Thursday, 10 February 2011

ĐỨC CHẤP NHẬN, LÀM CHỦ VÀ VƯỢT QUA NHÂN QUẢ

 TÂM THƯ GỬI CÁC CON Ngày 20-06-2009
Thầy sẳn sàng trả lời những câu hỏi của các con và minh họa những câu chuyện khiến cho câu chuyện trở thành phong phú những hành động nhân quả thiết thực, cụ thể hơn. Trước tiên Thầy xin trả lời những câu hỏi của Kim Quang.

Hỏi: 1- Đức vượt qua nhân quả, đức làm chủ nhân quả, đức chấp nhận nhân quả, ba đức này có nghĩa là gì? Và có sự khác nhau như thế nào?


Ba đức này có ý nghĩa khác nhau.


Đáp I: - Đức vượt qua nhân quả có nghĩa là nhân quả đến mà không tác động được thân tâm chúng ta. Ví dụ: Có người mắng chửi chúng ta, chúng ta nghe thấy biết rất rõ ràng nhưng tâm chúng ta không có chút sân giận. Và cũng không phân bua phải trái với người ta, thường sẵn sàng giúp đỡ người mắng chửi mình khi họ gặp nhân quả xấu. Dưới đây là một câu chuyện vượt qua nhân quả: “HẠT GIỐNG LUỘC CHÍN”


“Ngày xưa tại một vương quốc nọ, có một vị vua anh minh luôn được mọi người yêu mến. Ngài luôn buồn rầu vì tuổi đã cao mà chưa có con để truyền ngôi. Một hôm vua nói với các quần thần: “Ta phải đích thân đi tìm một đứa trẻ thật thà làm con nuôi để sau này có người kế vị”. Thế rồi vua truyền lệnh phát cho những đứa trẻ trong toàn vương quốc một số hạt giống và tuyên bố: “Nếu ai trồng được một chậu hoa đẹp nhất từ những hạt giống này, người đó sẽ được thừa kế ngôi báu”. Tất cả trẻ con đều hăm hở đem hạt giống về trồng, ngày đêm chăm sóc. Trong số đó có một cậu bé cũng chăm chỉ chăm sóc cho hạt giống nhưng mãi không thấy hạt giống nảy mầm. Cậu còn thay đổi đất trong chậu nhưng vẫn không thấy kết quả. Ngày dâng hoa cho vua xem đã đến, tất cả mọi đứa trẻ đều mang những chậu hoa rực rỡ của mình tới trước cung điện, vua đi xem khắp một lượt nhưng trên nét mặt không hề có chút vui tươi. Bổng vua nhìn thấy lẫn trong đám đông có một đứa trẻ tay bưng một chiếc chậu không, với nét mặt buồn thiu. Vua lại gần hỏi vì sao thì cậu bé òa khóc lên và kể lại cho vua nghe việc mình trồng hoa như thế nào mà hạt giống không nảy mầm. Cậu còn nói đây có thể là sự trừng phạt vì cậu đã từng ăn trộm táo ở vườn nhà người láng giềng. Nhà vua nghe xong rất đổi vui mừng. Ngài kéo cậu bé vào lòng và nói: “Đây chính là cậu bé thật thà của ta”. Mọi người thấy vậy ngạc nhiên hỏi: “Tại sao nhà vua lại chọn một đứa trẻ đưa chậu hoa không tới để kế thừa ngai vàng vậy?”. Nhà vua mỉm cười đáp: “Hạt hoa giống ta giao cho mỗi đứa trẻ đều là những hạt giống bị luộc chín!”. Nghe xong lời của nhà vua, những cậu bé bưng trên tay những chậu bông rực rỡ đều xấu hổ, mặt đỏ và cúi đầu im lặng”.


Câu chuyện trên đây chỉ cho chúng ta vượt qua nhân quả. Vượt qua nhân quả chỉ có LÒNG THÀNH THẬT mà thôi, câu chuyện trên đây tuy đơn sơ nhưng rất thấm thía cho cuộc đời mà con người hay phạm và lỗi lầm này. Theo đức Phật dạy: “Nhân quả chỉ có vượt qua”, mà vượt qua nó bằng ĐỨC THÀNH THẬT. Cho nên mình làm điều gì ác hay thiện chỉ có đức thành thật thì sẽ vượt qua mọi nhân quả ác thiện. Quí vị nên nhớ lời Phật dạy này: “Đứng lại thì chìm xuống. Tiến tới thì trôi dạt. Chỉ có vượt qua”.



*********
Đáp II: Đức làm chủ nhân quả có nghĩa là từ hành động thân, miệng, ý của mình, trước khi làm hay nói chúng ta đều có sự suy tư tính toán mỗi hành động không làm khổ mình, khổ người và khổ tất cả chúng sinh rồi mới nói hay làm. Đó là cách thức làm chủ nhân quả.

Làm chủ nhân quả tức làm lợi ích cho người khác, vì thế ai cũng làm như vậy là đã làm chuyển đổi nhân quả ác trở thành nhân quả thiện. Từ cảnh giới Địa ngục để trở thành cảnh giới Thiên đàng chỉ có hành động làm lợi ích cho người, đừng vì lợi ích cho mình. Đây là một câu chuyện làm chủ nhân quả: “THIÊN ĐÀNG VÀ ĐỊA NGỤC”


“Có một người đi tham quan Thiên đàng và Địa ngục. Trước tiên anh ta tới Địa ngục. Ở đó anh ta thấy một cảnh tượng lạ lùng: Trước mắt mọi người có rất nhiều món ăn ngon, nhưng không ai ăn được. Cho dù họ ngồi bên bàn rượu, nhưng người nào cũng còn da bọc xương, mặt mày ủ rũ.


Anh lại phát hiện ở cánh tay phải mỗi người buộc một cái đĩa, cánh tay trái buộc một con dao, chuôi dao và đĩa dài độ 4 phân, làm cho họ không thể nào ăn được, vì vậy mà ai cũng bị đói.


Tiếp đó anh ta lại đến Thiên đàng. Cảnh tượng ở đây cũng chẳng có gì khác, chuôi dao và đĩa cũng dài 4 phân, nhưng những cư dân Thiên đàng đều ca hát, nói cười vui vẻ.


Anh ta nghi hoặc nhưng cuối cùng cũng tìm ra được câu trả lời. Đó là ở Địa ngục mọi người đều muốn gắp cho mình ăn, vì thế mà không ai ăn được, còn ở Thiên đàng thì mọi người đều gắp cho người ngồi đối diện với mình và cũng được người ngồi đối diện gắp lại, vì vậy mọi người cùng giúp đỡ lẫn nhau nên ai nấy đều có thể ăn uống rất vui vẻ.”


Đọc câu chuyện này quí vị nghĩ sao về nhân quả? Nếu mọi người hiểu biết về nhân quả thì nên sống vì mọi người, sống vì mọi người thì cuộc sống của chúng ta là Thiên đàng quý vị ạ! Sống vì mọi người rất hạnh phúc, tại sao vậy? Vì mọi người có an vui thì sự an vui của mình mới lâu dài.


Nhìn lại cuộc sống của chúng ta hiện giờ như thế nào? Hầu hết mọi người chỉ biết nói nhân quả nhưng chưa thật sống với nhân quả. Cho nên cuộc sống của loài người trên thế gian là Địa ngục, vì con người chỉ biết sống vì mình, chớ không vì người khác, vì vậy mà sự xung đột và chiến tranh thường xảy ra khắp trên thế giới không nước này thì nước khác. Đó là sống phi nhân quả nên loài người phải chịu mọi khổ đau cũng chính nhân quả mình làm mình chịu.



**********
Đáp III: Đức chấp nhận nhân quả có nghĩa là biết nhẫn nhục, tùy thuận, bằng lòng dù bất cứ một nhân quả nào xảy đến. Đức chấp nhận nhân quả thì phải dùng cả ba đức này thì mới gọi là chấp nhận nhân quả, thiếu một đức thì không thành đức chấp nhận nhân quả. Đây là một câu chuyện nói về đức chấp nhận nhân quả:

“Có một người đánh cá bắt được một con rùa biển. Ông ta đối xử với nó như con của mình. Thế nhưng con rùa biển không ăn uống và cũng không động đậy. Lúc nào nước mắt nó cũng giàn giụa.


Con rùa van xin người đánh cá và nói: - Trái tim tôi ở biển cả, nơi đó có nhà của tôi, có niềm vui của tôi. Xin ông hãy thả tôi ra.


Nhưng người đánh cá không thể thả nó được bởi vì ông rất yêu nó. Một thời gian sau, thấy con rùa yêu quý của mình ngày càng tiều tụy, người đánh cá đau lòng, và quyết định thả nó về với biển.


Một năm sau, vào một ngày nọ, bỗng nhiên ông ta nghe có tiếng gõ cửa, mở cửa ra ông thấy đó chính là con rùa mà ông thả.


Người đánh cá liền hỏi: - Con đã có hạnh phúc rồi, lại còn trở lại đây làm gì?


Con rùa liền đáp: “Hạnh phúc của tôi là do ông mang lại, tôi không thể quên ơn đó.”


Người đánh cá nói: “Thôi con đi đi, chỉ cần con hạnh phúc là được rồi, từ sau không cần phải đến thăm ông nữa.”


Con rùa biển lưu luyến không muốn rời xa ông. Và một tháng sau người đánh cá thấy con rùa quay lại.”


Đức chấp nhận nhân quả tức là LÒNG YÊU THƯƠNG. Ở đâu có lòng yêu thương là ở đó có sự chấp nhận nhân quả. Cho nên chúng ta chấp nhận nhân quả vì chúng ta yêu thương mình, yêu thương người, yêu thương tất cả chúng sinh và ngay cả hoàn cảnh xảy ra chúng ta vẫn yêu thương.


Hỏi 2: Đức vượt qua nhân quả có phải là đức làm chủ nhân quả hay không?


Đáp: Không, đức vượt qua nhân quả và đức làm chủ nhân quả Thầy đã giảng ở trên, nó không phải là một đức. Để Thầy chứng minh thêm đức nhân quả vượt qua bằng một câu chuyện buông xả: “Thổ dân Phi Châu có một tuyệt chiêu vô cùng thông minh khi đi săn khỉ đầu chó. Họ để thức ăn mà Khỉ thích, đặt vào miệng một cái bình lớn và đề cho khỉ đầu chó núp ở chỗ xa nhìn thấy. Khi họ đi xa rồi thì khỉ đầu cho vui mừng nhảy tới, dùng tay thò vào bình, quặp lấy thức ăn, nhưng do miệng bình rất nhỏ, khi tay của nó nắm thành nắm thì rất khó rút ra, lúc bấy giờ người thợ săn chỉ việc bình tĩnh đến bắt con vật, mà không lo nó bỏ chạy. Do khỉ đầu chó không thể bỏ thức ăn khoái khẩu của mình, nên càng sợ hãi và vội vàng nắm chặt lấy thức ăn, và càng không thể rút tay ra khỏi miệng bình.


Có người nghe câu chuyện liền thốt lên: “Thật là tuyệt diệu”. Chiêu này tuyệt ở chỗ con người đem tâm lý của mình suy xét tới các loài động vật khác. Kỳ thật con khỉ đầu chó chỉ cầu buông tay ra là nó có thể thoát, thế nhưng nó lại nhất định không chịu buông tay ra. Chính điều này cho ta thấy rằng, con khỉ đầu chó giống con người, cũng có thể nói người giống khỉ đầu chó. Cử chỉ của khỉ đầu chó là một bản năng không ý thức, không rời nó được, mà con người nếu như giống khỉ đầu chó chỉ nhìn thấy lợi mà không thấy hại. Chết không buông tay, đó chỉ có thể trách họ u mê không tỉnh ngộ.


Người xưa nói: “Lùi một bước trời cao biển rộng”. Người thất tình chỉ cần chấp nhận quên người đã bỏ mình thì đâu đến nổi làm cho bản thân hồn siêu phách lạc, lòng dạ băng giá. Người thất nghiệp chỉ cần từ bỏ cách lựa chọn nghề cứng nhắc của mình mà thay đổi thì đâu đến nỗi suốt ngày ủ rủ, trách trời trách người đây? Con bạc chỉ cần buông tha ý nghĩ may rủi thì đâu đến nỗi tiền đi không trở lại, khuynh gia bại sản? Con nghiện chỉ cần tránh xa chất gây nghiện thì đâu đến nỗi thân tàn ma dại? người hối lộ, người phá kỷ cương chỉ cần chấp nhận từ bỏ chữ “tiền” thì đâu đến nỗi phải vào tù, thậm chí mất mạng”


Câu chuyện trên đây để xác định được đức vượt qua bằng đức buông xả, nhờ có buông xả mà vượt qua nhân quả. Bản chất con người không buông xả, do không buông xả mà con người phải chịu vô cùng khổ đau.


Tất cả các pháp đều vô thường, nên chúng là khổ đau, vì thế ai biết buông xả là người thoát khổ, còn ai không biết buông xả thì khổ đau không bao giờ dứt. Người tu theo Phật giáo cũng chỉ có việc buông xả mà chứng đạo.


Con người ở đời rất là u mê, chết không mang theo vật gì, vậy mà sống thì ôm đồm không dám buông xả cứ khư khư giữ chặt, cho nên chịu khổ là phải. Vậy mà ở đây có người tu hành lại phóng dật thưa hỏi lung tung. Sao không biết buông xả xuống đi để thân tâm được giải thoát trong trạng thái tâm bất động, chỉ được im lặng một chút xíu là thưa hỏi Thầy lăng xăng, đó không phải là phóng dật sao?


Buông xuống đi, hãy buông xuống đi!

Chớ giữ làm chi có ích gì?

Thở ra chẳng còn chi lại nữa.

Vạn sự vô thường buông xuống đi!


Bốn câu kệ này là lời nhắc nhở mọi người tu hành cần phải buông xả thế mà quý vị có buông xả đâu cứ thưa hỏi điều này thế kia để huân tập thêm sự hiểu biết, sự hiểu chỉ là cái tủ đựng kinh sách rộng tếch chẳng có ích lợi gì.


Sợ các con không biết buông xả cho nên Thầy dạy thêm một bài kệ nữa nói lên phương pháp tu tập nhưng nào ngờ các con có tu tập chỗ nào đâu, cứ phóng dật lung tung thưa hỏi những điều vớ vẫn, nên ngậm im miệng lại để nó mốc meo thì may ra mới chứng đạo. Nếu thấy tu không được, tâm phóng dật thì về trông nôm con cháu, nhà của còn có ích lợi hơn.


Tác ý đi, hãy tác ý đi!

Bất động, thanh thản, chẳng sầu bi.

Tác ý đi, còn lo chi nữa.

Giải thoát đây rồi, tác ý đi!


Buông xuống tất cả các pháp tức là vượt qua xin các con hãy ghi nhớ khắc trong lòng mà cố gắng tu tập buông xả đừng nên mượn cớ này cớ khác để hỏi Thầy là các con bị tâm mình lừa gạt phá hạnh độc cư để thỏa mãn tâm phóng dật.


Một lần nữa Thầy xin nhắc lại các con BUÔNG XUỐNG TẤT CẢ thì ngay liền tâm BẤT ĐỘNG, đó là giải thoát của Phật Giáo. BẤT ĐỘNG là VƯỢT QUA NHÂN QUẢ các con có hiểu chưa?

Wednesday, 9 February 2011

THIÊN ĐÀNG & ĐỊA NGỤC


Con người nói rất nhiều về Thiên Đàng và Địa Ngục, nhưng mấy ai hiểu chúng cụ thể như thế nào? Bởi vì ai cũng tưởng ra có thế giới Thiên Đàng và Địa Ngục.

Cuộc sống này có đau khổ hay không? Có con đường nào giúp cho cuộc sống không còn đau khổ?
Cuộc đời này là một đoạn đường đầy đau khổ, đau khổ từ vật chất, tinh thần, cho đến sanh già bệnh tử.

Nếu ai nói rằng cuộc đời này không khổ thì người đó chưa hiểu đời là gì. Nếu nói không khổ thì tại sao lại buồn phiền, sân hận, lo lắng, sợ hãi, v.v… Chỉ khi ai biết cách sống không còn lo lắng, buồn phiền, sân hận, sợ hãi,… thì người đó đã biết đem niềm vui và hạnh phúc đến cho mình, mọi người và muôn loài vạn vật khác.

Do vậy, chúng ta hãy tự xét lại mình xem, tâm mình có còn lo lắng, buồn phiền, sân hận, sợ hãi hay không? Nếu có thì đó là đau khổ. Lỗi là do chính chúng ta không biết cách sống, cho nên làm khổ mình, chứ không có ai làm khổ ai cả. Những gì mình thích mà được như ý hoặc ai làm hay nói đúng ý mình thì cười vui vẻ; còn những gì mình thích mà không được toại nguyện hoặc ai làm hay nói trái ý mình thì mình sân hận, giận hờn, khóc than. Do vậy khổ vui là do chính mình tạo ra, chứ không phải do ai khác.

Con người vì bản tính hèn nhát, không dám nhìn lỗi mình, luôn thấy lỗi của người, luôn thấy người khác là xấu là ác cho nên đánh mất đi lòng thương yêu, dẫn đến tâm rất dễ sân giận, lo lắng, buồn phiền và sợ hãi. Chỉ khi sống với lòng thương yêu chân thật đa hướng, đối xử với tất cả mọi người và muôn loài vật như chính con của mình thì khi đó mới thấy được sức mạnh của lòng thương yêu chân thật, không còn sợ hãi, buồn phiền, lo lắng hay sân hận. Khi sống được với lòng thương yêu chân thật đó thì sẵn sàng tha thứ, bỏ qua mọi lỗi lầm của người khác như người mẹ tha thứ mọi lỗi lầm của con mình. Tại sao mình tha thứ lỗi cho con mình được, còn người khác thì không? Ngược lại còn nhớ rất dai mọi lỗi lầm của người khác.

  • Nếu không biết sống với lòng thương yêu chân thật đa hướng thì mãi mãi suốt cuộc đời này đau khổ triền miên, luôn nhìn thấy lỗi người mà không thấy lỗi mình, luôn nghĩ xấu về người khác, nghĩ rằng người khác ác, lợi dụng mình, muốn lừa gạt mình, muốn hại mình, muốn chiếm đoạt tài sản của mình, … Chúa có dạy: “Lỗi tại ta mọi đàng”, nhưng hiện nay tất cả chúng ta đều thấy “Lỗi tại người mọi đàng”. Ngay khi chúng ta thấy lỗi người, nghi ngờ người khác là ác là xấu là chúng ta đã đánh mất lòng thương yêu.
  • Sống không biết thương yêu thì làm sao mà biết tha thứ.
  • Sống không biết thương yêu thì làm sao biết sống tôn trọng người khác. Luôn giữ ý của mình là đúng, là hay nhất thì làm sao biết sống tôn trọng ý kiến, lời nói hay việc làm của người khác. Chính vì vậy mà cuộc sống lại càng đau khổ hơn mà thôi. Tự mình chuốc khổ cho chính mình mà không biết. Chính lúc mình biết cách sống nhẫn nhục, tùy thuận và bằng lòng với mọi ý kiến, lời nói và việc làm của người khác là mình đang thương yêu người. Dễ như vậy mà không ai sống được, đâu cần phải bỏ tiền, vật chất, thời gian, công sức ra giúp người khác mới gọi là có lòng thương yêu. Chỉ cần biết sống nhẫn nhục tùy thuận và bằng lòng là đã mang niềm vui và hạnh phúc cho muôn người từng giây từng phúc từng ngày rồi.
  • Sống không thương yêu thì làm sao sống bình đẳng được. Luôn thấy mình hơn người, bằng người hoặc thua người. Luôn so sánh với người. Khi đó vô tình chúng ta đã đánh mấy lòng thương yêu.

Phật dạy: “Thương cũng khổ, mà ghét cũng khổ”.

Ái kiết sử là những sợi dây trói buộc tình cảm vô hình, chính những tình cảm giữa những người thân, người quen sẽ làm con người đau khổ thêm. Thương nhau mà xa nhau cũng khổ, không thương yêu nhau mà sống gần nhau cũng khổ.

Chỉ có khi biết nhìn đời dưới con mắt nhân quả thì mới hết khổ, cuộc sống tình cảm giữa người và người chỉ là vay trả, trả vay của nhân quả. Khi hiễu rõ nhân quả thì tâm không dao động, luôn bất động. Không bao giờ để thương ghét tác động. Sống không thương không ghét ai, không để tình cảm chi phối tâm thì mới hết khổ.

Trước cảnh đau thương của con người cũng như của loài vật, ta sẵn sàng cứu giúp, an ủi bằng khả năng và sức lực của mình. Chúng ta không làm ngơ trước nỗi bất hạnh của người khác, nhưng tâm ta không được để dao động. Tâm dao động là tâm đau khổ. Tâm đau khổ trước hoàn cảnh bất hạnh của kẻ khác là tâm “thương vay, khóc mướn”; nó chẳng giúp ích gì cho ai mà lại còn làm cho mình tối tăm thêm.

Tóm lại Thiên Đàng và Địa Ngục tại thế gian này. Người sống biết thương yêu chân thật, không nghi ngờ, nghĩ xấu hay ác về bất kỳ ai, luôn nghĩ tốt về mọi người, luôn sẵng sàng tha thứ bỏ qua mọi lỗi lầm của người khác, luôn nói những lời nói ái ngữ thương yêu, không sân hận, buồn phiền, lo lắng hay sợ hãi, sống tâm không dao động trước tình cảm thương ghét là người đang sống ở Thiên Đàng.

Ngược lại, người sống với tâm sân hận, buồn phiền, lo lắng, sợ hãi, luôn thấy lỗi người khác, nghi ngờ người khác là ác là xấu, tâm luôn dao động trước tình cảm thương ghét thì người đó đang sống trong Địa Ngục. Đó là những người đang làm khổ mình và khổ người khác. Những người như vậy thật là tội nghiệp. Biết khổ nhưng họ vẫn không chịu sửa, vẫn sống luôn thấy lỗi người, nghi ngờ người là ác là xấu, làm cho tâm luôn sân hận, lo lắng, buồn phiền và sợ hãi. Chính vì vậy mà họ đã đánh mất lòng thương yêu của mình lúc nào không biết. Dù cho có đọc kinh cầu nguyện, đi nhà thờ hay vào chùa mà sống không thương yêu thì việc đọc kinh cầu nguyện, đi nhà thờ, vào chùa có ích gì. Tâm mình chưa sống được với lòng thương yêu chân thật thì cầu nguyện được cho ai, lẽ nào cầu cho người khác tâm sống không thương yêu như mình chăng!?

Mời các bạn đọc tiếp bài "Đức Làm Chủ Nhân Quả".

*******************