Sunday, 11 March 2012

Tóm Tắt Bài Giảng cho Tu Sinh Nữ Ngày 22-12-2011

Phần 1: Sách tấn
·         Đạo Phật là đạo trí tuệ, chính bằng sự hiểu biết của mình giúp xả tâm. Chỉ cần hiểu thì xả tâm chứ đâu phải xả tâm bằng thiền định, vậy đâu có cần ngồi nhiều làm gì.
·         Vạn pháp là vô thường, không đem ái kiết sử vào chùa. Đã vào chùa rồi thì hãy để chùa lo, buông xuống hết, sống trong thanh thản không lo lắng nữa.
·         Đức Phật nói “Pháp ta không có thời gian đến để mà thấy”. Đến là thấy giải thoát ngay. Ai chửi gì, nói gì không giận là giải thoát.
·         Do vậy vào tu viện, sống một mình, không chơi với ai hết, như con tê ngưu một sừng, quyết tâm giải thoát, do vậy tất cả những vấn đề khác buông xuống hết, không nhắc nhở ai, lo tu cho mình trước, mẹ tu đường mẹ, con tu đường con, không nên lo lắng cho nhau nữa. Bà con cũng vậy. Khi gặp nhau thì gợi lên tình cảm ái kiết sử thì chỉ hại nhau thôi, phá hết đời tu của nhau.
·         Không kiềm giữ tâm bất động thanh thản an lạc và vô sự, hãy để tự nhiên.
·         Thấy ai làm gì mặc kệ họ, thấy họ nhổ cỏ, cắt cỏ nhưng không đánh giá họ làm sai trái, đúng cả. Đánh giá ai sai trái đúng là tu sai, hãy để mặc kệ họ, chỉ đứng ngoài tất cả, đó là giải thoát.
·         Không đưa người vào trong thất nói to nhỏ, nếu cần thì đưa vào phòng khách.
·         Không viện cớ đi thưa hỏi đạo.
·         Phải dè dặt không để chổ ở của mình động.
·         Nhiếp tâm để tỉnh thức, chứ không phải ngồi đó ôm tâm hoài, tỉnh thức thì tu khai triển tri kiến, dùng tri kiến sự hiểu biết để xả tâm. Ngồi đây một mình xả tâm mà thấy yên là tu đúng, còn thích tới hỏi người khác là sai. Đó là tâm lý luận lừa gạt phá hạnh độc cư.
·         Trong tu viện là nơi rèn luyện ý chí, tâm luôn bất động thanh thản an lạc và vô sự trước mọi bệnh tật. Do vậy khi mẹ còn khỏe thì con cái không nên bám lấy lo cho mẹ.
·         Tâm không nên động trước những ông thầy lang y bấm huyệt, thử hỏi mấy ổng có bệnh chết  không? Không nên để bị lôi kéo. Ai nói gì cũng không nghe. Phải lập ý chí tự mình vượt qua mọi bệnh tật đau đớn. Giữ gìn tâm bất động thanh thản an lạc và vô sự. Lấy đau bệnh của thân để rèn luyện ý chí bệnh tật, không đi bác sĩ, không uống thuốc.
·         Làm chủ bệnh rồi thì già thân nó sẽ không yếu đuối.
·         Dù là đứng dưới trời nắng, tâm vẫn bất động.
·         Dù nhức đầu mà thầy vẫn không sợ không thèm để ý đến nó, thì nó có nhức rồi cũng hết bỏ đi. Càng lo bao nhiêu thì càng đau khổ nhiều bấy nhiêu.
·         Khi bà dì của đức Phật cùng 500 ni đến xin đức Phật dạy đạo, đức Phật vẫn bình đẳng dạy, không trọng nam khinh nữ. Và cuối cùng bà dì cùng các ni cũng chứng đạo. Chứng đạo là chứng cái tâm vô lậu, chứng cái tâm bất động thanh thản an lạc và vô sự.
·         Không ăn thêm, không mua thêm để ăn. Tu phải xả bỏ, ai cho ăn gì ăn cái đó, ngon dở không khen chê. Chứ không thì tu hoài không tới đâu.

Phần 2: Vấn đạo
·         Tu tập giới luật là tu tập có đầy đủ oai nghi, chứ không phải là ức chế. Bình thường ở ngoài đi nhanh, vào đây tập đi chậm rãi là không phải ức chế mà là đang tập oai nghi chánh hạnh của người đệ tử Phật. Bình thường không ngồi kiết già, còn khi vào đây tu ngồi kiết già đau là ức chế.
·         Người mới vào tu thì khi chưa tu tập đúng giờ giấc nghiêm chỉnh thì chưa đưa vào khu trong. Do vậy mà tu tập không bị ức chế.
·         Ở trong tu viện chỉ rèn luyện ý chí, ai thích ăn gạo lức muối mè, ăn đậu đỏ… để tri bệnh thì nên về nhà.
·         Khi nào buồn ngủ thì đi thân hành niệm, khi không buồn ngủ thì không đi thân hành niệm. Niệm ác thì diệt, niệm thiện thì cứ để cho nó nghĩ. Niệm nào không làm khổ mình, khổ người thì cứ suy nghĩ tư duy, niệm nào làm khổ mình khổ người thì không tư duy suy nghĩ, tác ý bỏ.
·         Sống độc cư. Thấy ai đi xa xa, khởi nghĩ người này có thể vào thất mình thì đóng cửa lại.
·         Sống độc cư 6 tháng thử nằm xuống ra lệnh tịnh chỉ hơi thở.
·         Đau mà quên cái đau thì cái bệnh nó hết. Chỉ cần tác ý thọ là vô thường là đủ.
·         Gan dạ làm chủ mọi tư thế năm ngủ, “Làm chủ giờ giấc trước (ăn ngủ), rồi mới làm chủ thân tâm.” Nằm kiết tường mà không ngủ được thì cứ nằm không sợ, gan dạ lên. Kiểu nằm nào mất oai nghi thì bỏ.
·         Không có linh hồn. Theo đạo Phật thì phải có chánh kiến chứ không được có tà kiến.
·         Tâm bất động không phải là thân bất động ngồi bất động, mà cũng không phải là tâm bất động không có động. Tâm bất động ở đây là bất động trước ác pháp, trước những lời nói xấu, lời nói mạ lỵ mà tâm không dao động.
·         Tâm bất động mà cứ nhớ lời kinh thì phải đuổi lời kinh đó đi.
·         Thân hành niệm không chỉ đi kinh hành mà tất cả mọi hành động đều tỉnh thức biết rõ thì đó là chứng đạo trên thân hành. Đưa tay ra, nắm tay lại, mở tay ra đều biết, cuối đầu, ngước lên, nhìn bên này, nhìn bên kia, ngó bên này, ngó lại bên kia đều biết từng hành động là chứng đạo.
·         Ngồi tu thấy an lạc thì tác ý đuổi, còn nó không đi thì đứng dậy đi. Tu ở đây là tu trí, chứ không phải tu để thấy an lạc.

(Trích bài giảng tại đây)