Thursday, 23 August 2012

Tại Sao Tâm Luôn Luôn Động



A/ Trong kinh "Tứ Diệu Đế" Đức Phật đã nói rõ "Bản chất của cuộc đời này là khổ đau", “Nguyên nhân khổ chính là dục”. Dục nghĩa là tham muốn. Khi sống còn có tham muốn thì tâm luôn luôn động, không bao giờ bất động. Do có quá nhiều tham muốn, tâm con người không bao giờ ngừng suy nghĩ, tính toán, lo lắng, bất an, sân giận, nghi ngờ, sợ hãi và buồn phiền. Khi sống không còn tham muốn thì tâm sẽ bất động. Ví dụ:

  1. Tâm tham muốn ăn uống món này món nọ,  lúc nào cũng nghĩ đến ăn uống, thích ăn nhiều lần, thích ăn vặt, ăn phi thời, đi đâu làm gì cũng nghĩ đến ăn uống, thích đi chợ, thích nấu chế biến món ăn, thích ăn những món ăn bổ dưỡng,...
  2. Tâm tham ngủ, ngủ hết giờ này đến giờ khác, ăn xong rồi ngủ, nướng qua nướng lại,...ngủ phi thời, giờ nào ngủ cũng được.
  3. Tâm tham muốn có vật này vật nọ, thấy vật nào đẹp cũng thích, thấy người khác có vật gì thì cũng muốn có, thích mua sắm, để dành, tích trữ, trưng bày đầy nhà,…
  4. Tâm tham muốn danh vọng, quyền lực, chức vị, bằng cấp, bằng khen, thích thi đua, thích đứng nhất, đứng đầu bảng, thích khoe khoang, muốn cả thế giới biết được những gì mình làm được, muốn có địa vị cao hơn người khác. Ham thích lảnh đạo, chỉ đạo người khác, thích người khác nghe theo ý của mình, muốn người khác nghe lời mình, làm theo ý mình, muốn người khác tôn sùng mình, tự cho mình là đúng, luôn bảo vệ ý của mình, tự cho là giỏi, là tài, là thông minh, trở nên độc tài, độc đoán, độc quyền, thích phán xét, bình luận, châm biếm, thích so sánh mình với người khác, chỉ trích người khác, kiêu căng, tự mãn, cao ngạo, xem thường người khác,....
  5. Tâm tham muốn có nhiều tiền, trúng số, may mắn, buôn bán giàu có, có nhiều của cải tài sản, nhà cửa, đất đai, thích đầu tư, tích trữ, muốn giàu có hơn người khác, muốn làm giàu bằng con đường cờ bạc, đánh đề, cá độ, buôn lậu, khai gian trốn thuế, lừa gạt người khác,...
  6. Tâm ham thích kiếm tiền, làm đủ mọi nghề,  suốt ngày tính toán lãi lỗ, được mất, đặt mục tiêu, lên kế hoạch, lo lắng tổ chức, quản lý , kiểm tra, doanh thu, chi tiêu, đạt chỉ số đề ra,.... 
  7. Tâm ham thích quản lý tiền bạc, kiểm tra tiền bạc.
  8. Tâm tham muốn học nhiều môn, muốn hơn người khác, muốn giỏi hơn người khác, muốn thông minh, muốn hiểu biết nhiều hơn người khác.
  9. Tâm muốn có người yêu, có vợ, có chồng, có con, có cháu, có gia đình, có người thân, có nhiều bạn bè, có nhiều quan hệ rộng; cha mẹ muốn quản lý con cái và phải nghe lời cha mẹ; con cái muốn tự do; vợ muốn quản lý chồng và phải nghe lời, làm theo ý vợ, bênh vực vợ, đứng về phía vợ; ngược lại chồng cũng vậy,...
  10. Tâm tham muốn sắc dục, luôn mơ tưởng đến nữ sắc, bị nhục dục chi phối,...
  11. Tâm muốn nuôi các loài vật, muốn trồng nhiều loại bông hoa đẹp, thích đẹp ghét xấu, ...
  12. Tâm muốn làm cái này, cái nọ, không thích ở yên một chổ, thích hoạt động tay chân, thích lái xe đi đây đó,…
  13. Tâm ham thích sáng tạo, chế tạo, phát minh, cải tiến, nghiên cứu, viết sách, viết thơ, viết truyện, viết lách, thích chia sẻ những hiểu biết của mình,…
  14. Tâm ham thích đi chơi đây đó, đi du lịch, đi dã ngoại, đi ra biển, leo núi, thích chụp hình, thích vẽ tranh, đánh đàn…
  15. Tâm thích xem phim ảnh, nghe ca nhạc, thích ca hát, thích tài tử, thích ca sĩ, vào mạng internet, thích nghe tin tức, đọc báo,…
  16. Tâm thích uống rượu bia nhậu nhẹt, ăn chơi, thích đời sống hưởng thụ của vua chúa,…
  17. Tâm thích người khác phái, thích ghét ai đó, giận ai đó, oán hận ai đó, trách móc ai đó, lo lắng cho ai đó, nhớ thương ai đó hoặc các loài vật nào đó, …
  18. Tâm nhiều chuyện, thích để ý chuyện người khác, tò mò chuyện người khác, không biết giữ kín chuyện, thích bàn chuyện thiên hạ, hay phóng đại nghe một nói hai, thích tụ họp đông người bàn chuyện thiên hạ, thích bàn chuyện kinh tế, chính trị, quốc tế, chuyện đông, chuyện tây, ...
  19. Tâm thích đem chuyện của người này nói cho người khác nghe.
  20. Tâm thích nghe chuyện của người khác, thích hỏi về chuyện của người khác, thích nói chuyện về người khác.  
  21. Tâm thích xen vào chuyện của người khác, thích dạy đời người khác. Chuyện của mình là tu hành, không chịu lo, chỉ lo chuyện chùa, tu viện, chuyện quản lý, chuyện tài chánh, chuyện cơm nước, chuyện của người quản lý,...
  22. Tâm thích phán xét, nhận xét, đánh giá người khác đúng sai, phải trái, thích đánh giá lời nói, việc làm của người khác,...
  23. Tâm thích tìm hiểu, moi móc chuyện quá khứ, thích tìm đáp án cho những câu hỏi "có" hay "không", "thật" hay "giả", "đúng" hay "sai", "phải" hay "trái" . Dù là chuyện tốt hay xấu, hãy để quá khứ trôi đi. Chỉ cần sống trong hiện tại và chú trọng mục tiêu của mình. Dù ai nói gì, làm gì, chuyện của người khác để người khác lo, họ có lý do chính đáng để làm việc hay nói điều đó, ta không nên đứng trên lập trường của mình mà phán xét ai đúng sai, phải trái, thật giả,... Việc ta nên làm là luôn tư duy thiện, tư duy tốt và tích cực về những điều người khác nói và làm. Biết buông xuống hết thì tìm thấy sự thanh thản trong tâm hồn. 
  24. Tâm thích nghi ngờ người khác, không tin tưởng ai,...
  25. Tâm thích khoe khoang những hiểu biết của mình,....
  26. Tâm thích so sánh mình với người khác, luôn thấy mình hơn mọi người. 
  27. Tâm tham muốn có sức khỏe tốt, có thân hình đẹp, cao, nở nang, gương mặt đẹp,  tướng tốt, thích trẻ mãi không già, muốn bất tử, ...
  28. Tâm ham thích sưu tầm những vật đẹp nhất, sang nhất, hiếm có nhất, cổ nhất, lạ nhất có giá trị nhất của những danh nhân thời cổ xưa,...
  29. Tâm ham thích những chuyện tâm linh huyền bí, siêu hình, ham thích những trạng thái vắng lặng, tưởng là thiền định rồi bám vào, ham thích những khả năng siêu nhiên, những công năng đặc biệt, thần thông,...
  30. Tâm ham thích những thú vui chơi, giải trí,chơi trò chơi,...
  31. Tâm ham thích thờ lạy tôn thờ thần thánh,...  
  32. Tâm ham thích làm việc từ thiện giúp đỡ người, phóng sanh, bố thí, chăm sóc người tàn tật, trẻ em mồ côi và người lớn tuổi,...  
  33. Tâm ham thích  những đồ vật có công nghệ cao như kỹ thuật số, công nghệ nano, công nghệ không dây wireless, TV HD 3D, laptop, ipad, iphone, smartphone, tablet, máy đọc sách, những vật điều khiển từ xa,robot,... 
  34. Tâm ham thích vào những trang xã hội facebook, twitter chơi, thích nhận gửi thơ điện tử email, viết blog,...
  35. Tâm ham thích vào những diễn đàn để tranh luận, bàn luận, giải đáp,dạy đời người khác,... 
  36. V.v…

Có tham muốn, có thích thì có ghét, không thỏa mãn những tham muốn của mình thì tâm sẽ sân giận, ganh tỵ; yêu không được thì hận hoặc trả thù; không muốn chia sẻ bố thí thì bủn xỉn, keo kiệt, gian tham, ích kỷ,... Tất cả những đức tính xấu đều bắt nguồn từ lòng tham muốn mà ra.

Từ những tham muốn trên mà con người luôn phải đấu tranh, tranh giành, chà đạp lên nhau, tự vệ, sợ hãi, lo lắng và phiền muộn. Nói đến cái sợ thì con người sợ đủ thứ trên đời: sợ nghèo, sợ đói, sợ già, sợ lúc về già không ai chăm sóc, sợ không có người thân bên cạnh, sợ bệnh, sợ đau đớn, sợ uống thuốc, sợ bác sĩ, sợ chết, sợ thất nghiệp, sợ xa nhau, sợ bị bỏ rơi, sợ chia tay, sợ bị mất người thương yêu, sợ gặp người mình không thích, sợ gặp kẻ thù, sợ bị hại, sợ bị mất của cải tài sản, sợ trộm cắp, sợ bị sát hại, sợ bị hãm hiếp, sợ thua người khác, sợ thất bại, sợ gian nan cực khổ, sợ bị mất công danh lợi lộc, sợ ma, sợ quỷ, sợ thần thánh, sợ cô đơn lẻ loi, sợ bóng tối, sợ sống một mình, sợ sự yên tĩnh, sợ người khác không làm theo ý mình, sợ đi xe, sợ độ cao, sợ tốc độ, sợ ánh sáng, sợ khổ cực, sợ mất ngủ, sợ không ăn được, sợ người khác khinh chê, sợ những lời đàm tiếu, sợ người khác nói xấu, nói cái sai, cái lỗi của mình, sợ các loài vật, ...


Khi sống trong tham muốn, sợ hãi, tâm sẽ mất lòng tin vào chính mình và người khác, luôn nghi ngờ, nghi kỵ nhau, nghĩ xấu về nhau, luôn tìm đủ mọi cách đạt được những gì mình muốn và có lợi cho mình. Sống trong những tâm tư như vậy, con người luôn phải tư duy suy nghĩ tìm đủ mọi cách để đạt được những gì mình muốn, bất chấp mọi thủ đoạn dù là giết người, trộm cắp, lường gạt, nói dối, ly gián, hãm hại nhau,...

B/  Ngoài vấn đề chính như trên đã trình bày, còn thêm một nguyên nhân dẫn đến tâm luôn luôn động đó là "dính mắc". Có tham muốn là có dính mắc. Ngoài ra con người dính mắc rất nhiều thứ. Có dính mắc thì tâm sẽ động.

              1. Dính mắc vào hoàn cảnh môi trường xung quanh, không vừa ý cái này, không vừa ý cái kia, sống không biết nhẫn nhục, tùy thuận và bằng lòng. Ví dụ như chổ ở có muỗi, kiến, các loài côn trùng, rắn, rít, bò cạp, cuốn chiếu,...nhiều quá. Chổ ở tối ẩm, ít nắng, hoặc nắng nhiều quá,...
              2. Dính mắc vào những người sống xung quanh. Ví dụ: họ làm biếng làm việc, kéo dài thời gian, chỉ ngồi chơi cho hết ngày rồi về. Hoặc người này tu như thế này là không đúng, người kia cũng vậy. Hoặc người quản lý này không có đạo đức, đức hạnh mà được làm quản lý,...
              3. Dính mắc vào ý kiến, lời nói, việc làm của người khác.Ví dụ: cách quản lý tiền bạc của tu viện, chùa không minh bạch, việc làm của người quản lý không đúng với những gì thầy dạy,...
              4. Dính mắc vào những nghi ngờ xấu về người khác.
              5. Dính mắc vào những đánh giá, nhận xét, phát xét chủ quan của chính mình. 
              6. Dính mắc vào những gì nghe, thấy hoặc đọc được. Khi nghe ông A nói về ông B như thế này, thế kia là tự nhiên bị dính mắc vào những lời nói đó rồi tìm cách đi tìm hiểu có phải đúng như vậy không ? đánh giá, nhận xét, phán đoán mọi việc theo ý của mình đúng sai phải trái,...
              7. Dính mắc vào những định kiến, thành kiến, kiến chấp của mình về người khác. Tính cách của mỗi người luôn thay đổi, không có gì là không thay đổi. Hôm qua họ keo kiệt bủn xỉn, nhưng hôm nay có thể họ đã biết mở rộng tấm lòng ra bố thí, chia sẻ,...
              8. Dính mắc vào tư tưởng, quan niệm, quy định của người khác, của tôn giáo, của các đảng phái chính trị, của các tổ chức công đoàn, tập thể,...  
              9. Dính mắc vào những lỗi lầm, cái xấu, cái sai trong quá khứ của mình hoặc ai đó. Có thể lúc xưa người đó hay sân, nhưng hiện tại có thể họ đã thay đổi rồi, chúng ta không nên cố chấp mà phải biết mọi việc là vô thường, không có gì bất biến trên đời này cả.  
              10. Dính mắc vào những chuyện quá khứ, tương lai.
              11. Dính mắc vào những hiểu biết, kinh nghiệm của mình của người. 
              12. Dính mắc vào sự chê khen, thành bại, được mất, tốt xấu, vui buồn, đúng sai, phải trái, thật giả, có không, ngon dở, giàu nghèo, nam nữ, thiện ác, chánh tà, đẹp xấu, mắc rẻ, ưu khuyết, quá khứ tương lai, yêu hận, thương ghét, hạnh phúc đau khổ,....
              13. Dính mắc vào cách đối xử, cư xử của người khác.
              14. Dính mắc vào cái nhìn, sự nhận xét, đánh giá của người. 
              15. Dính mắc vào hình tướng, cách ăn mặc, điệu bộ, cử chỉ,...của người. 
              16. Dính mắc vào cái thân, cái ngã, chấp cái thân là của mình, suốt ngày lo cho nó, chăm sóc cho nó, vì nó mà thương giận, sân, oán, hận,...
              17. Dính mắc vào của cải tài sản, tiền bạc, chức vị, bằng cấp, vị trí, tình cảm, người thân quen, ăn uống, ngủ nghỉ, mua sắm, ...    
              18. Dính mắc vào sự hơn thua, vào vị trí đứng đầu, vào vị trí cao nhất, vào danh hiệu, vào sđoạt giải, vào thắng thua,...
              19. Dính mắc vào các vật nuôi, thú cưng, cây trồng,...
              20. Dính mắc vào chuyện đời, chuyện xã hội, chuyện quốc tế, chuyện chính trị, chuyện tôn giáo, chuyện kinh tế, chuyện khoa học, chuyện thời đại, tất cả mọi ngành nghề, công tác xã hội, tổ chức, công đoàn, câu lạc bộ,... 
              21. Dính mắc vào những trò vui chơi giải trí như phim ảnh, nhạc, kịch, game, internet, email, chat, blog,...,  
              22. Dính mắc vào các cuộc đi chơi đây đó, đi du lịch,..
              23. Dính mắc vào những thiếu sót, tiêu cực, bi quan, khiếm khuyết, sự nhút nhát, sự bất toại nguyện,... của mình và người. 
              24. Dính mắc vào cuộc sống, bệnh tật, già và chết.
              25. Dính mắc vào những giả thuyết, lý luận, chân lý, mệnh đề, tư tưởng của khoa học, của tôn giáo, của các học giả,...và của tất cả mọi người.
              26. Dính mắc vào những tiến bộ của công nghệ, phát hiện mới, phát minh mới, những thành tựu, khám phá mới của khoa học,....
              27. Dính mắc vào những công nghệ cao, máy móc điện tử công nghệ cao như smart phone, smart tv, tablet, laptop, máy tính, robot, biến đổi gene, internet,... và tất cả những máy móc điên tử gia dụng khác.
              28. Vào chùa hoặc tu viện thì dính mắc vào chùa, tu viện, từ chuyện tổ chức, chuyện xây dựng, chuyện tài chánh,... cho đến thầy, cô, phật tử, làm phước. Ví dụ xem những gì thầy làm là luôn luôn đúng mọi thời đại, bất di bất dịch, không thể thay đổi được,... bị phật tử lôi kéo, cám dỗ,...
              29. Dính mắc vào phước báu hữu lậu.
              30. Dính mắc vào nhân quả của người khác.
              31. Dính mắc vào các pháp tu như phải ngồi thiền, tụng kinh, niệm thần chú, tu phải có thần thông, thiền định; Tứ Niệm Xứ, Định Niệm Hơi Thở, Thân Hành Niệm; các trạng thái thanh tịnh, bất động, các cảm th(thkhổ, thọ lạc, thọ bất khổ bất lạc),...  
              32. Dính mắc vào các trạng thái thần thông, các trạng thái của tưởng như thấy mình bay, nghe được Phật giảng kinh, thấy Phật bà Quang Âm, Phật Di Lạc, Phật Thích Ca, thấy hào quang, nghe được tiếng nói rất xa, nhìn thấy được những người rất xa, biết được chuyện quá khứ vị lai, ...
              33. Dính mc vào thời tiết, khí hu, nóng lạnh, mưa bão, gió, mây,...
              34. Dính mắc vào ngày tháng năm, ngày thường, ngày cuối tuần, ngày l, ngày rằm, mùng 1,30,14,ngày sinh nhật, ngày đám giỗ, ngày Phật Đản, Tết, Trung Thu,... 
              35. Dính mắc vào những gì mình đã làm, làm được, đạt được, thành công, đã tạo dựng, đã phát minh, đã sáng chế, đã sáng tạo, đã tạo ra, đã lập ra,.... 
              36. Dính mắc vào những vật quý, mới, hiếm, lạ, đẹp, hoặc những vật mình không có cho đến những vật nhbị vứt bỏ dưới đất cũng lượm lên đem về cất,... Cho nên khi thấy những vật đó là muốn có ngay, muốn xin ngay, muốn mượn ngay hoặc muốn mua ngay, tìm mọi cách để có cho bằng được. 
              37. Dính mắc vào tri kiến giải thoát, vào kiến thức Phật pháp, và các loại kiến thức chuyên môn khác.
              38. Dính mắc vào tâm bất động, thanh thản, an lạc và vô sự.
              39. Dính mắc vào cái không dính mắc.  
              40. Dính mắc vào v.v và v.v...

                          Tất cả những cái muốn, sự dính mắc đều phục vụ cho cái ta, cái tôi. Có cái ta cho nên có đau khổ. Chỉ cần diệt cái ngã thì sự giải thoát trong tầm tay. Do đó mới có câu "diệt ngã xả tâm". Muốn xả tâm thì phải diệt bản ngã trước, diệt bản ngã thì phải ly, đoạn và diệt những ham muốn và những dính mắc. Muốn xả tâm mà không diệt ngã thì có tu ngàn đời cũng không giải thoát, dù là tu đúng chánh pháp.

                          Chỉ có ai biết sống đời sống như đức Phật Thích Ca, luôn phòng hộ sáu căn,  buông xuống sạch tất cả, cắt ái ly gia, ba y một bát, đời sống trắng bạch như vỏ óc, sống khất thực từng ngày, ít muốn biết đủ, thích sống một mình,  luôn ly dục, ly ác pháp, không dính mắc vào bất cứ hoàn cảnh môi tường nào, điều gì, vật gì, người nào, ý kiến, lời nói hay việc làm của bất kỳ ai thì tâm sẽ tự nhiên thanh tịnh và trở nên bất động, thanh thản an lạc và vô sự. Không chịu buông xuống hết thì  tự mình làm khổ mìnhkhổ người, tự mình đánh mất con đường giải thoát, tự mình xô mình xuống địa ngục.

                          Sự bất động, thanh thản an lạc và vô sự của tâm là do từ bỏ những tham muốn, thích và ghét của mình chứ không phải do ngồi thiền, tụng kinh, hay niêm Phật. Đúng như lời Phật dạy trong chân lý thứ 3 của Tứ Diệu Đế - diệt dục thì tâm sẽ ở trạng thái bất động, thanh thản an lạc và vô sự. Trạng thái này gọi là Niết Bàn.

                          Để giúp cho tâm trở nên bất động thì phương pháp "Như Lý Tác Ý" rất quan trọng. Phương pháp này giúp cho tâm từ từ thuần phục trở về với chánh đạo, xa lìa tà đạo. Thiếu phương pháp Như lý tác ý thì tâm thường bị những ham muốn lôi kéo, không còn làm chủ mình nữa, lúc đó con người luôn sống trong nô lệ của những dục lạc tham muốn thế gian.

                          Ví dụ: khi tâm tham muốn ăn thêm ngoài giờ ăn chính, thì ta nhắc thầm trong đầu: "tâm phải bất động thanh thản an lạc và vô sự, không được tham ăn"

                          Tóm lại, muốn tâm không còn động nữa thì chỉ cần sống ly dục, ly ác pháp. Thế giới này là thế giới của tham sân si. Ai sống với tham, sân, si thì chắc chắn sẽ tương ưng với thế giới này, ai sống không tham, không sân, không si thì tương ưng với thế giới không tham sân si, không còn tái sanh luân hồi về thế giới này nữa.

                          Do vậy, khi chúng ta còn có tham, sân, si thì đừng mơ tưởng đến việc giải thoát khỏi thế giới tham sân si này. Do còn có tham sân si cho nên chúng ta rất dễ bị lừa gạt bởi những lý thuyết có thế giới siêu hình sau khi chết hoặc một thế giới Tây Phương Cực Lạc, thiên đàng, địa ngục. Thiên đàng, địa ngục là tại đây, chính ở thế gian này. Chỉ có chính mình cứu mình mà thôi.


                          Để rõ hơn các bài liên quan, các bạn chỉ cần click vào những dòng chữ màu xanh phía trên.

                          Friday, 10 August 2012

                          CẨM NANG CHỮA BỆNH

                           LÀM CHỦ NHÂN QUẢ BỆNH TẬT

                          Bạn có thường được nhân quả tới thăm không. Chắc ai cũng có. Chúng đến rất nhiều dạng: bệnh tật, tai nạn, mất mát, may mắn,...Đối với những nhân quả tốt thì con người rất thích, nhưng đứng trước những bệnh tật, tai nạn, mất mát thì lòng người trở nên yếu đuối, lo lắng sợ hãi, hoang mang, đau khổ, phiền muộn,...Do vậy, việc làm chủ nhân quả rất quan trọng. Làm chủ bằng cách nào? Bằng giới luật, vì giới luật là pháp thiện, chỉ có pháp thiện mới có thể chuyển đổi nhân quác. Sau đây tôi xin trình bày kinh nghiệm làm chủ nhân quả bệnh tật.

                          Làm chủ nhân qu bệnh mà tôi muốn nhắc tới đây là phương pháp bằng "ý chí". Chỉ cần giữ gìn "tâm bất động thanh thản an lạc và vô sự" trước mọi đau đớn, sự hành hạ của bệnh tật, không lo lắng, sợ hãi, đau khổ gì cả thì bệnh nào cũng cuốn gói ra đi.

                          Cách làm chnhân qu"bệnh tật" này dành cho những người không sợ chết, dũng cảm, bền chí, kiên trì, đương đầu với bệnh tật, với sự hiểu biết và tin vào Phật pháp. Tại sao? Vì bệnh tật không phải tự nhiên mà có. Nó có là do nhân quả nghiệp báo của chúng ta. Do chúng ta đã tạo nhân ác, không biết thương yêu sự sống của các loài động vật, ăn thịt chúng sinh, cho nên ngày nay sự sống của chúng ta cũng phải bị đau khổ qua bệnh tật, tai nạn, tan xương nát thịt, bị bỏng, bđánh đập, bđâm bị chém, bị lột da, bị què chân, bị cụt tay,...

                          Nhân quả là vô thường, không phải trường tồn bất biến, do vậy bệnh cũng vậy, có đến rồi cũng sẽ ra đi. Chỉ cần giữ gìn "tâm bất động thanh thản an lạc và vô sự" trước mọi bệnh tật, đau đớn và những cơn hành hạ của nhân quả thì chúng sẽ rút lui vì chúng biết ta không sợ chúng.
                          Khi con người còn hy vọng vào bác sĩ, thuốc men hoặc thần thánh thì con người đã nói lên sự yếu đuối của mình. Đó là lúc các bạn đã và đang lập chương trình cho cơ thể “chỉ có bác sĩ, thuốc men và thần thánh mới giúp cho các bạn hết bệnh”. Khi được lập trình như vậy, cơ thể sẽ giảm khả năng kháng bệnh, hệ thống miễn dịch không làm việc nữa. Ngược lại, khi bạn tin vào chính mình, không cần bác sĩ, thuốc men hoặc thần thánh, tin rằng mình sẽ chiến thắng làm chủ nhân qu, xem thường mọi bệnh tật, dù cơn đau như ai cắt ruột, như ai banh da, xẻ thịt cũng chẳng hề dao động, phải bình tĩnh sáng suốt, coi như không có chuyện gì xảy ra, mặc kệ nó muốn làm gì thì làm, ta chỉ cần giữ gìn tâm bất động thanh thản an lạc và vô sự, không lo lắng, buồn phiền, sợ hãi, đau khổ, không rên la, không than thở với ai, ngày này qua ngày khác thì bệnh tự nó ra đi thôi.


                          Bệnh do nghiệp báo nhân quả, trong thời gian này nếu bạn muốn chuyển đổi nhân quả này thì bạn phải sống đúng Ngũ giới của Phật và 10 điều lành. Giới luật là thiện pháp, thiện pháp mới chuyển được nhân qu ác. Bệnh tật có hết hay không hết là do giới luật, còn cách trị bệnh chỉ trợ giúp làm giảm bệnh chứ không thể hết bệnh được, không giữ gìn giới luật thì có giảm cũng sẽ bị bệnh lại, nghĩa là, chúng ta phải tự nguyện sống giữ gìn giới luật nghiêm chỉnh. ặc biệt nếu cgia đình đều nguyện giữ gìn giới luật cùng người bệnh thì việc trị bệnh sẽ mau chóng có kết quả tốt)
                          1.  Chỉ ăn chay,  không ăn thịt các loài động vật. Tìm hiểu rõ ngũ giới là gì, thập thiện là gì để giữ gìn nghiêm chỉnh.
                          2.  Ít nói chuyện giao thiệp với ai, chỉ nên sống một mình. Sống một mình không làm việc gì, chỉ ngồi chơi vô sự như người nhàn hạ không có việc gì làm.
                          3.  Ăn ngủ phải đúng giờ, không ăn ngủ phi thời, không ăn uống linh tinh, chỉ ăn đúng 2 – 3 lần/ ngày, ăn được một ngày một lần càng tốt. Không sợ ăn chay thiếu chất, thiếu dinh dưỡng. Thà chết bỏ chứ không sợ hãi bất kỳ điều gì.
                          4.  Không để tâm dính mắc vào những tham muốn như ăn, ngủ, tình cảm, danh, lợi, và những điều ác khác.
                          5.  Giữ gìn tâm ý thanh tịnh, bất động trước mọi việc xảy ra dù là trên thân, tâm hoặc môi trường xung quanh, bỏ xuống hết. Giống như một người đang nhập thất luyện công vậy đó. Không màng chuyện thế sự, chuyện đời nữa.
                          6.  Khi trong đầu nhớ, lo lắng nghĩ đến chổ đau, liền nhắc :"không lo sợ gì hết, bệnh tật là do nhân quả, là vô thường, trước sau gì cũng hết, cái đau ở ...(VD: đầu, tay, chân, vai, mắt,...) phải cút đi, tâm bất động, thanh thản, an lạc và vô sự "

                          Khi giữ gìn "tâm bất động thanh thản an lạc và vô sự" thì cơ thể sẽ tự biết chữa bệnh, tự kháng bệnh, hệ thống miễn dịch sẽ làm việc tối đa hết công suất. Khi thấy các cơn đau mạnh hơn, đó là cơ thể đang chiến đấu với bệnh tật. Ý chí giữ gìn tâm bất động càng cao thì bệnh càng mau hết, coi như không có chuyện gì xảy ra. Xem thường mọi cơn đau này đến cơn đau khác thì từ từ các bạn sẽ cảm nhận được biên độ đau nhức sẽ từ từ giảm dần và hết hẳn.

                          Bài viết này là kinh nghiệm sống của tôi gần 10 năm qua. Mặc dù tôi vẫn còn trẻ, sống trong thời đại khoa học, có đầy đủ mọi phương tiện bác sĩ và thuốc men, nhưng tôi vẫn không sợ bệnh nào, không đi bác sĩ, không uống thuốc. Khi bị bệnh thì chỉ cần giữ gìn tâm bất động thanh thản an lạc và vô sự. Khi đó bệnh gì cũng cuốn gói mà đi, vì chúng biết rằng tôi không sợ nó. Bệnh chỉ đến thăm những người sợ nó. Người càng sợ bệnh, sợ đau thì bệnh càng đến thăm thường xuyên hơn.

                          Thân người là một bộ máy tinh vi hoàn chỉnh, nó có thể tự chữa bệnh, tự điều hòa, tự tạo năng lượng và tự làm tất cả những gì để sinh tồn.

                          Việc điều trị này không thể nhanh, cần có thời gian và lòng tin. Chính “lòng tin” là một ý thức lực giúp cho việc điều trị có kết quả. Nếu thiếu lòng tin thì kết quả sẽ không có. Khi “tâm không lo lắng, buồn phiền hoặc sợ hãi” trước bất kỳ căn bệnh hoặc cơn đau hành hạ nào thì ý thức lực càng mạnh, ý thức lực càng mạnh thì khả năng đề kháng bệnh càng cao.

                          Sanh, lão, bệnh, tử là quy luật của cuộc sống con người, không ai là không tránh khỏi. Nhưng đứng trước chúng mà con người biết giữ gìn tâm bất động, thanh thản an lạc và vô sự, biết chấp nhận tất cả, không sợ hãi, lo lắng hoặc buồn phiền gì thì người đó đã biết làm chủ nhân quả và đang chuyển hóa nhân quả từ xấu thành tốt. Biết làm chủ nhân quả thì dù có bệnh gì, bệnh đó cũng phải cuốn gói ra đi. Ngược lại, những người luôn lo lắng, sợ hãi hoặc buồn phiền trước những đau khổ của sanh lão bệnh tử thì nhân quả sẽ đến thăm thường xuyên. Dù cho có đi bác sĩ nổi tiếng nào hoặc uống thuốc gì cũng không chuyển hóa được nhân quả, chữa hết bệnh này thì bệnh khác xuất hiện, mãi mãi loay hoay luẩn quẩn trong vòng nhân quả triền miên, không biết thóat ra bằng cách nào.

                          Có một lần tôi bị đau mắt đỏ, bệnh này là do thần kinh thị giác yếu, có vài lần bị những vật nặng rớt lên đầu. Tôi không đi bác sĩ hoặc dùng thuốc, quyết tâm dùng cách này chữa bệnh và có lòng tin vào nó. Sau hơn một tháng bệnh khỏi hẳn. Khi mẹ tôi thấy mắt tôi càng ngày càng sưng to, càng đỏ, càng khép chắt lại không mở ra được, nước mắt chảy ra, mắt mờ dần, có khi bị đau nhức như có hàng trăm cây kim đâm vào mắt... mẹ tôi ngày nào cũng thúc giục lo lắng bắt tôi dùng thuốc hoặc muốn dẫn tôi đi bác sĩ. Tôi dứt khoát không dùng gì cả, vẫn giữ tâm bất động thanh thản an lạc và vô sự, coi như không có chuyện gì xảy ra. Tự trong tâm luôn nhắc: "bệnh là do nhân quả, mày là vô thường, trước sau gì mày cũng đi, dù mày có hù dọa tao như thế nào, tao cũng mặc kệ. Cái đau ở ...(VD: đầu, vai, chân, tay, tim, mắt,...) phải cút đi. Tâm phải bất động thanh thản an lạc và vô sự, không được lo lắng sợ hãi gì cả." Và cuối cùng mắt cũng từ từ mở ra, hết sưng, không chảy nước mắt nữa, hết đỏ và sáng lại. Nhân quả sẽ làm đủ mọi cách để cho bạn sợ, nhưng khi bạn vững tin, dũng cảm, bền chí thì nó sẽ sợ và từ từ bỏ đi. Ngoài bệnh đau mắt ra còn có bệnh thấp khớp cũng biến mất.


                          Kết luận, ngắn gọn một câu: "Chỉ cần giữ gìn tâm bất động thanh thản an lạc và vô sự, không lo lắng, sợ hãi, buồn phiền hoặc đau khổ trước mọi cơn đau hoặc diễn biến gì của bệnh thì bệnh sẽ tự cuốn gói ra đi". Hãy dũng cảm, đương đầu với mọi tra tấn của nhân quả nghiệp báo. Chúng ta không trốn được nhân quả đâu. Vượt qua cơn bệnh các bạn sẽ thấy bạn hoàn toàn thay đổi, ý chí rất dũng mãnh, không còn sợ hãi bất kỳ điều gì trên đời nữa.



                          Mời các bạn đọc tiếp bài “Tại sao có bệnh ?”
                          hoặc câu truyện về một người đàn bà 102 tuổi xem thường bệnh tật đã vượt qua được căn bệnh ung thư, bác sĩ cũng phải bó tay và cho đó là điều kỳ diệu của cuộc sống. Câu chuyện "Điều kỳ diệu của cuộc sống."