Sunday, 11 March 2012

Tóm Tắt Bài Giảng Cho Nhà Bếp Ngày 16/11/2010


Phần 1:
·         Buông xuống hết, chỉ còn lại một nụ cười.
·         Dùng tri kiến để thắng niệm ác, niệm dục. do vậy đừng tu dừng vọng tưởng, phải có tri kiến để xả tâm.
·         Dùng pháp tu nhiếp tâm không vọng niệm là sai, đó là ức chế tâm.
·         Tu tại nhà bếp cũng là tu xong, ai chửi mắng, chê khen mà không giận không cười tâm vẫn bất động thì đã tu xong, tu không cần phước báu hữu lậu, chỉ lo cơm nước cho chúng. Các ông tu được thì phước báu của mấy ông về tui hết, tui mau giải thoát.
·         Ngồi tu mà biết hơi thở ra vô là ức chế tu sai, dụng hơi thở dụng công là không giải thoát.
·         Trong  giờ tu khởi niệm thiện đi hái rau thì không đi, nhưng vẫn ghi nhận niệm đó, hết giờ tu thì đi hái rau.
·         Phóng dật là khi thấy trái ở ngoài kia, ra hái. Còn nghĩ rằng hết giờ tu mới hái đem cho mọi người ăn thì đó là tốt.
·         Đức Phật tu xong vẫn ngồi tư duy suy nghĩ tìm cách giúp người, tìm cách dạy người.
·         Làm việc vì mang niềm vui và an vui đến cho người là tốt, đâu màng danh lợi gì đâu thì đã giải thoát.
·         Góp ý mà bị bác thì chấp nhận vì mình luôn tự cho mình không bằng ai.
·         Ai cho ăn gì ăn, miễn sao 1 ngày một bữa, ngủ ngày 4 tiếng không làm biếng là được.
·         Chia đều, san sẽ thức ăn cho thầy lẫn tu sinh, không nấu ăn riêng cho thầy, thầy sẽ ăn không ngon.
·         Tu không danh lợi, ai kêu mình lớn lớn một chút thì tránh.
·         Luôn rèn luyện tri kiến giải thoát vì đạo phật là đạo trí tuệ.
·         Ngồi trong thất lo cho không nghĩ ngợi tư duy là ngu si, còn người luôn tư duy suy nghĩ thì luôn tỉnh, là không si.
·         Làm mọi công việc mà ai nói gì, không cãi cọ vui vẻ là tu đó.
·         Thử kêu tịnh chỉ hơi thở là nhập tứ thiền chứ thân nó không chết. Sau khi nhắc tâm tinh chỉ hơi thở, nằm xuống, lắng nghe hơi thở thấy nhẹ dần.
·         Tâm bất động rồi mới có tứ thần túc, rồi mới bảo tịnh chỉ hơi thở.
·         Người ta muốn nói gì thì nói, không lo lắng buồn phiền sợ hãi gì hết.
·         Không lo lắng gì đến đẹp xấu nữa, không soi kiếng. Thân bất tịnh hôi thúi có gì đâu mà đẹp.
·         Làm việc thì làm tốt, ai nói gì nói không buồn vui, có thời gian thì ngồi chơi.
·         5 câu kiểm tra tri kiến là một lưới đan, 1 pháp tu, chúng đoàn kết nhau trong đó chứ không phải 5 pháp tu.
·         Tâm im lặng thì có tuệ, lăng xăng thì không có tuệ.
·         Biết giờ tu nào lờ mờ bị hôn trầm thùy miên thì đi thân hành niệm suốt giờ đó.
·         Tu tập mà gò bó tu hoài là ức chế, phải cho nó nghĩ ngơi như 1 bác nông dân làm việc cũng có nghỉ ngơi.
·         Tư duy quán xét đề tài nào đó để xả ác pháp hoặc tăng trưởng thiện pháp.
·         Cứ đem lòng thương yêu đến mọi người , ai ghét mình mình vẫn thương cuối cùng họ cũng thương mình luôn.
·         Người vào tu thì đã giải quyết gia đình chưa, con cái có sự động ý cho phép của cha mẹ chưa, vợ chồng thì có sự đồng ý của nhau chưa? Vào tu mau hay suốt đời ?
·         Người vào tu 1 tuần thì dạy nhân quả, 3 tháng thì dạy nhân quả, bệnh đau thì không sợ, dùng định niệm hơi thở vượt qua bệnh. “An tịnh thân hành,…” hít vô thì nghĩ tưởng thân không bệnh đi vô, thở ra thì tất cả bệnh trong thân đi ra.
·         Khi bị bệnh thì phải tác ý đuổi, giữ tâm bất động, tác ý thọ là vô thường cái bệnh này cút đi, mạnh mẽ đuổi đi giống như một người ác vào nhà mình quấy rối thì mình phải đuổi ổng đi.
·         Giờ xả nghỉ từ 5-7h sáng không được ngủ. 1,2 h sáng thức rồi thì thức luôn. Tu hành mà còn tham ngủ. Sáng 5-7 h sáng thì phải mở cửa. Trưa thì nằm nghỉ.
·          

Phần 2:
·         Tri kiến giúp ly dục ly ác pháp làm cho tâm bất động thanh thản an lạc và vô sự. Chỉ cần hiểu thì tâm sẽ xả.
·         Niệm không thiện không ác là niệm bất động. Niệm không là không tưởng là ác là ức chế.
·         Niệm thiện mà không lo lắng là niệm bất động. Niệm thiện mà lo lắng thương xót cứu giúp người thì là niệm ác. Niệm khởi ra mà không làm mình khổ là niệm bất động.
·         Khởi niệm thiện lo cho chúng ăn mà nghĩ rằng đó là tốt, điều thiện thì coi chừng chấp ngã, khi có ai khen thì nó sẽ thích. Còn làm mà không nghĩ gì về điều thiện, điều tốt là đúng.
·         Vừa  tăng trưởng thiện, vừa ngăn chặn ác là đúng, còn chỉ lo ngăn chặn ác mà không lo tăng trưởng thiện coi chừng ức chế.
·         Chỉ không chấp nhận niệm ác, đầu óc vẫn tăng trưởng niệm thiện, đến khi hết niệm ác, thì chỉ còn toàn niệm thiện thì lúc đó tâm sẽ bất động. Chỉ khi còn đối đãi thì mới có ác có thiện, còn không còn ác thì chỉ còn tâm bất động.
·         Khi tu luôn quán xét nhân quả, ý khởi niệm là nhân quả, biết nhân quả ác thì đừng làm theo. 
·         Làm việc vì sự an vui cho mọi người thì niệm thiện sẽ tăng.
·         Ra lệnh cho niệm sắp hàng vô từ nhỏ tới lúc mình đang ngồi trong thất tu.
·         Ước nguyện tha thiết tu làm chủ cái thân này thì sẽ cảm động trời đất.
·         Nếu có 2 ý cần góp, thì cần xét ý nào có mình thì không được, ý nào làm lợi ích cho người thì được. Làm thầy dạy người ta là có mình, là còn chấp ngã. Ví dụ thấy ai nấu cơm sống, thì đừng dạy đời làm thầy người ta, hãy im lặng làm việc khác, không khuyên dạy gì cả.
·         Khi thấy ai sai thì mặc kệ, còn khi người ta mong muốn mình giúp thì mình giúp, còn không thì thôi.
·         Lúc nào tưởng hết? Chỉ cần lo tu tập bằng ý thức, trau dồi tri kiến thì dần dần tưởng thức không làm việc được thì nó sẽ biến mất. Có tưởng là nghiệp. Phải trả 1,2 tháng đến vài năm, hết rồi thì nó sẽ chuyển sang giai đoạn khác.
·         Đối với ban quản lý kiểm tra: Ai tu sao, ai làm gì mặc kệ, không nhắc, không khuyên gì cả (không xây dựng bản ngã). Chỉ khi tu tốt, giữ đúng nội quy giờ giấc thì giới thiệu vào "khu chuyên tu" bên trong.
·          
Bài giảng tại đây.