sự vào bất cứ nước nào. Không nên bán vũ khí cho bất kỳ nước nào, chỉ nên sản xuất vũ khí để tự vệ thôi. Không can thiệp vào nước khác thì làm gì có kẻ thù, có khủng bố. Nếu có khủng bố thì hợp tác với các nước khác diệt trừ các tổ chức khủng bố đó qua các đội đặc nhiệm Interpol là đủ. Không tạo ra chiến tranh thì nước Mỹ đâu có nợ nhiều như ngày hôm nay. Tiền đó là tiền mồ hôi nước mắt của dân Mỹ đóng thuế.
 

10- Trong tôn giáo:

    Chùa, nhà thờ, tu viện là nơi giúp mọi người về đó tu sửa thân tâm cho toàn thiện hơn. Tu sửa bằng sự hiểu biết rõ đạo đức nhân bản - nhân quả, giúp cho con người xa lìa những ác pháp, chỉ sống thiện. Sự thay đổi đó chính là nhờ tự lực mỗi người nhận thức được sự nguy hai và nguy hiểm của những hành động ác, cho nên họ quyết định xa lìa, đoạn và diệt nó. Sau đó làm cho sinh và tăng trưởng thiện pháp trong thân tâm mình. Nhưng nếu như những tôn giáo lại truyền bá những tư tưởng có thế giới siêu hình, có ngọc hoàng, thượng đế, đấng tạo hóa, có thần thánh ban thưởng, thì con người sẽ ỷ y, nương tựa vào thần thánh, mất đi tính tự lực sửa mình, chỉ sống trong tha lực, cầu khẩn. Khi có chuyện gì lạ xảy ra, không giải thích được, thì họ cho đó là bàn tay của thần thánh, của đấng tạo hóa, do thần thánh hay đấng tạo hóa xếp đặt, giống như số mạng đã an bài, đã định sẵn, phải chấp nhận. Từ đó dẫn đến khi có bất cứ chuyện gì xảy ra, con người liền nghĩ đến thần thánh và đấng tạo hóa, rồi cầu nguyện, xin xỏ. Họ luôn sống trong sợ hãi, lo lắng và đau khổ, mất đi sự tự tin. Ví dụ:

a- Khi con người bị bệnh, tai nạn thì họ cho đó là tự nhiên, hoặc xui xẻo hoặc nói do thần thánh xếp đặt, an bài để thử thách họ hoặc đổ lỗi cho ma quỷ. Còn khi hết bệnh, tai qua nạn khỏi thì nói rằng do thần thánh cho hết bệnh, giúp cho tai qua nạn khỏi.

b- Khi con người tôn thờ thần thánh thì sẽ bị mê muội mất đi tính tự lực, họ không còn chịu trách nhiệm cho những gì họ làm, nếu có làm sai thì đi xưng tội sẽ được thần thánh tha thứ cho hết tội. Cứ như vậy mà họ càng không sợ tội, vẫn sống ác, vẫn bị bệnh, tai nạn và vẫn khổ.

Đó là lòng yêu thương một hướng.

Ngược lại nếu tôn giáo nào có tình yêu thương đa hướng, họ hiểu rõ tất cả tôn giáo đều lấy đạo đức làm nền tảng căn bản xây dựng tôn giáo của mình. Khi con người sống có đạo đức thì việc có thần thánh hay không có đối với họ không còn là quan trọng nữa. Chúng ta không nên tuyên truyền những tư tưởng thần thánh vào lòng người dân. Tôn giáo nào cũng tự sáng chế ra thần thánh của mình là cao siêu nhất, vĩ đại nhất, toàn năng nhất. Để làm gì? để lôi kéo tín đồ hay là để mê hoặc con người. Con người đến với tôn giáo là vì những sự cao siêu, toàn năng, phép lạ của thần thánh hay là đến với tôn giáo vì nền đạo đức, sống không làm khổ mình, khổ người và khổ chúng sinh. Câu trả lời là: con người tìm thấy niềm vui và hạnh phúc khi biết sống đạo đức. Họ tự biết chịu trách nhiệm cho những gì mình làm sai, và họ vui vẻ khi gặt được những phước báu do những gì họ đã sống thiện. Họ không cần nương tựa vào thần thánh nào, vì họ đã hiểu mọi việc xảy ra trên đời này đều có nhân quả, không có gì là tự nhiên có, nhân quả rất công bằng, thưởng phạt phân minh, không ai có thể mua chuộc được ai. Do vậy ở đâu có đạo đức nhân bản- nhân quả, ở đó sẽ có niềm vui và hạnh phúc. Chỉ như vậy là đủ. Đối với người sống có đạo đức nhân bản - nhân quả, có thần thánh, thượng đế, đấng tạo hóa hay không, không quan trọng. Họ chỉ biết sống trong hiện tại, sống đem niềm vui và hạnh phúc đến cho mọi người và chính mình, như vậy là đủ. Họ không quan tâm, tại sao con người có mặt trên đời này, sống để làm gì, chết đi về đâu, kế hoạch của đấng tạo hóa là gì, tương lai có vị thần thánh nào xuất hiện hay không?....

11- Người vào chùa, tu viện tu hành là người đã từ bỏ mọi thứ ở đời. Với mục đích làm chủ sinh lão bệnh tử, giải phóng mình khỏi nhân quả, họ quyết tâm tu hành ráo riết. Nhưng nếu như chưa thông suốt hết đường lối tu tập, bị dính mắc vào các pháp tu, dính mắc vào các trạng thái khinh an, hỷ lạc, không chịu buông bỏ, bị hôn trầm thùy miên không chịu đi kinh hành, tưởng là mình đang nhập định thì coi chừng đường tu của mình bị đứt đoạn tại đây. Tu chưa xong, mà đã bị tẩu quả nhập ma, người không ra người, ma không ra ma, dở dở ương ương là đang làm khổ mình, khổ người, khổ gia đình mình thêm. Đó là lòng yêu thương một hướng.

- Người có đức hiếu sinh đa hướng vào chùa, tu viện tu hành nên thông suốt tất cả đường đi nước bước  tu tập, thông hiểu ý nghĩa của việc tu hành là sửa những hành động ác thành thiện, là ngăn ác diệt ác pháp, chứ không phải là ngồi thiện, niệm Phật, niệm thần chú, hoặc thích các trạng thái khinh an hỷ lạc, rồi bám vào để có định, có tuệ. Tu phải bằng ý thức, không nên để ý thức mất. Ý thức mất thì tưởng thức sẽ dẫn vào thế giới tưởng, bị tẩu quả nhập ma. Do đó phải cẩn thận, dè dặt từng chút một, phải làm chủ cho được hôn trầm thùy miên, vô ký, ngoan không và hôn tịch, không để tâm lờ mờ, lim dim, cà dờ cà dật, gật lên gật xuống, nghiêng trái nghiêng phải, ...

12- Người tu hành là người biết thương mình thương người, đi tu là để sửa đổi thân tâm thành người tốt, để sau này tu xong giúp những người thân, giúp đời. Nhưng khi vào chùa vào tu viện thì bị tâm ái kiết sử dày vò, lôi kéo, lo lắng bất an. Đó là vì trước khi đi tu chưa giải quyết xong chuyện gia đình, chưa có sự đồng ý của cha mẹ, vợ (chồng), con cái. Vẫn thấy mình còn làm khổ họ. Đó là lòng yêu thương một hướng.

- Người có đức hiếu sinh đa hướng trước khi vào chùa nên giải quyết chuyện gia đình cho đâu vào đó, xả bỏ mọi dính mắc ở đời, được sự đồng thuận của cha mẹ, vợ (chồng) con cái, anh em và những người thân trong gia đình. Có như vậy thì tâm mới yên ổn, không còn trạo cử, trạo hối, không còn bị ái kiết sử dày vò, lôi kéo.

13- Tu viện, chùa là nơi luôn rộng cửa đón chào mọi người đến tu tập sửa chữa thân tâm. Dù cho tu sinh hoặc tín đồ có làm sai điều gì hoặc tu sai thì cũng không nên vì lý do đó đuổi họ về hoặc gọi người nhà của họ lên đón về. Đó là lòng yêu thương một hướng.

- Người có đức hiếu sinh đa hướng khi làm quản lý hoặc các thầy cô có trách nhiệm tìm cách giúp đỡ, tháo gỡ những vướng mắc, giúp họ thông suốt đường lối tu tập, hoặc chuyển họ sang khu tu tập nhẹ hơn vừa với sức của họ, không nên đuổi họ về nhà và cũng không gọi người thân của họ tới đón về. Bởi vì có những người đã từ bỏ bán hết hoặc chia hết của cải tài sản cho người thân, thì họ đi đâu bây giờ. Vác cái mặt bị đuổi về nhà hay sao? Hay là phải lang thang khắp đường phố, hay là phải nương nhờ vào những chùa, tu viện của ngoại đạo? Do vậy, trước khi quyết định cho họ về nhà thì phải tìm hiểu kỹ, gia đình họ có chấp nhận cho họ về hay không? Cuộc sống của họ sau này sẽ ra sao? Có làm khổ họ hay không? khổ gia đình của họ hay không?....

14- Phóng sanh là một hành động thương yêu các loài vật, nhưng nếu ai ai cũng đi mua các loài vật bị bắt đem đi phóng sanh thì sẽ có nhiều người làm nghề đi bắt các loài vật đem bán lấy tiền. Do vậy việc phóng sanh trên có còn là việc thiện không? Vì sự phóng sanh của mình mà tạo ra bao nhiêu người làm nghề ác. Đó là lòng yêu thương một hướng.

- Người có đức hiếu sinh đa hướng chỉ phóng sanh những con vật có duyên với mình, khi mình tình cờ gặp những con vật bị sập bẫy, những con cá bị trôi dạt lên bờ, những con giun, con sên bò ra giữa đường đi, thì mình cứu giúp chúng tháo bẫy ra, đem chúng xuống nước, đem vào bãi cỏ để người khác đi ngang không giẫm đạp lên chúng. Không nên tiếp tay mua những con vật do người khác bắt đem bán. Hoặc thấy người thân của mình mua chim, rùa, cá về nuôi, mình nên khuyên họ thả chúng đi, trả tự do cho chúng. Mình cũng thích tự do, tại sao mình lại giam hãm kẻ khác để làm vui cho mình, vui trên sự đau khổ của kẻ khác đâu phải là niềm vui thực sự. Trả tự do cho chúng mới là niềm vui thực sự.

15- Người chưa tu hành xong, chớ nên dạy đạo cho người. Đừng nghĩ rằng mình đã tu được một thời gian, dẫu sao cũng có một chút kinh nghiệm. Do có suy nghĩ như vậy, cho nên thích đàm luận, tranh luận, bàn luận với người khác về đạo, rồi sau đó thích nhận xét, đánh giá, phê phán, chê bai sự hiểu biết của người khác hoặc đạo của người khác, rồi sau đó tự cho là mình giỏi, giảng dạy đạo luôn cho người ta. Người như vậy không phải thương người mà chính đang tự hại người hại mình. Đó là lòng yêu thương một hướng.

- Người có đức hiếu sinh đa hướng, khi chưa tu xong chỉ nên im lặng như thánh, chỉ nên học hỏi, trau dồi kiến thức, trau dồi tri kiến giải thoát để xả tâm, chứ không đàm luận, tranh luận, bàn luận với ai về đạo. Không nhận xét ai đúng, ai sai, ai phải ai trái. Có biết gì thì nên im lặng. Sợ hãi từng lỗi nhỏ nhặt, nhất là sợ những lời khen ngợi, và tránh xa nơi đó hoặc những người đó. Có như vậy thì mới không làm khổ mình, khổ người.


16- V.v...

Kết Luận: 


  Đức hiếu sinh một hướng là lòng yêu thương ích kỷ, chỉ biết có mình mà quên đi cảm nhận của người khác và các loài vật khác muốn gì, hoặc chỉ biết yêu thương người khác và các loài vật khác mà không nghĩ đến tính mạng của mình, không quán xét rõ hậu quả của sự yêu thương đó có phải là một chiều hay đa chiều. Tình yêu thương đó vẫn còn đau khổ.
  

Đức hiếu sinh đa hướng là lòng yêu thương không có sự đau khổ của bất kỳ ai, bất kỳ loài vật nào. Ai ai cũng thấy vui vẻ và hạnh phúc. Người sống với lòng yêu thương đa hướng luôn luôn mang niềm vui và hạnh phúc đến cho mọi người và muôn loài vật, lấy niềm vui đó làm niềm vui cho chính mình. Vui trên cái vui của người khác.

    - Ở đâu có đức hiếu sinh đa hướng, thì ở đó sẽ không có lòng ganh tỵ, ghen ghét, sân giận, thù hận, đố kỵ hoặc bất kỳ ác pháp nào.
    - Ở đâu có đức hiếu sinh đa hướng, ở đó sẽ có sự yên bình, hòa thuận, đoàn kết và không bao giờ có chiến tranh.

Sống trong gia đình, xã hội, mỗi cá nhân các bạn sẽ còn có nhiều kinh nghiệm thấy rõ đức hiếu sinh một hướng và đa hướng trong môi trường và hoàn cảnh của mình. Sự dẫn chứng trên chỉ là sơ bộ và chắc chắn có điều gì đó sai sót, xin các bạn bổ sung, sửa đổi và đóng góp ý kiến để làm rõ hơn về đức hiếu sinh một hướng và đa hướng này.

Xin chân thành cám ơn.