Wednesday, 29 September 2010

NGŨ TRIỀN CÁI

Ngũ Cái hay Ngũ Triền Cái là năm cái màn che đậy:


1/. Tham triền cái : Tham là lòng ham muốn của mình che đậy, làm cho mình không thấy vật ham muốn đó sẽ làm khổ mình. Thí dụ thấy một chiếc xe Dream (xe mô tô hiện đại của Nhật) khởi tâm ham muốn, tìm mọi cách làm để mua sắm nó. Đó là cái khổ thứ nhất. Đến khi sắm được xe, chạy xảy ra tai nạn gảy chân tay. Đó là cái khổ thứ hai. Thế mà khi lòng ham muốn nổi lên, người ta không thấy cái khổ. Cho nên gọi đó là triền cái (ngăn che không thấy khổ).

2/. Sân triền cái là lòng tức giận, ngăn che không thấy khổ. Thí dụ khi nghe người khác mạ nhục, mình tức giận rút cây, hoặc dao rựa ra đánh, hoặc chém người cho hã giận. Khi hết giận thì sự khổ phải ôm lấy, như nằm nhà thương, hoặc ở tù. Lòng sân che đậy không thấy sự khổ sẽ đến với mình đầy dẫy trong cuộc sống hàng ngày nên gọi là sân triền cái.


3/.
Si của ngủ triền cái là hôn trầm thùy miên, cái buồn ngủ, cái ham ngủ. Dùng định chánh niệm tỉnh giác để phá hôn trầm thùy miên, tu định chánh niệm tỉnh giác thì phải đi kinh hành, chứ không phải ngồi yên một chổ. Đi kinh hành ở đây không có nghĩa là tập trung liên tục vào tỉnh giác đó, tỉnh giác bước đi của mình, vì sức tỉnh thức của mình chỉ có 1 phút à, mà bây giờ mình đi hoài cho hết buồn ngủ, mình cứ tập trung như vậy thì ức chế nó, làm cho mình sanh loạn tưởng.


Do chổ tu tập không đúng cách, mình đi kinh hành, đi với một cách thư giản của mình và mình chỉ nhắc: “cái hôn trầm này phải rời khỏi cái thân này, không được ở đây ” đi với cách không được tập trung vào bước chân đi và mình làm sao cho cái thân mình động để không buồn ngủ, và thường xuyên mình nhắc “cái hôn trầm hãy đi đi, không được ở đây”. Nhắc như vậy, nhưng mà phải đi, chứ không phải ngồi đó. Nhắc và đi, đừng tập trung vào bước chân vì sức tỉnh thức của mình chưa đủ 30 phút hoặc 1 tiếng động hồ để hết hôn trầm, ở đây mình chỉ đi tới đi lui, đi qua đi lại, có lúc mình thấy khỏe thì mình nhắc: “đi kinh hành tồi biết tôi đi kinh hành” Cứ đi, cứ động thân, miển sao phá cho sạch cái hôn trầm này. 

Có lúc khi đi mình dùng định vô lậu, suy tư về tâm si, về hôn trầm thùy miên, si là ngu, là làm cho mình không sáng suốt, làm cho mình không có trí tuệ, làm cho mình là người thiếu đức thiếu hạnh, tham ăn, tham ngủ, do đó phải đi, đi đến cho hết rồi mới không đi, không được nghe theo lười biếng mà nằm xuống. Ra lệnh như vậy mạnh lên, làm cho nghị lực của ta mạnh lên trên từng bước đi.

Do vậy khi chúng ta dùng pháp hướng, nhiệt tâm, tinh cần khắc phục thì cái hôn trầm thùy miên sẽ hết.
Khi bị hôn trầm thùy miên thì bỏ hết những pháp khác, chỉ lấy định chánh niệm tỉnh giác mà phá cho được hôn trầm thùy miên.

- Trạo hối tức là loạn tưởng. trạo hối là nó có một điều gì làm cho mình hối hận, rồi nó cứ nghĩ đến cái đó, nó buồn, nó tức, nó thấy người đó làm cái chuyện sai như vậy mà không biết xấu hổ, cho nên mình rối loạn trong tâm của mình, người đó làm như vậy là không đúng, làm cho mình bực tức quá.

Do như vậy mình nên tu tập cái gì? Mình ngồi lại tu 1-2 phút để cho cái tâm nó yên rồi đứng dậy đi kinh hành 1-2 vòng rồi lại ngồi xuống tu hơi thở 1-2 phút tiếp rồi tiếp tục đứng dậy đi kinh hành 1-2 phút, cứ thế cho đến khi hết loạn tưởng. Ở đây mình tu 2 loại định, định niệm hơi thở và định chánh niệm tỉnh giác, nhưng chỉ tu với vừa sức tỉnh thức của mình, nếu sức của mình chỉ 1-2 phút thì chỉ tu định niệm hơi thở 1-2 phút, giữ tâm không loạn tưởng, rồi đứng dậy đi kinh hành 1 vòng tập trung vào bước chân đi để không cho nó bị trạo hối. Nếu chúng ta tu định niệm hơi thở quá sức tỉnh thức của mình thì trạo hối, loạn tưởng sẽ tràn vào phá đi sức tỉnh thức, sẽ không mang đến một kết quả nào. Do vậy chỉ tu tập vừa sức thì sẽ diệt được trạo hối, loạn tưởng.

Khi trạo cử, không phải tu cả ngày . Chỉ tu vừa sức sau đó xả ra tu 'Tứ chánh cần', nhắc tâm, “đây là tâm ác, đi đi”

(phần này trích ra từ bài giảng "Tứ Nịêm Xứ phần 4, phút thứ 18" tại đây)

4/. Mạn triền cái là cái tự kiêu, tự đại che ngăn làm cho mình không thấy cái chỗ dở của mình. Thí dụ như mình ăn phi thời, phá giới luật, có vợ con, mà vẫn xem mình là một thầy tu, hiu hiu tự đắc, lên pháp đường thuyết giảng mà không biết xấu hỗ, thì đó là bị mạn triền cái ngăn che.

5/. Nghi triền cái là cái lòng nghi ngờ ngăn che không thấy sự thật. Ví dụ, người ta nói một số pháp môn tu tập hiện hành là mê tín, là không đúng theo lời dạy của Phật, mình không tin, nghi ngờ lời nói đó sai (vì các pháp môn nầy do các Thầy, Tổ truyền lại). Chỉ tin vào Thầy, Tổ mà không chịu tìm hiểu cho rõ ràng, đó là bị nghi triền cái che ngăn.