Wednesday, 14 September 2011

Tâm Bất Động Thanh Thản An Lạc và Vô Sự


Tâm bất động thanh thản an lạc và vô sự là chân lý của cuộc sống. Nói ra thì đúng là khó tin, ít ai hiểu và không dễ gì làm được. Chỉ cần chúng ta chịu khó quan sát một chút thì chúng ta sẽ dễ dàng nhận ra được ngay vì sao không dễ gì làm được, nhưng không có nghĩa là không làm được.

Tâm con người hằng ngày luôn phải tính toán, suy tính, lo lắng, sợ hãi, buồn phiền, khổ nảo, ưu bi, sầu khổ, v.v… do vậy không thể nào bất động thanh thản an lạc và vô sự được. Vì sao vậy?

Vì con người chưa biết buông xả tất cả.  Vậy những gì cần buông xả? Tất cả, tất cả và tất cả.

Ai ai từ nhỏ đến lớn đều tự đặt mình vào guồng máy quay của xả hội, tự đặt mục đích cho cuộc sống của mình. Chính mục đích của cuộc sống đó đã lôi con người từ đông sang tây, từ tây sang đông, từ nam lên bắc, từ bắc xuống nam, từ thương đến ghét, từ ghét đến thương, từ buồn đến vui, từ vui đến buồn, từ thành công đến thất bại, từ thất bại đến thành công, từ khồ đến hạnh phúc, từ hạnh phúc đến khổ,v.v…

Tất cả đều do chính con người tự làm khổ mình. Ngoài chính bản thân mình không còn ai khác. Do vậy muốn có được tâm bất động thanh thản an lạc và vô sự thì con người phải biết buông xả tất cả từ mục đích, dục lạc, ác pháp, tiền bạc, danh vọng, tình ái, ăn uống, …

Có buông xả thật sự thì con người mới cảm nhận được sự thanh thản thật sự của cuộc sống.

Không phải tâm không niệm là tâm bất động thanh thản an lạc và vô sự. Tâm bất động thanh thản an lạc và vô sự là tâm ly dục ly ác pháp, là tâm vẫn có niệm như một người bình thường nhưng chỉ toàn niệm thiện, chỉ toàn niệm không tham, không sân, không si, không mạn và không nghi.

Do vậy hãy sống với tâm buông xả mọi dục lạc và ác pháp thì tâm sẽ tự nhiên bất động thanh thản an lạc và vô sự, không cần phải phí công sức nào, không cần ngồi thiền, tụng kinh, lần chuổi, đọc kinh, đi chùa hay nhà thờ, không cần thờ lạy thần thánh hay thượng đế nào, không cần niệm chú, ca hát gì cả.

Buông xuống hết những chuyện tương lai, không cần lo lắng chuyện tương lai sẽ xảy ra như thế nào, hãy chấp nhận tất cả, không cần phải tính toán đối phó. Chỉ giữ tâm bất động. Ví dụ: Người tu sĩ không cần phải lo ngày mai có nhà để ở không, có cái gì để ăn không, ai sẽ làm trụ trì tu viện, cách quản lý tu viện cho tốt, v.v… Người buông xả chỉ biết giữ gìn tâm bất động trước tất cả mọi chuyện, chấp nhận tất cả, không sợ hãi bất kỳ điều gì xảy ra. Ai làm điều gì mặc kệ, chuyện mình mình lo, chuyện người người lo. Không cần để ý đến việc của người khác. Dù ai làm đúng hay sai cũng không cần quan tâm.

Con người với bản tánh nhiều chuyện thường hay quan sát mọi người, mọi chuyện, rồi tự đánh giá đúng sai phải trái. Chính vì vậy mà tâm không thể bất động được. Do vậy khi những tâm niệm trên khởi ra thì liền tác ý nhắc tâm để tâm trở về bất động: “Tâm bất động thanh thản an lạc và vô sự”.

Cứ như thế, nhờ hiểu rõ từng tâm niệm (lo lắng, sợ hãi, tính trước, nhớ nhung, tham muốn, …) và tác ý ngay cho nên tâm sẽ dần dần bất động thanh thản an lạc và vô sự.

Để chuyên nhất dùng toàn thời gian tu tập tâm bất động có kết quả tốt. Người tu tập nên sống độc cư, đúng như những bài kệ của đức Phật dạy trong bài  “Sống Một Mình Như Con Tê Ngưu”. Nếu không sống độc cư được thì tu ngàn kiếp cũng không xong.

Do vậy bí quyết thành công của thiền định chính là độc cư. Chính độc cư sẽ làm cho tâm tuông trào ra những tâm niệm từ thô đến vi tế. Chính độc cư sẽ tạo điều kiện không cho ác pháp từ bên ngoài tác động vào nữa.

Mời các bạn tải quyển sách “Sống Một Mình Như Con Tê Ngưu ” về đọc để thấy đức Phật chỉ rõ cho chúng ta cách xả tâm.

Ngoài ra xin mời các bạn đọc thêm bài “Buông Xuống” để có thêm tri kiến buông xả.