Wednesday, 10 April 2013

HIỂU ĐÚNG ÁI KIẾT SỬ


TÌNH THƯƠNG MỘT HƯỚNG HAY ĐA HƯỚNG

(Thầy Thích Thông Lạc trả lời cho Kim Quang lớp Ngũ Giới trong sách "Những bức tâm thư tập I" trang 43-46)

1-Hỏi: Tất cả mọi người xung quanh đều cần có tình thương của người khác. Nhất là trong gia đình cha mẹ anh chị em, bà con, hàng xóm, mọi người đều cần có tình thương yêu của chúng ta. Khi chúng ta thể hiện tình thương đối với những người thân mà không bị dính mắc vào tình cảm nhớ, thương, sầu, bi, ưu, khổ thì đâu có bị ái kiết sử trói buộc phải không Thầy? hay là khi đã có tình cảm giữa mình với người thân thì bị gọi là ái kiết sử ràng buộc? Vì có thể khi mình thể hiện lòng thương yêu của mình đối với mọi người thì chính mình làm cho sợi dây ái kiết sử của họ trói buộc thêm, như vậy là mình cũng có lỗi hay sao?

Đáp: Tình thương nhất hướng hay đa hướng đều là đức hiếu sinh, vì thương đa hướng nên không làm khổ mình, khổ người, còn tình thương nhất hướng không là khổ người nhưng làm khổ mình.

Ái kiết sử là tình thương làm khổ mình, khổ người. Thương cha mẹ, anh, em chị em, vợ chồng con cái mà không làm khổ cho nhau là đức hiếu sinh, còn thương mà làm khổ nhau là ái kiết sử.

Con người ai cũng có sẵn đức hiếu sinh, nhưng chúng ta không biết, không phân biệt nó với ái kiết sử. Vì vậy chúng ta mới học đức hiếu sinh lớp Ngũ Giới để loại trừ ái kiết sử và luôn luôn sống với đức hiếu sinh..

2-Hỏi: Khi người thân bị bệnh hay sắp chết thì người có đạo đức hiếu sinh phải làm gì hả Thầy?

Đáp: Khi có người thân bệnh sắp chết thì phải về lo chăm sóc giúp đỡ thuốc thang và an ủi, đem giáo pháp của Phật hướng dẫn giúp cho tinh thần người sắp chết không sợ hãi v.v...

3-Hỏi: Khi bị ái kiết sử trói buộc là có nhớ thương, sầu, bi, khổ, ưu, có trăn trở, có sự níu kéo, day dứt. Khi ở xa thì không bị tình cảm gia đình lôi kéo thì không bị ái kiết sử trói buộc. Nhưng khi chúng ta nghe tin người nhà, người thân bị bệnh hoặc sắp chết, rồi ta trở về thăm thì có bị gọi là ái kiết sử ràng buộc hay không?

Đáp: Không bị ái kiết sử, mà đức hiếu sinh. Khi nghe người thân bệnh sắp chết mà khóc than, ưu bi sầu khổ, buồn đau là ái kiết sử . Còn về thăm và chăm sóc giúp đỡ thuốc thang cho ăn uống bồng ẳm, an ủi, trấn an tinh thần là đức hiếu sinh..

4-Hỏi: Vì tình thương yêu mà ta về thăm an ủi, trấn an, động viên; vì tình thương yêu mà ta tùy thuận về để người đó an vui khi thấy mặt ta. Nhưng ta vẫn quán xét và biết mọi chuyện rằng: bệnh, chết là vô thường, là nhân quả. Do vậy mà tâm luôn bất động không lo lắng không đau buồn, không khóc lóc. Như vậy thì có phải gọi là không bị ái kiết sử trói buộc hay không Thầy?

Đáp: Không.

5-Hỏi: Ai cũng có gia đình, cha mẹ luôn mong ngóng người con ở xa về thăm gia đình. Nếu mình là người có đạo đức hiếu sinh thì mình phải làm sao thưa Thầy?

Đáp: Đi tu chứ đâu phải chết, đức Phật ngày xưa khi tu xong Ngài trở về độ cha mẹ dòng họ anh em và chị em, còn chúng ta tuy tu chưa chứng thỉnh thoảng chúng ta về thăm cha mẹ anh chị em nếu chúng ta có tu học những điều hay biết của Phật thì chúng ta nên truyền đạt lại cho những người thân thì đó là đức hiếu sinh. Chỉ trừ khi chúng ta quyết tử trên Tứ Niệm Xứ 7 ngày 7 tháng 7 năm để chng đạo thì sống độc cư, độc bộ, độc hành ở giai đoạn 3 thì mới không về thăm.

6-Hỏi: Nếu mình là người có đạo đức hiếu sinh sống biết yêu thương người thì lâu lâu mình về thăm người thân. Vậy có phải là bị ái kiết sử trói buộc hay không? hay là tâm phải như thế nào mới gọi là không bị trói buộc vào ái kiết sử, như thế nào gọi là bị trói buộc vào ái kiết sử?

Đáp: Không! Ái kiết sử là lòng thương mà ưu, bi, sầu khổ, khóc than, lo lắng, sợ hãi v.v..

7-Hỏi: Sự thăm viếng nhau là sự thể hiện tình thương của mình đối với cha mẹ anh chị em trong nhà, để cho gia đình bớt lo lắng, khi thấy mặt người con của mình ở xa về thăm thì đỡ nhớ hơn. Vậy mình vì người mà về thăm thì như vậy có gọi là bị ái kiết sử ràng buộc hay không?

Đáp: Không!

8-Hỏi: Nếu đi tu để mà cắt đứt mọi tình cảm gia đình, người thân thì có đúng với người có đạo đức hiếu sinh hay không?

Đáp: Không!

9-Hỏi: Dù cho mình nói mình đã cắt đứt tình cảm gia đình để đi tu, nhưng làm sao mà có thể quên được những kỷ niệm khi còn sống chung với gia đình? Theo con nghĩ tình cảm gia đình mình luôn vẫn phải giữ, nhưng tình thương yêu của người tu sĩ đã nhân rộng, phóng rộng ra rồi cho nên không còn ích kỷ chỉ nghĩ đến người thân nữa mà đối với người tu mọi người như nhau, khi nghe ai khổ vẫn đến thăm viếng như nhau, không còn phân biệt người thân hay người ngoài. Chính vì vậy mà người thân của mình vẫn nằm trong số người mình yêu thương nhưng không phải vì những người thân mà tình cảm của mình bị quỵ lụy, day dứt, trói buộc. Có phải như vậy không thưa Thầy?

Đáp: Đúng như vậy.

10-Hỏi: Nói chung con nói hơi nhiều, điều con quan tâm là khi con học đức hiếu sinh rồi thì con rất cần xác định cho đúng tình cảm của mình đối với gia đình làm sao cho sống đúng là người có đạo đức hiếu sinh: không làm khổ mình và không làm khổ người. Kính xin Thầy chỉ dạy - Cám ơn Thầy - Con- Kim Quang

Đáp: Những điều chưa hiểu cần phải hiểu, người tu hành theo Phật giáo không phải tu hành để trở thành cây đá như Thiền Tông.


(Phần tiếp sau này trích từ "Những Bức Tâm Thư tập I" trang 102-103)

Như quý vị đều biết theo pháp luật về tự do tin ngưỡng tôn giáo của Nhà nước thì mỗi người công dân trong nước đúng tuổi trưởng thành đều có quyền tự do tín ngưỡng theo một tôn giáo nào mà mình thích, không ai có quyền cấm cản và cũng không ai có quyền dụ dỗ, Nếu ai ngăn cản và dụ dỗ người khác theo tôn giáo hoặc cấm không cho theo là vi phạm pháp luật về tôn giáo của Nhà nước. Cho nên khi quý vị đúng tuổi trưởng thành mà muốn theo một tôn giáo nào thì không cần phải xin phép ai cả, nhưng vì đạo đức làm người: "Cây có cội, nước có nguồn", do đó khi muốn xuất gia tu hành và gia nhập vào tăng đoàn Chơn Như để chiến đấu với giặc sinh tử luân hồi thì phải xin phép cha mẹ hoặc vợ hay chồng, nếu họ không chấp nhận thì phải thuyết phục những người thân trong gia đình như cha mẹ vợ con cho họ vui vẻ bằng lòng chấp nhận cho xuất gia thì việc làm đó mới xứng đáng là người xuất gia của Phật giáo đạo đức tròn đủ. Vì xuất gia không có nghĩa bỏ cha mẹ vợ con như bốn chữ "ly gia cắt ái" mà từ xưa đến giờ mọi người đều hiểu quá nông cạn "lìa bỏ gia đình". Nghĩa của nó ở đây là "lìa xa những dục lạc thấp hèn"


Đạo Phật là đạo đức của con người, nên nó có nền đạo đức nhân bản – nhân quả hiếu sinh, nó luôn luôn mang tình thương yêu cho mình, cho mọi người và cho tất cả chúng sinh, nhất là thương yêu những người thân trong gia đình một tình cảm và ơn nghĩa sâu nặng vô cùng như công ơn sinh thành dưỡng dục của cha mẹ, cũng như tình nghĩa chung thủy chia sẻ cay đắng ngọt bùi của tình chồng nghĩa vợ. Người tu sĩ trong tăng đoàn Chơn Như có làm được như vậy thì mới mang đầy đủ ý nghĩa xuất gia tu hành làm lợi ích cho mình cho người.

Xưa đức Phật cũng vậy, khi tu hành chứng đạo xong, Ngài trở về nước độ cả cha mẹ vợ con và anh em ruột thịt trong giồng họ không bỏ một nguời nào cả. Cho nên "cắt ái ly gia" không có nghĩa là bỏ mặc không biết đến những người thân trong gia đình, đó là một điều hiểu sai, vì thế khi muốn xin xuất gia và gia nhập vào tăng đoàn là việc cần thiết về thăm gia đình và giải thích cho mọi người thân của mình để giúp họ hiểu biết con đường tu tập theo Phật giáo có lợi ích rất lớn như thế nào của kiếp làm người. Vì thế trong gia đình có người đi tu theo Phật giáo là có lợi ích rất lớn là mọi người trong gia đình hiểu rõ con đường tu tập của Phật giáo là con đường tự nguyện, tự giác, tự thắp đuốc lên mà đi, chứ không phải cầu nguyện, cúng tế, cầu siêu, cầu an như các chùa Đại thừa mê tín, dị đoan.

Cho nên việc xin phép cha mẹ cho xuất gia là một ĐỨC HẠNH LỄ ĐỘ HIẾU THẢO HIẾU SINH mà người tu sinh Chơn Như đều phải thực hiện không thể thiếu được. Còn đối với gia đình vợ con hay chồng con xin phép cho xuất gia là một ĐỨC HẠNH LỄ ĐỘ CHUNG THỦY HIẾU SINH mà người cư sĩ tu viện Chơn Như cần phải thực hiện. Nhưng đừng dùng uy quyền bắt buộc vợ con hay chồng con cho xuất gia là một điều trái đạo đức chung thủy hiếu sinh mà hãy giải thích cho vợ con hiểu biết xuất gia có lợi ích như thế nào cho bản thân và gia đình.

Hiện giờ những người thân trong gia đình đều hiểu hai chữ "xuất gia", họ hiểu theo nghĩa của các nhà Đại thừa là người xuất gia không còn biết đến gia đình cha mẹ vợ con, không trở về thăm viếng gia đình nữa. Chính vì sợ mất người thân nên họ không chấp nhận cho xuất gia hoặc vì thương người thân xuất gia tu hành khổ hạnh ép xác, chịu nhiều điều đau khổ mà không ích lợi gì.

Giới đức chung thủy mà đức Phật đã dạy mọi người trong gia đình đều phải đối xử tôn trọng, kính mến và thương yêu nhau rất rõ ràng, khi nào học đến quý tu sinh sẽ hiểu rõ. Cho nên xuất gia đâu có nghĩa "bỏ mặc" những người thân trong gia đình mà không thăm viếng. 


Mời bạn đọc tiếp bài "Ái Kiết S"