Sunday, 17 February 2013

GIỚI SANH ĐỊNH




Nói đến Phật Giáo thì 3 từ GIỚI, ĐỊNH VÀ TUỆ ai ai cũng biết. Đó là một lộ trình của bát chánh đạo đưa con người đến giải thoát. Do giữ gìn giới luật đức hạnh nghiêm chỉnh, sống ly dục ly ác pháp, biết sợ từng lỗi nhỏ nhặt mà tâm tự nhiên thanh tịnh, đó gọi là Định. Con đường đã rõ ràng như vậy, ĐỊNH là do GIỚI mà ra, chứ không cần phải tu tập ĐỊNH.

Do mọi người hiểu không đúng đường lối tu tập của đạo Phật Giới - Định - Tuệ, cho nên họ nghĩ tưởng ra có thể đi tắt tu tập Định, vì họ hiểu rằng khi có Định thì sẽ có Tuệ.

Do nghĩ tưởng ra như vậy, cho nên mới có nhiều pháp môn, mượn danh Phật Giáo như Thiền, Mật Tông, Tịnh Độ,... Họ cố gắng ngồi thiền để được nhập Định, cố gắng giữ tâm không khởi niệm thiện niệm ác để nhập Định, họ cố gắng tụng kinh nhất tâm bất loạn để nhập Định, họ cố gắng ngồi niệm thần chú liên tục để nhập Định,…

Giới luật chỉ là những đức hạnh đạo đức giúp cho con người sống thiện, sống ly dục ly ác pháp, không còn làm ác nữa; sống biết đem niềm vui và hạnh phúc đến cho mình, cho người và cho muôn loài vạn vật khác.

Nghĩa là chỉ cần sống giữ gìn đúng đức hạnh giới luật thì thân tâm tự nhiên thanh tịnh. Sự thanh tịnh này là Định do giữ gìn giới luật mà ra, chứ không phải do tu tập Định.

Đức Phật chỉ dạy giữ gìn giới luật đức hạnh, chứ đức Phật đâu có dạy ngồi thiền, tụng kinh gỏ mõ, niệm chú,…

Ngồi thiền đau chân, mõi lưng, ức chế tâm, chú tâm gom tâm, nhiếp tâm vào đề mục nào đó thì sao gọi là giải thoát, 

Tụng kinh gỏ mỏ mi tay, cần phải nhớ kinh, cần phải đọc kinh, cần phải xem sách kinh, cần phải quỳ, cần phải ngồi kiết già trước bàn thờ sao gọi là giải thoát.

Trì niệm thần chú mỏi miệng ồn ào, om...hum... hết giờ này đến giờ khác  thì sao gọi là giải thoát.

Giải thoát là thân tâm phải tự nhiên thanh thản an lạc và vô sự, không còn bị một ràng buộc nào, không còn bị dính mắc vào bất kỳ điều gì. 

Chỉ cần sống tự nhiên, sống giữ gìn giới luật đức hạnh là đã giải thoát rồi. Tại sao chúng ta không ngồi chơi, mà phải ngồi thiền, phải lo chú ý tâm vào đề mục này đề mục nọ, cố giữ tâm không khởi niệm, thích bám vào các trạng thái thanh tịnh, yên lặng; tại sao chúng ta phải tốn thời gian, để ý thời gian giờ giấc hằng ngày tụng kinh, niệm Phật gỏ mỏ mỏi tay, cố gắng niệm Phật nhất tâm bất loạn,… cố gắng trì niệm thần chú liên tục từ giờ này sang giờ khác,…

Thường chúng ta thấy tượng Phật bao giờ cũng ngồi thiền hoặc nghe nói đức Phật chứng đạo dưới cây bồ đề. Không phải vì điều đó nói lên rằng đức Phật dạy hoặc khuyên chúng ta ngồi thiền, hoặc ngồi thiền là có sự giải thoát. Đó là sự hiểu lầm và cái sai lớn của tất cả mọi người đến với đạo Phật khắp thế giới, ai cũng nói về thiền, cũng bàn về thiền, thích ngồi thiền, đi học thiền, tham gia những khóa thiền, nói về thần thông, nói về thế giới tây phương cực lạc, nói về các vị Phật này phật nọ, nói về các vị thần thánh bồ tát,…Do vậy hãy sống bình thường, tự nhiên, đừng gò bó thân tâm, sống đúng giới luật đức hạnh thì tâm sẽ từ từ thuần thanh tịnh.

Đức Phật đã dạy: "Đạo ta không có thời gian, đến để mà thấy" nghĩa là đến với đạo Phật là thấy sự giải thoát ngay. Các bạn nghĩ lại xem  ngồi thiền, tụng kinh hoặc trì niệm thần chú phải mất thời gian bao lâu để giải thoát, có giải thoát ngay liền được không? Còn nếu ta chỉ cần sống giữ gìn giới luật đức hạnh, sống thiện, từ bỏ đời sống tà ác thì ngay đó đã giải thoát rồi. Đó mới gọi là thực tế. 

Do vậy những pháp môn ngồi thiền, tụng kinh, trì niệm thần chú là không phải do đức Phật Thích Ca dạy, vì chúng không đem đến  sự giải thoát thực tế. Những pháp môn đó của những Phật khác. Do không giải thoát thực tế cho nên mới có những câu nói mơ hồ huyền hoặc "phải tu nhiều đời nhiều kiếp", "ráng tụng kinh niệm Phật để được Phật Di Đà rước vào thế giới tây phương cực lạc tu tiếp", "có 84 ngàn pháp môn tu tập"... Đó là những lời nói che đậy không thực tế.

Nếu các pháp môn đó đem đến giải thoát thì cần gì làm cái nghề tụng kinh cầu an cầu siêu để lấy tiền. Ngày xưa đức Phật bỏ hết danh lợi để đi tìm giải thoát, còn ngày nay những người tự xưng là đệ tử Phật làm đủ mọi nghề để kiếm tiền. Chỉ cần ai có trí tuệ một chút là có thể nhận ra được đâu là Phật giáo chân chánh, đâu là Phật giáo giả mạo.

Nhưng tại sao trong các môn phái Phật Giáo đều có người thấy lợi ích từ đạo Phật. Kính thưa: Cái chính không phải họ được lợi ích từ ngồi thiền, từ tụng kinh, từ trì niệm thần chú mà chính vì họ được dạy về giới luật đức hạnh, họ giữ gìn giới luật đức hạnh, họ thấy được giới luật đức hạnh giúp họ sống thiện, từ bỏ đường tà ác, biết thương yêu và tha thứ nhiều hơn, tâm họ cảm thấy thoải mái nhẹ nhõm, thanh thản hơn. Họ biết rõ những lợi ích từ Tứ Diệu Đế, Tứ Vô Lượng Tâm, Bát Chánh Đạo, Thập Thiện, Ngủ Giới,...

Tóm lại, lộ trình tu theo đạo Phật đến giải thoát phải đi từ thấp tới cao Giới - Định - Tuệ, không thể đi tắt  hoặc  đi nhanh được. Đi tắt là con đường không phải của đạo Phật. Con đường giải thoát đó phải là tự nhiên, không ức chế gò bó hoặc mong cầu mau sớm được. Định là kết quả của giữ gìn giới luật đức hạnh, chứ không phải là pháp môn để tu tập, không phải là đối tượng để tu tập.  Hiểu đúng thì tu tập nhanh và không mất thời gian, còn hiểu sai thì có tu ngàn kiếp cũng chỉ uổng phí công sức và thời gian mà thôi.

Con đường giải thoát chỉ có một, chứ không thể có nhiều đường như người ta nói "84 ngàn pháp môn". Con đường đó chính là Bát Chánh Đạo. Chúng ta nên sáng suốt phân biệt pháp môn nào là của đức Phật Thích Ca, pháp môn nào là của các vị Phật khác hoặc các Tổ để tránh mất thời gian và công phu tu tập, lãng phí một đời người vô ích.

Mời các bạn nghiên cứu thêm những bài khác trong blog như