Sunday, 18 December 2011

Trách Nhiệm


Khi ngẫm nghĩ lại những lời đức Phật dạy: người tu sĩ nên “Cắt ái ly gia, cạo bỏ râu tóc, đắp áo cà sa, sống đời sống ba y một bát” thật là đúng. Khi cắt ái ly gia, cạo bỏ râu tóc đắp áo cà sa thì có nghĩa là không còn trách nhiệm với bất kỳ ai, bất kỳ nơi nào và bất kỳ nghề nghiệp nào.

Bất kỳ ai ở đây là gia đình bạn bè, người thân, người quen ở mọi nơi từ nơi làm việc cho đến các hội đoàn tập thể, hội từ thiện, nơi giao du tứ hải cho đến trong chùa chiền và ở nơi tu tập.

Bất kỳ nơi nào là: trong gia đình, nơi làm việc, nơi học tập, văn phòng, trong hiệp hội, tập thể, hội từ thiện, trong tôn giáo, ở nơi tu tập…

Bất kỳ nghề nghiệp nào là: không làm bất kỳ nghề nào nữa, không học thêm bất kỳ môn học nào nữa, không làm bất kỳ việc gì hay nghề nào trong tôn giáo hoặc nơi mình tu tập kể cả làm từ thiện, không giữ bất kỳ chức vụ gì dù ở trong tôn giáo hay ngoài xã hội, từ bỏ mọi bằng cấp địa vị,…

Trách nhiệm luôn đi đôi với danh lợi, khi có danh lợi thì con người chưa buông xả. Chưa buông xả được thì sẽ bị dục và ác phác lôi cuốn, còn dục và ác pháp thì sẽ còn sống làm khổ mình, khổ người và làm khổ các loài vật.

Do vậy người buông xả nên hiểu rõ và tránh xa 2 chữ trách nhiệm. Tại sao?
Bởi vì chỉ khi buông xả thật sự, buông xả tất cả thì tâm mới bất động thanh thản an lạc và vô sự một cách tự nhiên. Đó chính là tâm Niết Bàn của Phật. Đó là chân lý thứ ba trong Tứ Diệu Đế.

Không hiểu rõ phải buông xả cái gì thì người tu hành sẽ dễ bị ức chế, chạy theo danh lợi, tu hoài không tiến bộ, cảm thấy chán nản, thất vọng và nghĩ rằng bậc minh sư dạy sai, nhưng đâu ngờ chính mình chưa thông suốt 2 chữ buông xả. Ở đâu có danh lợi, có trách nhiệm thì ở đó sẽ còn có sự ràng buộc, đó là những sợi dây kiết sử vô hình, rất chắc chắc lôi kéo người tu hành đi xa con đường giải thoát.

Tóm lại người quyết tìm đường giải thoát trong kiếp sống này nên luôn quán xét rõ 2 chữ buông xả, trong buông xả phải hiểu rõ tầm quan trọng của 2 chữ “trách nhiệm”. Khi làm việc gì nên làm cho xong để không còn trách nhiệm nữa thì may ra tâm mới bất động thanh thản an lạc và vô sự được.

Tuy buông xả là buông bỏ rất nhiều, ở bài viết này chỉ đề cập đến vài trò của 2 chữ “trách nhiệm” mà thôi.

Mời các bạn đọc tiếp bài: