Một thời thái tử đi về thành
Vương Xá, giữa đường gặp một đoàn cừu bị dắt đưa về thành để vua Tần Bà Ta La
làm lễ tế thần. Ngài đi thẳng đến bàn thờ, vừa gặp vua đang làm lễ và các vị
giáo sĩ Bà La Môn đang sắp sửa giết một con cừu để cúng các vị hung thần.
Thái tử tự thân đến cởi trói
cho con vật khỏi nạn và giảng giải cho mọi người nghe rằng : - Ai cũng tham sống,
thế mà ai cũng thích giết hại. Ai cũng muốn tạo ra sự sống. Ngài nói tiếp: - Dẫu
muôn loài có khác nhau, nhưng sự sống chỉ là một. Trong Thánh kinh có dạy: sau
khi giết chết chúng sinh, có người sẽ đầu thai làm thú vật, và có nhiều thú vật
sẽ làm người. người và vật lẫn lộn lúc làm người, lúc làm vật, vì thế mà vẫn
cùng một dây liên lạc như anh em. Không thể lấy máu của thú vật rửa tội cho
mình.
Xin các vị thiên thần tha tội
làm một việc vô ích. Nếu các Ngài đều thiện thì các Ngài sẽ không tha thứ cho một
việc làm ác như thế. Nếu các người làm ác, thì dầu có giết bao nhiêu thú vật đi
nữa để cúng, các người cũng không hết ác được. Nhưng dầu thiện dầu ác, các Ngài
cũng không tha tội cho ai.
Tội của người nào thì người ấy
phải chịu. Đấy là luật nhân quả, không ai có thể vượt qua. Càng giết hại nhiều
lại càng mang lắm họa.
Giảng đến đây Ngài cất cao giọng
và nói một cách tha thiết : - Ôi thế giới này sẽ an vui biết bao, và biết bao
điều thảm khốc sẽ không còn nữa, nếu nhân loại biết thương đến loài vật mà
không nỡ tâm giết chúng để cúng và để ăn. Nếu nhân loại chỉ tự nuôi sống với
cây cỏ hoa trái ! Ngài nói với một giọng rất đầy thương cảm.
Các thầy Bà La Môn nghe xong, đều
giật hết lễ phục mang trong mình với hai bàn tay chùi chưa sạch máu, mấy trăm
con cừu được thả ra, vui vẻ chạy rong trên đường phố như vừa thóat khỏi địa ngục
mà sự u mê của người mới tạo ra. Ngài mang lại, vua sai khắc trong đá và chạm
vào gỗ đạo dụ này: “Từ xưa đến nay, chúng ta đã phạm một tội lớn là giết súc vật
để tế thần và để ăn thịt. Nhưng bắt đầu từ ngày nay, trong dân gian không được
ai làm đổ máu một con vật nào, vì chúng sanh cùng chung một sự sống. Và nên nhớ
rằng những điều lành sẽ dành riêng cho những kẻ hiền lương”.
NHỮNG CÂU HỎI
Câu hỏi 1: ‘Một thời thái tử đi về thành Vương Xá, giữa đường gặp
một đoàn cừu bị dắt đưa về thành để vua Tần Bà Ta La làm lễ tế thần. Ngài đi thẳng
đến bàn thờ, vừa gặp vua đang làm lễ và các vị giáo sĩ Bà La Môn đang sắp sửa
giết một con cừu để cúng các vị hung thần”. Câu trên đây dạy đức hạnh gì?”
Câu hỏi 2: “Thái tử tự thân đến cởi trói cho con vật khỏi nạn
là đạo đức gì?”
Câu hỏi 3: “- Ai cũng tham sống, thế mà ai cũng thích giết hại.
Ai cũng muốn tạo ra sự sống. Lời dạy này là đạo đức gì?”
Câu hỏi 4: - “Dẫu muôn loài có khác nhau, nhưng sự sống chỉ là
một”. Lời dạy này là đạo đức gì?
Câu hỏi 5: “Sau khi giết chết chúng sinh, có người sẽ đầu thai
làm thú vật, và có nhiều thú vật sẽ làm người. người và vật lẫn lộn lúc làm người,
lúc làm vật, vì thế mà vẫn cùng một dây liên lạc như anh em”. Lời dạy này là đạo
đức gì?
Câu hỏi 6: “Không thể lấy máu của thú vật rửa tội cho mình”. Lời
dạy này là đạo đức gì?
Câu hỏi 7: “Xin các vị thiên thần tha tội làm một việc vô ích”. Lời
dạy này là đạo đức gì?
Câu hỏi 8: “Nếu các Ngài đều thiện thì các Ngài sẽ không tha thứ
cho một việc làm ác như thế”. Lời dạy này là đạo đức gì?
Câu hỏi 9: “Nếu các người làm ác, thì dầu có giết bao nhiêu thú vật
đi nữa để cúng, các người cũng không hết ác được”. Lời dạy này là đạo đức gì?
Câu hỏi 10: “Nhưng dầu thiện dầu ác, các Ngài cũng không tha tội
cho ai. Tội của người nào thì người ấy phải chịu. Đấy là luật nhân quả, không
ai có thể vượt qua”. Lời dạy này là đạo đức gì?
Câu hỏi 11: “Càng giết hại nhiều lại càng mang lắm họa”. Lời dạy
này là đạo đức gì?
Câu
hỏi 12: “Ôi thế giới này sẽ an vui
biết bao, và biết bao điều thảm khốc sẽ không còn nữa, nếu nhân lọai biết
thương đến loài vật mà không nỡ tâm giết chúng để cúng và để ăn. Nếu nhân lọai
chỉ tự nuôi sống với cây cỏ hoa trái !” Lời dạy này là đạo đức gì?
Câu hỏi 13: “Các thầy Bà La Môn nghe xong, đều giật hết lễ phục
mang trong mình với hai bàn tay chùi chưa sạch máu, mấy trăm con cừu được thả
ra, vui vẻ chạy rong trên đường phố như vừa thóat khỏi địa ngục mà sự u mê của
người mới tạo ra. Ngài mang lại,”Đoạn này nói lên đạo đức gì?
Câu hỏi 14: “Vua sai khắc trong đá và chạm vào gỗ đạo dụ này: “Từ
xưa đến nay, chúng ta đã phạm một tội lớn là giết súc vật để tế thần và để ăn
thịt. Nhưng bắt đầu từ ngày nay, trong dân gian không được ai làm đổ máu một
con vật nào, vì chúng sanh cùng chung một sự sống”. Đoạn này dạy có hai đạo đức
nhân quả gì? Khắc trong đá và chạm vào gỗ là đạo đức gì? Những lời khắc vào bia
đá là đạo đức gì?
Câu hỏi 15: “Và nên nhớ rằng những điều lành sẽ dành riêng cho những
kẻ hiền lương”. Lời dạy này là đạo đức gì?
TRẢ LỜI NHỮNG CÂU HỎI
Trả lời câu hỏi 1: ‘Một thời thái tử đi về thành Vương Xá, giữa đường gặp
một đoàn cừu bị dắt đưa về thành để vua Tần Bà Ta La làm lễ tế thần. Ngài đi thẳng
đến bàn thờ, vừa gặp vua đang làm lễ và các vị giáo sĩ Bà La Môn đang sắp sửa
giết một con cừu để cúng các vị hung thần”. Câu trên đây dạy ĐỨC DŨNG CẢM HIẾU SINH THÂN HÀNH.
Lòng thương yêu chúng sinh vô bờ
bến, khi đức Phật thấy người ta dẫn một đàn cừu đem về đền vua để giết tế thần,
Ngài không nỡ nhìn thấy một đàn cừu chết một cách thảm thương, nên sẵn sàng ôm
bát theo đàn cừu về kinh đô gặp nhà vua can ngăn. Ngài không sợ ai hết chỉ quyết
tâm cứu cho được đàn cừu, tuy biết rằng thuyết phục nhà vua và các giáo sĩ Bà
La Môn là một việc khó chứ không phải dễ.
Các giáo sĩ Bà La Môn là những
đối tượng chống lại Ngài vì bát cơm manh áo của họ. Nhưng khi đến nơi thấy các
giáo sĩ Bà La Môn đang sắp giết một con cừu Ngài đến kịp thời mở dây thả con cừu.
Đó là những hành động thương yêu cao thượng đối với tất cả chúng sinh, nơi đâu
có sự giết hại thì nơi đó có Ngài, Ngài không bỏ qua.
Từ con ngỗng trời bị Đề Bà Đạt
Đa bắn Ngài bắt lấy nhổ mũi tên và ôm ấp chăm sóc nuôi dưỡng cho lành vết
thương. Một con cừu con què chân đi theo cừu mẹ không được Ngài ôm cừu con
trong lòng và đi theo cừu mẹ cho đến trại chúng. Còn đây là một đàn cừu sắp đem
ra giết để tế thần linh Ngài quyết tâm ngăn chặn mọi người không nên làm những
điều giết hại. Đức Phật thực hiện lòng thương yêu chúng sinh qua những hành động
hiếu sinh vô bờ bến tuyệt vời.
Chúng ta là những đệ tử của Phật
phải lấy gương hạnh Ngài mà sống yêu thương tất cả chúng sinh. Bất cứ lúc nào
chúng ta cũng sẵn sàng thực hiện thân hành hiếu sinh. Thấy người câu cá chúng
ta mua liền con cá mắc câu, thấy người nào sắp bắt rắn, ếch nhái, chàng hiu, cá
tôm, rùa trạch thì chúng ta đến khuyên ngăn đừng để họ giết hại chúng sinh rất
tội nghiệp. Nghe con rắn bắt con nhái chúng ta cản ngăn, đó là đức hiếu sinh
thân hành. Chúng ta hãy sống với lòng yêu thương chúng sinh và mọi người thì sự
bình an sẽ đến với chúng ta mãi mãi.
Trả lời câu hỏi 2: “Thái tử tự thân
đến cởi trói cho con vật khỏi nạn” là ĐẠO ĐỨC HIẾU SINH THÂN HÀNH.
Hạnh phúc thay cho những người
đã cứu sống những con vật sắp bị giết. Trong Tu Viện chúng tôi có một sư cô đi
làm từ thiện đem thực phẩm cho những người nghèo, khi vào một làng nghèo của đồng
bào miền núi thấy đồng bào ở đó cột một con chó chuẩn bị đem giết làm thịt, cô
thương quá đến thương lượng những người dân ở đó để mua con chó, nhưng không đủ
tiền cô phải đi mượn một người bạn. Cuối cùng cô mở trói và đã cứu được con
chó, từ đó cô đi đâu thì con chó chạy theo cô một bên, con vật còn biết người
thương và cứu nó. Thật là hạnh phúc thay người vật thương nhau sống bên nhau
như anh em chung một nhà.
Lòng yêu thương là một tấm lòng
vàng mà con người cần phải thực hiện cho bằng được để đem lại sự bình an cho
mình cho người và vạn vật. Hạnh phúc lắm các con ạ! Khi chúng ta thực hiện được
lòng yêu thương thì hạnh phúc tràn trề trong lòng chúng ta. Hạnh phúc thay cho
những ai có lòng yêu thương chân thật! Lòng yêu thương chân thật trong lòng người
là một tâm hồn cao thượng và cao quý vô cùng; lòng yêu chân thật ấy sẽ đem lại
sự bình an cho chúng ta mãi mãi.
Trả lời câu hỏi 3: “Ai cũng tham sống, thế mà ai cũng thích giết hại. Ai
cũng muốn tạo ra sự sống”. Lời dạy
này là ĐẠO ĐỨC HIẾU SINH KHẨU HÀNH.
Làm người ai cũng tham sống sợ
chết, nhưng lại thích giết hại và ăn thịt chúng sinh. Đúng là một lời nói đúng
tâm trạng của loài người. Con người sống không công bằng, mình muốn sống mà lại
ưa thích giết hại loài vật khác thì đó là một sự bất công rõ ràng. Mình muốn sống
thì mọi loài vật cũng muốn sống như mình, có loài vật nào muốn chết bao giờ
đâu. Ai cũng tham sống sợ chết như nhau thế mà nỡ nhẫn tâm lấy sự sống của loài
vật làm sự sống cho mình, thật là con người sống như vậy mà sống được, sống phi
đạo đức hiếu sinh, sống phi nhân bản, sống như một loài cầm thú chỉ biết giết hại
và ăn thịt nhau như loài hùm beo, lang sói, kên kên, quà quạ v.v...
Mình muốn sống mà giết hại
chúng sinh thì cái sống của mình có bảo đảm hay không? Cho nên mình muốn sống
thì phải thương sự sống của người khác, loài vật khác thì sự sống của mình mới
bảo đảm. Câu này dạy rất hay “Ai cũng tham sống, thế mà ai cũng thích giết hại.
Ai cũng muốn tạo ra sự sống”. Con người luôn luôn tạo ra sự sống cho mình
sao lại nỡ nhẫn tâm làm hại sự sống của người khác, vật khác.
Luật nhân quả rất công bằng, muốn
tạo ra sự sống cho mình mà làm hại sự sống của loài vật khác thì sự sống của
mình sẽ không được bảo đảm, bằng chứng sự sống của loài người trên hành tinh
này nay không chiến tranh chỗ này thì mai lại có chiến tranh chỗ khác, thiên
tai lũ lụt, sóng thần, bão tố, động đất không nước này thì nước khác, cho nên sự
sống của loài người đang bị đe dọa. Vậy mà con người có biết do đâu mà ra
không? Do giết hại và ăn thịt chúng sinh. Hằng ngày số chúng sinh bị giết trên
hành tinh này máu chảy thành sông, xương chất như núi. Ôi! Thật là kinh khủng.
Trả lời câu hỏi 4: “Dẫu muôn loài có khác nhau, nhưng sự sống chỉ là một”.
Câu này là một lời dạy ĐẠO ĐỨC HIẾU
SINH KHẨU HÀNH tuyệt vời, đem so sánh loài vật và loài người tuy có khác nhau
hình tướng, nhưng sự sống chỉ là một .
Đúng vậy, con người và con vật
hình dáng thì khác nhau, nhưng sự sống người vật đâu có khác. Vậy mà loài người
nỡ tâm giết loài vật ăn thịt thì mới đáng trách. Tại sao biết thương sự sống của
mình mà nỡ lòng làm hại sự sống của loài vật khác? Con người hơn loài vật là có
trí tuệ hiểu biết, phân biệt sự sống, sự chết, sự thiện, sự ác, sự khổ đau và sự
vui buồn. Nhờ có sự hiểu biết như vậy thì con người cần phải sống thương yêu
nhau hơn cao thượng hơn. Loài người hãy suy tư lại đi, những việc làm cướp mạng
sống của loài vật khác có xứng đáng là lòng thương yêu của con người nữa không?
Không có người nào là không có tình thương, nhưng tình thương ích kỷ nhỏ mọn chỉ
biết thương mình. Chỉ biết thương mình thì lòng thương ấy không trọn vẹn; chỉ
biết thương mình thì lòng thương ấy không bảo đảm sự sống của mình; chỉ biết
thương mình thì lòng thương ấy là sợi chỉ mành treo chuông.
Làm người lòng yêu thương phải
rộng lớn vô bờ bến thì mới xứng đáng làm người. Làm người mà hẹp hòi ích kỷ
không biết thương những loài vật khác nỡ tâm giết hại loài vật ăn thịt thì làm
người như vậy có xứng đáng làm người chưa? Bởi căn bản con người sinh ra là người
nào cũng có sẵn lòng yêu thương, nhưng lòng yêu thương ấy cần phải được rèn luyện
trong nền đạo đức hiếu sinh nhân bản thì con người mới phát triển lòng yêu
thương tối đa.
Trả lời câu hỏi 5: “Sau khi giết chết chúng sinh, có người sẽ đầu thai
làm thú vật, và có nhiều thú vật sẽ làm người. người và vật lẫn lộn lúc làm người,
lúc làm vật, vì thế mà vẫn cùng một dây liên lạc như anh em.” Câu này dạy ĐẠO ĐỨC NHÂN QUẢ tuyệt vời nếu giết
chúng sinh thì đầu thai làm chúng sinh, cho nên hiện giờ là người nhưng kiếp
trước là chúng sinh.
Chúng sinh và con người chỉ có
khác nhau bộ mặt, nay mặt người mai mặt thú, còn tính tình cũng vậy lúc thì hiền
lành, dịu dàng, ôn tồn, nhã nhặn, lời nói toàn là ái ngữ, đúng là con người,
nhưng có lúc thì hùng hỗ dữ tợn, la hét, chửi mắng, mạ lị, mạt sát, đánh đập
cào xé, múa tay, đá chân, đúng lúc này là con thú.
Cho nên đức Phật dạy:. “Người
và vật lẫn lộn lúc làm người, lúc làm vật”. Lời dạy này rất tuyệt vời lúc
làm người, lúc làm vật hay quá! Con người hiện là như vậy, lúc người lúc thú hiện
ra, khi sân hận, tham lam dữ tợn là thú; khi hiền lành thương yêu là người. Cho
nên hiện giờ chúng ta cứ quan sát một người thì sẽ thấy hai mặt rõ ràng: Người
và thú trong một người. Nếu là con người thật là con người thì không có hai mặt
này, con người thật con người chỉ có lòng thương yêu hiền lành không giận dữ.
Còn con người nửa người nửa thú thì nhiều lắm. Có đúng không quý vị? Lời dạy
này đức Phật chỉ chúng ta có cái nhìn thực tế, cụ thể vào một con người: Vì thế
chúng ta nhận xét người thú trong một con người quá rõ ràng. Một con người thật
là con người thì không bao giờ có tính hung dữ, cộc cằn luôn luôn sống trong
tình thương yêu và tha thứ mọi lỗi lầm của người khác.
Cho nên chúng ta hiện giờ đang
học tập lớp NGŨ GIỚI rèn luyện nhân cách hiếu sinh để gạt bỏ bản tính hung ác của
loài thú vật để còn lại một người thật là con người, vậy các con hãy cố gắng tu
học rèn luyện nhân cách để xa lìa, từ bỏ bản chất hung ác thú vật chỉ còn lại bản
chất hiền lành hiếu sinh con người thật con người.
Trả lời câu hỏi 6: “Không thể lấy máu của thú vật rửa tội cho mình”. Lời dạy này là lời dạy ĐẠO ĐỨC HIẾU SINH KHẨU HÀNH tuyệt
vời “Không thể lấy máu của thú vật rửa tội cho mình”.
Người giết hại ăn thịt chúng
sinh mà muốn cho mình không bệnh tật đau khổ, không tai nạn hiểm nghèo thì
không bao giờ có. Lấy máu của chúng sinh tức là giết hại chúng sinh, làm khổ
chúng sinh mà muốn cho mình không tội lỗi thì điều ấy không bao giờ xảy ra. Lời
dạy này còn một nghĩa nữa là giết hại chúng sinh cúng tế quỉ thần thì chẳng có
thần thánh nào mà rửa tội cho mình được. Lời dạy này là lời cảnh giác để mọi
người đừng bị tà sư ngoại đạo lừa đảo bằng cách giết chúng sinh cúng tế cầu an
cầu siêu, cầu tài, cầu lợi, cầu quan, cầu thi đậu v.v...
Tóm lại lời dạy này là một đạo
đức hiếu sinh khẩu hành rất tuyệt vời, vừa ngăn chặn sự giết hại chúng sinh, vừa
khiến cho mọi người đem lại tình thương yêu chan hòa cùng nhau với mọi loài, mọi
sự sống trên hành tinh này và nhất là con người tránh khỏi bị những tôn giáo thần
quyền lừa đảo cúng tế thần thánh ban phước giải trừ tai ách một cách phi đạo đức
hiếu sinh.
Trả lời câu hỏi 7: “Xin các vị thiên thần tha tội là làm một việc vô
ích”. Câu này đức Phật dạy ĐỨC CHÂN
THẬT HIẾU SINH KHẨU HÀNH.
Trong luật nhân quả dạy ai làm
lành thì hưởng được phước, ai làm ác thì phải gánh chịu hậu quả đau thương, chứ
không có thần thánh nào ban phước rửa tội cho. Cho nên đức Phật khẳng định: “Xin
các vị thiên thần tha tội là làm một việc vô ích”. Lời dạy này quý vị nên
ghi nhớ: Cầu khẩn cúng bái van xin thánh thần để ban phước cho quý vị là một việc
làm vô ích. Một việc làm dối trá phi đạo đức. Hằng năm đi chùa núi Bà Đen Tây
Ninh, bà Chúa Xứ Châu Đốc, bà Chúa Kho miền Bắc để cầu tài, cầu lộc, cầu tai
qua nạn khỏi, bệnh tật tiêu trừ, trúng đề, trúng số, đó là một việc làm vô ích,
phi đạo đức nhân bản – nhân quả.; một việc làm mê tín, mù quáng, lạc hậu của những
người ở vào những thế kỷ xa xưa.
Làm ác, giết người cướp của, hiếp
dâm, hằng ngày giết hại mạng chúng sinh để ăn thịt mà đến chùa, đình, điện, miếu
để cầu cho được bình an, hạnh phúc yên vui thì không bao giờ có. Quý vị sống biết
thương yêu sự sống của muôn loài, thường sống không làm khổ mình khổ người và
khổ tất cả chúng sinh thì cuộc sống của quý vị không cần cầu Thần, Thánh, Tiên,
Phật, Ngọc Hoàng, Thượng Đế phò hộ mà vẫn bình an, yên ổn, hạnh phúc. Quý vị có
tin không? Có tin nhân quả không? Nếu tin thì quý vị sẽ trở thành những nhà đạo
đức nhân bản – nhân quả, những con người đầy lòng thương yêu rộng lớn bao la đối
với muôn loài sống trên hành tinh này. Quý vị sẽ là những người hạnh phúc nhất
trần gian.
Trả lời câu hỏi 8: “Nếu các Ngài đều thiện thì các Ngài sẽ không tha thứ
cho một việc làm ác như thế”. Câu này
dạy đạo đức hiếu sinh nhân quả khẩu hành và xác định cho thấy nếu có Thần,
Thánh, Tiên, Phật thật sự, thì các Ngài phải sống thiện, chứ không bao giờ sống
trong ác pháp, mà sống thiện pháp thì làm sao các Ngài chấp nhận những hành động
ác giết hại chúng sinh cúng tế .
Nếu thật có chư Thiên, chư Thần,
chư Thánh, chư Phật, Ngọc Hoàng Thượng Đế, chư Bồ Tát, chư A La Hán v.v...Những
bậc này đều làm thiện, làm thiện thì làm sao chấp nhận những người làm ác giết
hại chúng sinh cúng tế cầu phước, cầu an, cầu siêu như các vị Bà La Môn đã làm.
Các bậc thánh thiện này sẽ không tha thứ cho những kẻ làm ác. Như vậy rõ ràng sự
giết hại chúng sinh cúng tế là một điều phi đạo đức, một điều mà chư Phật, chư
Thiên, chư Thánh, chư Thần v.v.. không ai chấp nhận. Lời dạy này rất hay: “Nếu
các Ngài đều thiện thì các Ngài sẽ không tha thứ cho một việc làm ác như thế”.
Đúng vậy khi chúng ta sống
trong thiện pháp thì không thể nào tha thứ cho những người làm ác mà phải tìm
cách giúp họ hiểu biết đâu là thiện, đâu là ác, đâu là đúng, đâu là sai, như những
lời dạy trên đây để đem lại thiện pháp cho họ. Lời dạy trên đây là lời khuyên
lơn cảnh tỉnh cho mọi người biết cái sai, cái đúng trong nhân quả thiện ác để
không bị ai lừa đảo. Lời dạy trên đây là một lời dạy đầy lòng thương yêu để
ngăn chặn những điều làm ác mà mọi người đã, đang và sẽ lầm lạc mê tín, lạc hậu,
tiền mất tật mang do một số tôn giáo hướng dẫn phi đạo đức nhân bản – nhân quả.
Những lời dạy trên đây do một bậc
vĩ nhân nói ra, vì thế nó có một trọng lượng ngàn cân, một giá trị rất lớn đối
với loài người trên hành tinh này. Lời nói này là một lời nói về sự thật của
quy luật nhân quả đang điều hành các pháp trong vũ trụ. Vì chưa thông hiểu nên
từ lâu người ta thờ ơ với những hành động thiện ác của mình, thường xem những
hành động ác là không quan trọng nên làm những điều ác mà không sợ. Do đó những
thầy cúng, thầy rửa tội nói gì, bày điều gì họ cũng nghe theo. Nghe theo, làm
theo mà không cân nhắc kỹ lưỡng nhân quả thiện ác. Cho nên dễ bị những tà sư
này lường gạt. Vì thế người đời có bệnh tật hay tai nạn, thường dễ bị lọt vào cạm
bẫy mê tín của tà sư ngoại đạo, nên tiền mất tật mang.
Người sống trong đạo đức hiếu
sinh thường rất sợ những hành động ác do thế nên mỗi hành động thân, khẩu, ý rất
dè dặt và cẩn thận khi suy nghĩ, khi nói ra, khi làm một việc gì đều cân nhắc kỹ
lưỡng rồi mới hành động. Nhờ đó họ sống trong lòng yêu thương rộng lớn bao la
như trời bể đối với người thiện cũng như người ác. Bởi vậy chỉ có lòng thương
yêu rộng lớn là giúp cho mọi người gần nhau và mãi mãi gần nhau mà không sợ hại
nhau.
Trả lời câu hỏi 9: “Nếu các người làm ác, thì dầu có giết bao nhiêu thú
vật đi nữa để cúng, các người cũng không hết ác được”. Câu này dạy ĐẠO ĐỨC
HIẾU SINH KHẨU HÀNH NHÂN QUẢ.
Lời khuyên dạy này rất thực tế,
nếu chúng ta làm ác giết bao nhiêu con vật để cầu cúng thì cũng không bao giờ
tiêu trừ hết tội ác được, có nghĩa là không bao giờ tiêu tai ách bệnh khổ được.
Qua lời dạy này, đức Phật đã xác định rõ ràng: nếu người nào làm nghề ác như:
cho vay đoạt lãi cắt cổ, nghề đi săn bắn, nghề đi chài lưới, câu tôm, bắt cá,
nghề làm đồ tể giết trâu bò, heo, dê, gà, vịt v.v... nghề buôn bán thịt sống
như: cá, tôm, thịt gà, thịt vịt, thịt heo, thịt bò, thịt dê, thịt chó v.v...,
nghề buôn bán những thực phẩm chín bằng thịt chúng sinh như phở, cháo lòng,
cháo cá, hủ tiếu, cơm sườn cơm tấm v.v... nghề buôn bán gian lận cân non, đo
thiếu, buôn bán hàng giả, hàng xấu tráo trở nói hàng tốt v.v... Làm những nghề
ác như vậy mà cầu cúng thần thánh cho có phước báu thì không bao giờ có.
Hiện giờ thấy làm ăn khá giả
giàu sang, tưởng là nhờ cầu cúng thần thánh mà được, điều đó không đúng. Hiện
giờ thấy làm ăn khá giả giàu sang là nhờ phước thừa của kiếp trước, nếu phước
báu ấy hết thì sự giàu sang sẽ tan tành như mây khói. Qua những trận thiên tai,
hỏa hoạn, sóng thần, lũ lụt, bão tố, động đất v.v... Sự giàu sang thì chỉ còn một
đống gạch vụn, tay trắng sẽ trả về tay trắng. Trong các cửa hàng buôn bán của họ
đều có thờ cúng thần tài, thần hoàng thổ địa, để cầu mua may bán đắt, trong những
ngày Tết ngày lễ vía, ngày rằm lớn đều giết gà, vịt hoặc heo quay, gà quay, vịt
quay v.v... cúng bái cầu an, nhất là cầu mua bán vốn một mười lời. Hình thức
bên ngoài dù những người làm ác có khá giả, giàu có, nhà cao cửa rộng, xe cộ đầy
đủ, nhưng trong gia đình của họ con cái không tật nguyền, tai nạn này, thì tật
nguyền tai nạn khác, gia đình của họ thường đau ốm xảy ra người này chưa hết đến
người kia. Lời khẳng định trên đây của đức Phật rất rõ ràng: “Nếu các người
làm ác, thì dầu có giết bao nhiêu thú vật đi nữa để cúng tế, các người cũng
không hết tội ác được”. Đúng vậy nếu các người làm ác, thì dầu có giết bao
nhiêu thú vật đi nữa để cúng tế, các người cũng không rửa hết các tội ác được.
Đã làm tội ác thì làm sao rửa hết tội ác đó được. Phải không quý Phật tử?
Trả lời câu hỏi 10: “Nhưng dầu thiện dầu ác, các Ngài cũng không tha tội
cho ai. Tội của người nào thì người ấy phải chịu. Đấy là luật nhân quả, không
ai có thể vượt qua”. Lời dạy này là ĐẠO
ĐỨC HIẾU SINH KHẨU HÀNH NHÂN QUẢ, vì thương yêu mọi người nên đức Phật khuyên
ngăn và vạch rõ nhân quả để chúng ta hiểu rằng không ai trốn khỏi luật nhân quả.
Người làm ác không thể tránh quả
khổ đau, nhưng người làm thiện không cầu mà phước báu an vui vẫn đến. Chư
Thiên, chư Thánh, chư Thần, chư Phật, chư Bồ Tát cùng Ngọc Hoàng Thượng Đế, các
vị này không tha thứ cho những người làm ác. Cho nên những người làm ác buôn
gian bán lận, những người giết hại chúng sinh, những người ăn thịt chúng sinh
thì dù có cầu cúng bao nhiêu các Ngài cũng không rửa tội cho quý vị, cũng không
tha thứ cho quý vị được.
Chỉ có quý vị từ bỏ không làm
những nghề nghiệp ác, từ bỏ ăn thịt chúng sinh luôn luôn khởi lòng yêu thương tất
cả chúng sinh, thương yêu sự sống của muôn loài, sống lúc nào cũng không làm khổ
mình, khổ nguời và khổ tất cả chúng sinh thì mới chuyển đổi nhân quả thiện
lành. Tự quý vị làm thiện là quý vị chuyển đổi nhân quả ác của mình thành phước
báu. Nhờ có phước báu mới thọ hưởng được những sự bình an, yên vui và hạnh
phúc. Đời người chỉ sống cầu mong làm thiện, đừng làm ác, sống biết thương yêu
và biết tha thứ những lỗi lầm của nhau, sống được bấy nhiêu đó cũng là giải
thoát rồi.
Trả lời câu hỏi 11: “Càng giết hại nhiều lại càng mang lắm họa.” Lời
dạy này là ĐẠO ĐỨC HIẾU SINH KHẨU HÀNH NHÂN QUẢ.
Hằng ngày trên hành tinh này
con người giết hại trâu, bò, heo, dê, gà, vịt, cá, tôm, cua, sò, ốc, hến v.v...
không biết số lượng nào mà kể cho hết, xương chúng sinh chất như núi, máu chảy
như sông. Bởi hành động giết hại chúng sinh như vậy làm sao thế gian này được
bình an. Lời dạy của đức Phật rất tuyệt vời: “Càng giết hại nhiều lại càng
mang lắm họa.” Đúng vậy, thế giới này không ngày nào dứt chiến tranh khủng
bố, nay không chỗ này thì mai ở chỗ khác. Vả lại thiên tai lũ lụt, sóng thần, động
đất, bão tố, hạn hán v.v... Đó là những tai họa do con người tự tạo ra thì con
người phải tự gánh chịu.
Do ăn thịt chúng sinh mà con
người sát hại sinh linh trùng trùng điệp điệp, ngày nào máu của chúng sinh đổ
ra và cũng chảy như sông, xương chúng sinh cũng chất như núi. Tiếng kêu la thảm
thiết của chúng sinh thấu tận trời xanh thì thế gian này loài người làm sao sống
bình an cho được. Tội ác của con người ghê gớm lắm giết chúng sinh hằng loạt bằng
máy móc mà không chút lòng yêu thương xót xa.
Quý vị hãy xem phim TIẾNG KÊU
GÀO CỦA NHỮNG SINH MẠNG do người Mỹ sản xuất thì rõ, thật đau thương vô cùng.
Những người Mỹ làm phim này họ kêu gọi chúng ta đừng ăn thịt chúng sinh nữa, đứng
uống sữa, ăn phô mát, tất cả những thức ăn này là sự đau khổ quằn quại rên la
thảm thiết của chúng sinh. Hằng ngày quý vị hãy nhớ lời dạy này để nhắc nhở tâm
mình: “Càng giết hại chúng sinh nhiều thì càng mang nhiều lắm họa”. Tai
họa của con người do chính họ làm những điều ác. Cho nên làm những điều ác sẽ
không tránh khỏi những tai họa.
Trả lời câu hỏi 12: “Ôi! Thế giới này sẽ an vui biết bao, và biết bao
điều thảm khốc sẽ không còn nữa, nếu nhân lọai biết thương đến loài vật mà
không nỡ tâm giết chúng để cúng và để ăn. Nếu nhân loại chỉ tự nuôi sống với
cây cỏ hoa trái!” Lời khuyên dạy này là lời dạy ĐẠO ĐỨC HIẾU SINH KHẨU HÀNH
NHÂN QUẢ tuyệt vời “Nếu nhân loại chỉ tự nuôi sống với cây cỏ, hoa trái!” thì
thế gian này hạnh phúc biết bao loài nguời đâu còn khổ đau nữa.
Thịt cá ăn vào miệng chỉ làm
thành một thói quen mà chúng ta cho nó ngon. Thịt cá ngon sao con bò, con trâu,
con ngựa bỏ vào miệng chúng, chúng lại nhả ra không ăn. Do đó chúng ta biết rất
rõ vì tập thành thói quen trong ăn uống nên tạo thành tội ác mà không biết. Nếu
ngay bây giờ chúng ta thực hiện đức hiếu sinh nuôi sống với cây cỏ hoa trái trở
thành thói quen ăn uống như vậy thì thế gian này đâu còn chịu cảnh khổ đau nữa
như trong lời dạy của đức Phật: “Ôi! Thế giới này sẽ an vui biết bao, và biết
bao điều thảm khốc sẽ không còn nữa, nếu nhân loại biết thương đến loài vật mà
không nỡ tâm giết chúng để cúng và để ăn”. Lời dạy này thiết thực cụ thể
mang lại sự bình an cho mọi người.
Kính thưa quý tu sinh! Quý tu
sinh có tin lời dạy này chăng? Một lời dạy về đức hiếu sinh của đức Phật rất
tuyệt vời chúng ta hãy ghi khắc lời dạy này mãi mãi để thực hiện sống đức hiếu
sinh như lời Phật dạy để không phụ công ơn của Người, để đem lòng yêu thương ban
rải chan hòa khắp mọi nơi, mọi loài chúng sinh, mọi sự sống trên hành tinh này.
Đó mới chính là lòng yêu thương mình. Quý tu sinh có biết không?
Trả lời câu hỏi 13: “Các thầy Bà La Môn nghe xong, đều giật hết lễ phục
mang trong mình với hai bàn tay chùi chưa sạch máu, mấy trăm con cừu được thả
ra, vui vẻ chạy rong trên đường phố như vừa thoát khỏi địa ngục mà sự u mê của
người mới tạo ra”. Nghe lời dạy ĐẠO ĐỨC HIẾU SINH KHẨU HÀNH NHÂN QUẢ của đức
Phật các vị Bà La Môn cởi bỏ lễ phục và thả cừu, đó là đạo đức minh mẫn hiếu
sinh của các vị thầy cúng Bà La Môn, chấp nhận ngay liền lời dạy của đức Phật,
thật là tuyệt vời.
Các vị Bà La Môn cúng bái tế lễ
này rất sáng suốt khi nghe đức Phật dạy đạo đức hiếu sinh nhân quả, liền dẹp tế
đàn thả cừu, không giết hại chúng nữa. Dẹp tế đàn là hành động biết phục thiện,
biết thương xót, biết việc làm của mình là sai, là làm ác, gây ra tội lỗi. Nếu
các vị Bà La Môn này cố chấp pháp cúng tế cho là đúng, bèn chống lại lời dạy đạo
đức của Phật, không dẹp tế đàn mà còn có những lý luận để bảo thủ như kinh sách
phát triển để duy trì sự vô minh và truyền lại cho đời sau những sự mê tín, di
đoan thì rất tai hại.
Nhưng mãi đến 2550 năm mà đạo
Bà La Môn vẫn còn giết chúng sinh cúng tế, chứ có dứt hẳn đâu, thật là một sự
truyền thừa vô đạo đức tai hại cho người đời sau rất lớn. Những bài học đạo đức
này đã được dạy cách 2550 năm nhưng đến giờ này thế gian con người còn vô minh
chưa hiểu biết đâu đúng, đâu sai, đâu thiện, đâu ác, đâu mê tín, đâu chánh tín
nên giết hại sinh vật cúng tế cầu an cầu chư thánh, chư thần ban phước rửa tội
thật là một việc làm đầy tội ác mà không hay biết.
Các vị Bà La Môn trong thời đức
Phật rất thông minh khi nghe Phật nói xong liền dẹp bỏ tế đàn, biết đó là một
việc tội ác và làm hao tốn của cải tài sản của con người mà không đem lại lợi
ích cho người. Đúng giết loài vật cúng tế cầu an cầu phước là một sự u mê của
con người, nên mới có những việc làm vô ích hao tốn tiền của công sức và tội
nhiều tội ác như như núi như non, để rồi hậu lại càng khổ đau hơn.
Trả lời câu hỏi 14: “Vua sai khắc trong đá và chạm vào gỗ đạo dụ này: “Từ
xưa đến nay, chúng ta đã phạm một tội lớn là giết súc vật để tế thần và để ăn
thịt. Nhưng bắt đầu từ ngày nay, trong dân gian không được ai làm đổ máu một
con vật nào, vì chúng sanh cùng chung một sự sống”. Lời dạy trên đây là lời dạy ĐẠO ĐỨC HIẾU SINH KHẨU
HÀNH VÀ THÂN HÀNH. Lời nói và bằng hành động khắc chạm trong đá, trong gỗ của một
nhà vua truyền lệnh cho dân chúng làm một cuộc cải thiện đời sống “KHÔNG ĂN THỊT
CHÚNG SINH”.
Nếu tất cả những nhà lãnh đạo mọi
đất nước trên hành tinh này sáng suốt hiểu rõ sự lợi ích không giết hại và ăn
thịt chúng sinh như việc làm của nhà vua này, thì mọi nước trên hành tinh này sẽ
sống được an cư lạc nghiệp. Và toàn loài người dân trên quả địa cầu rất là hạnh
phúc. Thật là một việc làm vĩ đại mà ít có nước nào làm được như nhà vua này
đem lại cho nhân dân trong cảnh thái bình thịnh trị.
Một vị anh minh như nhà vua Tần
Bà Ta La ra đạo dụ khắc lên đá và gỗ lời dạy đạo đức hiếu sinh tuyệt vời: ““Vua
sai khắc trong đá và chạm vào gỗ đạo dụ này: “Từ xưa đến nay, chúng ta đã phạm
một tội lớn là giết súc vật để tế thần và để ăn thịt. Nhưng bắt đầu từ ngày
nay, trong dân gian không được ai làm đổ máu một con vật nào, vì chúng sanh
cùng chung một sự sống”. Vì lòng thương dân, thương nước, nhà vua muốn nhân
dân được bình an, được yên vui, an cư lạc nghiệp nên ra lệnh cấm không cho toàn
dân giết hại và ăn thịt chúng sinh, chỉ nuôi sống bằng thực phẩm thực vật, rau
cải hoa trái đậu mè v.v...
Trong một đất nước toàn dân sống
trong thiện pháp được như vậy thì chỉ có nhà vua ra lệnh cấm toàn dân không cho
giết hại và ăn thịt chúng sinh nữa thì nhân dân trong nước đó sẽ thi hành theo
lệnh ấy thì cuộc sống của toàn dân nước đó sẽ được bình an thịnh trị, tệ nạn xã
hội sẽ chấm dứt. Nạn trộm cướp giết người, xì ke, ma túy sẽ không còn nữa, nhất
là tai nạn giao thông cũng sẽ chấm dứt.
Trong nền giáo dục đạo đức nhân
bản – nhân quả không làm khổ mình khổ người được phổ biến rộng rãi thì chỉ có Bộ
Thông Tin - Văn Hóa và Bộ Giáo Dục. Nếu toàn dân được học tập và rèn luyện nhân
cách đạo đức hiếu sinh thì nhân dân sẽ sống trong thương yêu rộng lớn đối xử với
nhau thì nhân dân đất nước đó sẽ được sống cảnh thái bình thịnh trị không còn sợ
ngoại bang xâm chiếm, dân chúng nước đó sẽ sống bình an và hạnh phúc.
Trả lời câu hỏi 15: “Và nên nhớ rằng những điều lành sẽ dành riêng cho
những kẻ hiền lương” Lời dạy này là ĐẠO ĐỨC HIẾU SINH KHẨU HÀNH, một lời
khuyên đạo đức rất tuyệt vời”.
Chỉ có những người hiền lương mới
làm những điều lành, không làm những điều ác; chỉ có người hiền lương mới biết
sống thương mình, thương người và thương tất cả chúng sinh; chỉ có người hiền
lương mới biết sống với tâm hồn thanh thản, an lạc và vô sự; chỉ có người hiền
lương mới biết sống với tâm ly dục ly ác pháp; chỉ có người hiền lương mới biết
sống tâm bất động tâm trước các ác pháp và các cảm thọ. Cho nên lời dạy trên
đây cua đức Phật rất thấm thía: “Và nên nhớ rằng những điều lành sẽ dành
riêng cho những kẻ hiền lương”.
Làm sao có kẻ làm ác mà sống trong cảnh yên vui hạnh
phúc được. Phải không quý vị? Những sự bình an, yên vui, hạnh phúc giành cho những
người hiền lương, chứ không thể nào giành cho kẻ làm ác. Những sự khổ đau giận
hờn phiền não buồn lo, nói xấu người khác, nói lời không thật, hung dữ, chửi mắng,
mạ lị, mạt sát v.v... không giành cho những người hiền lương.
Tâm hồn thanh thản, an lạc và vô sự, bất động tâm trước
các ác pháp và các cảm thọ, không phóng dật là giành cho những người hiền lương,
chứ không thể giành cho những người làm ác. Lòng thương yêu rộng lớn vô bờ bến
như trời biển là giành cho những người hiền lương, chứ không giành cho những người
làm ác.
Hôm nay chúng ta tu học và rèn luyện đức hiếu sinh,
vì đức hiếu sinh giành cho người hiền lương, chứ không giành cho những người
tâm còn tham, sân, si, mạn, nghi. Cho nên tu sinh còn tham, sân, si, mạn, nghi
là đức hiếu sinh chưa có. Đức hiếu sinh có là người ấy sống không làm khổ mình
khổ người. Vì vậy mục đích của đạo Phật đến đây là giúp con người thoát khổ chứ
không phải giúp con người làm trò biểu diễn năng lực siêu việt vô hình để lừa đảo
những người ưa thích thần thông. Vì vậy thần thông và thế giới siêu hình không
phải của Phật giáo. Phật giáo chỉ là nền đạo đức nhân bản - nhân quả với lòng
thương yêu vô bờ bến.