Search This Blog

Loading...

Monday, 12 March 2012

Tóm tắt bài giảng thầy dạy nhà bếp ngày 19-1-2011


Phần 1: Tu Đúng Cách
·         Mỗi chúng sanh chết (mình đạp, hoặc ăn) thì mình phải trả quả. Chuyển nghiệp thì phải biết tu đúng cách. Nhẫn nhục, tùy thuận và bằng lòng. Ai nói trái ý của mình mà mình yên lặng là nhẫn nhục, sau đó tùy thuận làm theo ý đó, bằng lòng vui vẻ không buồn phiền.
·         Ai nói gì mình biết các pháp là vô thường, không giận, sống nhẫn nhục tùy thuận và bằng lòng. Giữ gìn tâm bất động, không phiền não, đó là giải thoát.
·         Nhà bếp là đối tượng tu hành, sống nhẫn nhục, tùy thuận và bằng lòng, tâm như đất, ngay tại nhà bếp là thành Phật rồi.
·         Trong đầu chúng ta có 2 người, một cái hiểu biết tri kiến giải thoát và một cái hiểu biết dục và ác pháp.
·         Biết được phật pháp rồi mà không giữ tâm vô sự thì có điên khùng không? Ai chê cơm dở, mình không lý luận che đậy cái dở của mình.
·         Vào thất ngồi chơi chiêm nghiệm lại những ngày mình trong bếp mình đã xả được gì, ngồi chơi không làm gì hết, đó là giải thoát.
·         Làm thì cứ làm, ai động tới không giận hờn vẫn vui vẻ là tu.
·         Trạng thái diệt đế là tâm bất động thanh thản an lạc và vô sự. Đó là tâm Niết Bàn.
·         Các pháp là vô thường, nó đến rồi nó đi, thân đau thay kệ nó, nếu rên la thì càng khổ sở hơn, chỉ có người không rên la thì khỏe. Không sợ khi thân bệnh nhắc “mày chết cái thân này chứ tao đâu có chết đâu mà sợ.”
·         Tu phải  có nghị lực ý chí, không sợ cái gì hết, không dao động trước bất kỳ việc gì hết.
·         Nếu nhất định đi tu thì phải tìm cách thuyết phục cha mẹ đi tu cho được, chúng ta đủ sức thuyết phục bất kỳ người nào.
·         Ngồi hít thở là người không vô sự, dụng công bất kỳ cái gì đều là không vô sự.
·         Không ngồi chơi giữ tâm bất động, nó khởi niệm thì quán xét niệm đó, sau đó nhắc tâm  bất động thanh thản an lạc và vô sự.
·         Ngồi chơi được 7 ngày đêm thì sẽ có tứ thần túc. Tâm chưa hết tham sân si thì tứ thần túc chưa có.
·         Cho cái lệnh cái thân hoại diệt, cái thân sẽ không hôi thúi đâu mà nó tự phân hủy.
·         Ngồi chơi buồn ngủ thì đi thân hành niệm. Chỉ khi buồn ngủ mới đi, còn không buồn ngủ thì cứ ngồi chơi.
·         Ngồi chơi chứ không phải ngồi nghĩ ngợi, người tu chỉ ngồi chơi thôi. Ngồi chơi không kềm chế tâm cho không niệm, đó là sai.
·         Không dùng pháp tác ý kềm tâm bất động, đó cũng là sai. Pháp tác ý chỉ để tác ý đuổi niệm ác, chứ không phải khi có niệm là tác ý, đó là tu theo kiểu biết vọng liền buông, cũng sai.
·         Từ xưa đến nay bị ảnh hưởng của đại thừa cho nên ngồi xuống là ức chế ý thức.
·         Chê không buồn, khen không mừng.
·         Không diệt ý thức, cứ để nó khởi niệm rồi chúng ta quan sát nó “ngăn ác diệt ác pháp, sanh thiện tăng trưởng thiện”. Niệm thiện đâu có diệt, chỉ diệt niệm ác thôi. Khi niệm chỉ còn toàn thiện thì tâm đang ở trên Tứ Niệm Xứ. Do vậy đầu tiên cần tu Tứ Chánh Cần, Tứ niệm xứ tu sau.
·         Thiền của Phật không phải ngồi thiền nhập được, mà phải ra lệnh mới nhập được. Chỉ khi có Tứ thần túc thì mới ra lệnh, truyền lệnh nhập thiền định.
·         Do vậy tu đừng có ức chế ý thức, không kềm giữ tâm bất động. Khi nó nhiếp vào hơi thở thì nhìn cây, nhìn chim, nhìn cây tre, cây củi, mái tôn để nó loảng ra. Nhìn nhưng không dính mắc, dính mắc là sai. VD: Nhìn thấy hủ gạo chưa đậy nắp, khởi nghĩ đứng dậy đậy nắp sợ chuột vào ăn, đó là sai. Giờ này là giờ ngồi chơi, không làm gì cả, khi đến giờ lao tác, giờ nghỉ thì sẽ làm sau. Giờ nào ra việc nấy. Giờ tu không quét nhà, lau nhà…
·         Sống phải ngăn nắp. Sắp xếp ngăn nắp từ đời sống đến tâm, ý kiến nào đưa ra trước, ý nào đưa ra sau. Người tu sống ngăn nắp thì tu rất dễ.
·         Khi tâm tập trung vào hơi thở thì nhìn xung quanh, nhìn cây cỏ, mọi vật xung quanh. Nếu có âm thanh thì cứ lắng nghe, mắt tai mũi miệng thân ý đều có thể dùng để tu tập được, giúp cho tâm không còn tập trung vào điểm nào, vì khi tập trung sẽ bị ức chế.

Phần 2: Thân Hành Niệm
·         Phá si được thì sẽ phá được tham, sân.
·         Khi đi thân hành niệm, không trụ vào bước chân, chỉ cần biết thôi, chú tâm biết nhẹ nhàng vào hành động chứ không tập trung căng đầu biết bước chân.
·         Sống không giữ gìn giới luật 5 giới thì chết sẽ không làm người.
·         Coi chừng phạm giới bằng ý, có vị hòa thượng trước khi chết muốn ngửi mùi thịt, đó là phạm giới bằng ý.
·         Ngồi chơi là giải thoát.
·         Có người chết không về, sau này tu chứng rồi tìm họ độ họ.
·         Về nhà phụng dưỡng cha mẹ có ích gì, chỉ để người ta lo thêm, phải thêm phần ăn, chổ ở,… Lo tu cho xong rồi tìm cha mẹ độ sau, đó gọi là báu hiếu.
·         Chết đây thì sanh kia. Cha mẹ chết con cái tổ chức đám ma làm thịt bò heo thì bên kia bà mẹ của bào thai lăn lộn.
·         Đầu tiên Thân hành niệm dùng để phá hôn trầm thùy miên. 
·         Khi thấy tâm không an thì ngồi tác ý “An tịnh tâm hành,…”, khi thấy an rồi thì không tác ý nữa. Chứ không ôm định niệm hơi thở tu hoài.
·         Ông Anan ôm pháp thân hành niệm tu chứng đạo.
·         Khi nào ôm pháp thân hành niệm như cổ xe? khi thấy vào giờ tu tỉnh táo, giờ nghỉ vẫn tỉnh táo, có nằm xuống vẫn tỉnh. Lúc đó tâm si đã yếu nhiều rồi, lúc này ôm pháp thân hành niệm tu suốt đêm như ông Anan.
·         Khi làm việc mà biết từng hành động thì đó gọi là thân hành niệm. Nhưng trong giờ tu thì đừng chú ý vì đó là ức chế.

Phần 3: Không làm khổ mình khổ người.
·         Không bắt người trong gia đình ăn ngày 1 bữa như mình. Không lấy thời khóa trong tu viện áp dụng vào gia đình, không bắt mọi người theo mình. Đi tu về không  đánh ai, không la mắng ai. Những hành động đó sẽ làm thay đổi mọi người. Tu chưa chứng thì không dạy ai.
·         Đi tu về nhà dạy là làm danh. Chừng nào tu xong mình quan sát có nhân duyên với mình thì mình mới độ cho họ, kể cả người trong gia đình, có duyên thì mới độ, không duyên thì không độ.
·         Chỉ giữ tâm bất động, không dạy ai hết.
·         Ban ngày vẫn làm hết việc, còn ban đêm hoặc khuya ai ngủ thì mình ngồi dậy một mình tu.
·         Ngồi thẳng lưng dựa vách, khỏere thoải mái. Co chân chi cho khổ, không ngồi khòm, ngồi thẳng không gục. ngồi khòm xương sống yếu rất dễ gục.
·         Nổ lực giữ tâm bất động thì gặp thầy, còn không giữ tâm bất động thì không gặp thầy. Vì tâm bất động và tâm bất động nó tương ưng với nhau.
·         Chổ nào có đạo đức thì ở đó có Phật.
·         Chỉ có người tu ngồi chơi là giải thoát hoàn toàn.

Phần 4: Buông xuống hết
·         Nhân chửi mắng người ta bị quả người ta chửi mắng lại.
·         3 nơi tạo ra nghiệp: thân khẩu ý. Tâm bất động vô sự thì làm gì có nhân quả.
·         Tâm đang bất động thì đâu cần tác ý. Tâm suy nghĩ chuyện này chuyện kia thì cần tác ý.
·         Ngồi yên lặng mà thấy hơi thở là đã bị kẹt vào hơi thở.
·         Tập trung trong sự bất động là ức chế.
·         Người ngồi chơi quen rồi thì nó không nhìn hơi thở đâu, mắt nó nhìn cây cỏ, lổ tay lắng nghe tất cả nhưng nó không dính mắc vào bất kỳ vật gì, điều gì,…
·         Ngồi chơi thấy im lặng coi chừng tưởng thức phóng ra làm việc. Do vậy có vọng tưởng thì cứ để có vọng tưởng.
·         Người mới tu thì tu tứ chánh cần, rất cần tri kiến để xả tâm.
·         Ngồi nhìn bông hoa mà thấy là hình đầu người thì tưởng nó mượn ý thức hoạt động. Do vậy cần phải ngồi lại tư duy suy nghĩ về các đề tài quán thân bất tịnh, thức ăn bất tịnh, quán vô thường, quán từ bi hỷ xả ,…. Để cho ý thức làm việc lại bình thường và không cho tưởng thức có cơ hội hoạt động, đồng thời giúp cho rèn luyện thêm tri kiến xả tâm không còn phiền não, lo lắng sợ hãi nữa.
·         Ai chê mình thì mình cám ơn họ, vì họ đang giúp mình. Luôn nghĩ về người khác tốt, và nhớ câu: “Không làm khổ mình, khổ người”
·         Luôn thương yêu và tha thứ.
·         Ai nói gì mà mình không buồn phiền đó là tu chứng đạo rồi đó.
·         Là con người thì phải sạch sẽ, chứ không sống dơ dáy, nhưng không vì điều đó mà trang điểm đó là sai.
·         Không chấp cái gì của mình hết đó là diệt ngã.
·         Nội quy đặt ra cho có quy củ, ai muốn dựa vào nội quy làm sao cũng được. Miển sao tu sao cho giải thoát là được. Không cứng ngắc trong nội quy. Mục đích là xả tâm do vậy tu tập miển sao thoải mái, khả năng tu tập đến đâu thì tu đến đó. Ai tu được 1 tiếng thì tu 1 tiếng, tu được 2 tiếng thì tu 2 tiếng, không nên ép thân tâm tu đúng 3 tiếng. Mục đích là chổ giải thoát chứ không phải chổ gò bó.
·         Không bắt ép ai sống theo nội quy khuôn khổ. Không ai tài hơn ai, giả sử cần góp ý thì lấy sự đồng ý của số đông. Ví dụ tập thể có 5 người, nếu 4 người có cùng một ý thì người còn lại nên vui vẻ tùy thuận theo 4 người kia. Ở đây không có ai đúng ai sai, ai hay ai dở, chỉ cần lấy sự đồng ý theo số đông, vui vẻ tùy thuận để cùng sống. Khéo tùy thuận nhau là tuyệt vời nhất.
·         Đừng quên rằng mục đích tu hành là xả tâm chứ không phải muốn chứng minh ai đúng ai sai ai hay ai dở. Mình không hơn ai hết.
·         Thấy tâm mình còn tức tối, chưa xả được thì chỉ nên sống tùy thuận thôi.  

(Bài giảng có thể nghe tại đây)