Search This Blog

Loading...

Thursday, 16 February 2012

Phật Giáo Còn Hay Mất


Dựa vào đâu chúng ta có thể xác định Phật giáo còn hay mất?

Trước khi đức Phật nhập diệt, Ngài đã để lại di ngôn cho chúng ta rồi: “Các con hãy lấy giới luật của ta làm thầy, làm chổ nương tựa; Giới luật còn là Phật giáo còn, Giới luật mất thì Phật giáo mất”. Nghĩa là ở đâu có người giữ gìn giới luật thì ở đó có Phật giáo, ở đâu không có người giữ gìn giới luật, ở đó không có Phật giáo.

Chỉ cần một lời di chúc này đã đủ để cho chúng ta biết:
1.   Phật giáo còn hay mất.
2.   Đâu là chánh đạo, đâu là tà đạo. Ở đâu có giới luật, ở đó có chánh đạo; ở đâu có không giữ gìn giới luật, ở đó có tà đạo. Dù là môn phái pháp môn nào không phân biệt Tịnh Độ, Mật Tông, Thiền Tông, Thiền Đông Độ, Tiểu Thừa, Đại Thừa hay Nguyên Thủy, v.v…ở đâu giữ gìn giới luật, ở đó Phật Giáo còn.
3.   Xác định ở đâu là thời chánh pháp, ở đâu là thời mạt pháp.
4.   Đâu là pháp của Phật, đâu là tà pháp. Người không giữ gìn giới luật thì những lời dạy, sách viết đều là do tưởng tri mà ra, tưởng tri có được là do tu tập không giữ gìn giới luật, bị rơi vào tưởng định, phát sinh tưởng tuệ, tưởng mình là thông suốt kinh điển lời Phật, tưởng mình đã chứng đạo nên viết sách dạy người khác, tự xưng là Phật, là phật tổ, là tổ sư, là giáo chủ rồi lập ra giáo phái môn phái mới, v.v… dạy những điều mê tín dị đoan, nói những điều tiên tri về phật quá khứ, tương lai, nói về thế giới siêu hình tưởng có thế giới này thế giới nọ sau khi chết, biến Phật giáo thành chia năm xẻ bảy, v.v…
5.   Giúp đã thông và giải quyết những tư tưởng của người thời đại luôn đặt nặng vấn đề phân biệt môn phái: đại thừa, tiểu thừa, mật tông, tịnh độ, thiền tông, thiền đông độ, nguyên thủy,v.v… Ở đâu có giới luật ở đó có Phật giáo, ở đâu không có giới luật thì dù cho tên tuổi gì, nhãn mác gì, quần áo màu gì, đầu có cạo trọc hay không, thuộc môn phái Phật nào cũng không phải là phật giáo.


Chính sau khi đức Phật chứng đạo, Ngài đã quỳ xuống đảnh lễ Giới Luật, Chính nhờ giới luật mà Ngài đã tu chứng đạo. Bởi vậy giới luật là thầy của chúng ta.

Chúng ta đã bỏ qua và quá xem thường giới luật, xem giới luật giống như những điều cấm kỵ hay pháp luật, nhưng thực chất ra chính giới luật là những đức hạnh đạo đức cao quý tuyệt vời giúp cho con người sống biết thương yêu nhau.

Nếu chỉ có giới luật làm thầy thì
·        Làm gì trong chùa có Thần Thánh, ông Phật này bà thánh nọ để mọi người vào cúng bái, cầu khẩn biến Phật giáo thành một tôn giáo đa thần.
·        Trong chùa không có ông thần thánh nào mà chỉ có những lời dạy đạo đức thì đâu cần đốt nhang, xem săm, bói quẻ, coi ngày lành tháng tốt, giải sao giải hạn,…
·        Đâu cần xây chùa to làm gì vì xây để cho ai nếu không còn ông thần thánh hay bà chúa nào trong đó. Có cần hội họp, giảng dạy hay thuyết pháp gì thì ngồi ngoài sân cũng được, ngồi ngoài sân càng mát chứ sao.
·        Trong chùa chỉ cần xây những ngôi nhà nhỏ như các thất để người đệ tử Phật giáo vào đó sống đời sống độc cư đức hạnh buông xả ly dục ly ác pháp cho sạch.
·        Đâu cần hao tài tốn của đàn na thí chủ cúng dường xây chùa cao cửa rộng, xây tượng, đúc chuông,hồ ao, danh lam thắng cảnh…
·        Ngày nay đâu có rừng kinh sách về Phật giáo, chỉ cần có giữ gìn 10 giới sa di, thập thiện, ngủ giới thôi cũng đủ rồi.
·        Ngày nay trong chùa đâu có thần thánh hóa tôn thờ các vị Phật, Phật A di Đà, Phật tổ sư, Phật tương lai Di Lạc. Bởi vì dù ai đi chăng nữa cũng phải sống đúng giới luật. Giới luật là tiêu chuẩn xác định thực tế người tu theo đạo Phật, còn có ông Phật nào đó xuất hiện cũng đâu giúp cho con người tu thoát khổ được, làm sao những ông Phật đó giúp cho con người chứng đạo được, chỉ phải mỗi người tự mình đốt đuốc lên mà đi.
·        Chúng ta không bị lừa bởi các ông Phật ra đời, vì mấy ổng biết không giúp cho con người chứng đạo được cho nên đệ tử của mấy ổng sáng chế ra có thế giới sau khi chết, nếu tu đời này chưa chứng đạo thì sau khi chết sẽ tiếp tục vào thế giới của những ông Phật đó tu tiếp. Bị lừa kiểu này vậy mà vẫn để bị lừa. Đúng là đủ mọi mánh khóe.
·        Nếu mấy vị phật tổ, tổ sư, phật này phật nọ, giáo chủ này giáo chủ nọ cũng chứng đạo từ giới luật mà ra thì cần gì lập ra môn phái mới, cứ theo con đường mà giới luật mà dạy. Chỉ vì tu sai cho nên mới sáng chế ra thêm pháp môn mới để che mắt thiên hạ sự không chứng đạo của mình, nhưng thiệt ra chính mấy ổng Phật giả đó dấu đầu lòi đuôi.
·        Đâu cần tụng kinh gỏ mỏ, ngồi thiền, niệm thần chú, luyện công án, tranh luận hơn thua,v.v… chỉ cần sống độc cư, ngồi chơi tự nhiên như người bình thường xả tâm, buông xả mọi tâm niệm dục và ác pháp là đủ rồi.
·        Con người không còn tin vào thế giới siêu hình vì mỗi người đã sống có đạo đức đức hạnh rồi thì họ quan tâm đến thế giới siêu hình có hay không để làm gì, cuộc sống của họ đã hạnh phúc ngay tại thế gian này rồi, đây là thiên đàng rồi thì mơ tưởng đến thế giới vô hình để làm gì. Chỉ những người sống không có giới luật đức hạnh mới tin vào thế giới siêu hình, sống trong sợ hãi, mê muội và đầy mê tín, do vậy mới bị người khác gạt cần cầu an cầu siêu cho người chết. Nếu khi còn sống giữ gìn giới luật đức hạnh thì khi chết cần gì cầu an, cầu siêu. Tại sao không cầu an cầu siêu cho người còn sống, biết chắc ăn thì còn sống mướn mấy ông thầy đó về cầu an cầu siêu để được vào thẳng thế giới Phật luôn, sống chi cho khổ.

·        V.v…

Tóm lại, chỉ cần một lời di chúc của đức Phật Thích Ca Mau Ni cũng đủ giải quyết mọi thắc mắc của con người thời đại ngày nay về Phật Giáo. Đã là đệ tử theo Phật giáo chúng ta nên chú trọng về việc sống đời sống đức hạnh, vì chỉ có đời sống đức hạnh mới đem lại niềm vui và hạnh phúc cho chính mình, mọi người và muôn loài vạn vật khác.